Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy bang phái của Hàn Nghi cũng đứng hàng đầu thế giới nhưng lại không thể tra ra bất kỳ thông tin của Thiên Hà Vô Cửu ngoài việc chỉ có năm thành viên.

Hàn Nghi đã uống thuốc giảm nóng nhưng cơ thể vẫn chảy từng giọt mồ hôi làm chiếc áo cũng ướt đẫm anh không ngừng phát tiết chửi bới ,còn Mộ Dung Thanh vòng tay qua người ôm chặt anh đợi Hàn Nghi tỉnh táo liền quay về Thành phố nhưng vì trúng Thanh Liên Hoa do Thiên Hà Vô Cửu nghiên cứu độc tính cực mạnh lại không có thuốc giải khi về tới thành phố anh được đưa tới thẳng bệnh viện khoảng hai ngày sau cơ thể ổn định mới quay về biệt thự.

Tại căn phòng , theo ánh sáng Mộ Dung Thanh có thể tìm được lối đi .

" Nghi Nghi " giọng nói ấm áp trong trẻo vang lên trong căn phòng lớn . Bỗng nhiên có một bàn tay rộng lớn cứng cáp ôm từ phía sau cô

từ lúc bị mù thích giác Mộ Dung Thanh cực kỳ tốt có thể hơn bất kì người bình thường nào đối với người thân quen không cần mở miệng chỉ cần đứng gần có thể thông qua hơi thở và nhịp tim đập có thể nhận định được đối phương. Mộ Dung Thanh xoay người nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve trên khuôn mặt Hàn Nghi giọng nói hơi ấp úng.

" Nghi Nghi anh vẫn ổn chứ ? em xin lỗi "

" anh không sao không phải lỗi của em ."

Mộ Dung Thanh cảm thấy rất ấy nấy vì đã nghiên cứu ra loại thuốc này lại không nghiên cứu ra thuốc giải mới khiến anh đau đớn nhiều như vậy cũng không ngờ đồng đội của cô lại đem thuốc này trộn chung với xuân dược đưa cho Nhược khuê . Hàn Nghi thấy Mộ Dung Thanh thững thờ một lúc nghĩ cô vẫn còn nhớ đến việc kia nên lấy tay xoa xoa lên chóp đầu Mộ Dung Thanh an ủi .

"Thanh Thanh không sao rồi anh cũng không có vấn đề gì em đừng nghĩ tới chuyện đó nữa ! ngoan anh nhất định tìm ra Thanh Liên Hoa sẵn tìm luôn Thiên Hà Vô Cửu cho bọn họ uống thứ thuốc này gấp nhiều lần để họ biết mùi vị thuốc mình làm ra đau đớn đến đau giống như bị lữa thiêu đốt là như thế nào ."

Mộ Dung Thanh bị Hàn Nghi ôm chặt lấy lúc đầu nghe anh không sao cô rất vui mừng vì loại độc cô làm ra chưa phải loại nguy hiểm đến mức không còn giải được nhưng khi nghe Hàn Nghi nói đến sẽ tìm Thiên Hà Vô Cửu trả thù vì đã nghiên cứu ra loại độc như vậy còn hạ độc anh nữa trên khuôn mặt yêu kều của Mộ Dung Thanh hiện lên vài phần thống khổ nhưng trên miệng vẫn cố nở nụ cười không biết nếu Hàn Nghi biết được người chế ra Thanh Liên Hoa là cô thì sẽ như thế nào đây có phải là gậy ông đập lưng ông không . Thấy Mộ Dung Thanh vẫn không tập trung mà cứ đứng im lặng Hàn Nghi bế Mộ Dung Thanh lại ghế ngồi xuống còn để cô ngồi lên đùi mình Hàn Nghi đưa tay mở ngăn kéo ở cạnh bàn lấy ra một xấp tài liệu đưa tới cho Mộ Dung Thanh.

" mai em nhớ đến trường nhận lớp anh đã nộp hồ sơ cho em rồi !"

Mộ Dung Thanh lúc này mới ngay ra .

" trường gì chứ ?"

" Đại học Thanh Hoa "

Sau khi nói xong Hàn Nghi bế Mộ Dung Thanh lên giường ôm cô vào lòng thì thào .

" ngủ sớm mai em còn đến trường. "

" tôi không đi , dù sao tôi cũng không thi Đại học Thanh Hoa thì học kểu gì ?"

Thực ra lúc chuẩn bị đi thi Mộ uyên kì đã đẩy Mộ Dung Thanh va vào tủ kính bị mãnh thủy tinh nhỏ rơi vào đôi mắt võng mạc tổn thương nặng khiến cô bị mất đi đôi mắt nên không thể thi .

" anh đã làm hồ sơ xong rồi mai em đến đó nhận lớp là được ."

" vậy anh đăng kí cho tôi nghành gì vậy ?"

" là nghệ thuật chuyên ngành piano anh thấy em đàn hay nên đăng ký rồi. "

tuy Mộ Dung Thanh không thấy những vẫn có thể đàn được vì khi chưa bị mù Mộ Dung Thanh đã được học qua nhưng cũng từ lúc mù Mộ Dung Thanh nghĩ mình không thể chạm vào đàn nữa đến khi gặp được Hàn Nghi trong suốt mấy năm qua anh cho mời các giáo sư nổi tiếng về dạy cho cô từ chơi đàn đến múa , hát thêm thiên phú bẩm sinh Mộ Dung Thanh rất nhanh đều thành thạo cho dù là mù nhưng vẫn không thể ngăn cản được tài năng của Mộ Dung Thanh ngoài các môn học năng khiếu Mộ Dung Thanh còn học kèm rất nhiều môn khác nên Hàn Nghi mới quyết định để Mộ Dung Thanh đến trường hơn nữa tuổi của Mộ Dung Thanh còn nhỏ thấy cô ở nhà cũng không có gì làm đi học mới là tốt nhất .

" Thanh Thanh mai đến trường em mặc đơn giản một chút vì trước đây em chưa thi Đại Học nên tôi để em vào trường với suất học bổng dành cho người khiếm quyết để lấy được học bổng tôi để tên em trong đề suất học sinh nghèo em hiểu chứ ."

" ưm em biết rồi như vậy cũng tốt em có thể thoải mái hơn ! mà sao anh không chọn cho tôi ca hát hay múa cổ điển hiện đại cũng có thể sao lại chon piano chứ? ".

nghe Mộ Dung Thanh hỏi ngược lại Hàn Nghi có chút ngượng ngùng lúc trước anh thấy cô nhảy đều mặc những bộ đồ vô cùng mát mẻ anh không muốn người khác nhìn thấy còn hát anh cũng không thích cho người khác nghe giọng cô cho nên quyết định chọn piano .

" à um anh thấy giọng em không hay múa thì cứng nhắc không đẹp, còn piano rất hợp với em được rồi mau ngủ thôi mai em nhớ đến trường sớm chút ngoan."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK