Mục lục
[Dịch] Vũ Đạo Đan Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xa xa ngoài trăm dặm, Phân thân Toản Địa Giáp của Lâm Tiêu ở trên một ngọn núi thấy được một màn này, trong đôi mắt lóe ra hào quang sắc bén, trong lòng một mảnh giật mình.

- Hắc Long trại này thật là giảo hoạt, mỗi một lần giao thủ với võ giả Thành Tân Vệ đều chạy vào trong Liên Vân sơn mạch, mà ngay cả xuất binh cũng là từ trong Liên Vân sơn mạch đi ra, tiến công cửa thành bắc Thành Tân Vệ, bởi vậy khiến tất cả mọi người đều cho rằng đại bản doanh của bọn họ ở sâu trong Liên Vân sơn mạch, lại không nghĩ rằng thực tế lại là trong núi hoang ở phía nam, khó trách tìm thế nào cũng không thấy được.

Đối với cảnh gác và sự kín đáo của Hắc Long trại, trong lòng Lâm Tiêu cũng có chút than thầm, chợt trong ánh mắt toát ra một tia hung mang, khóe miệng dữ tợn của Toản Địa Giáp nhếch lên tia cười lạnh:

- Đáng tiếc, vẫn để cho ta biết rõ đại bản doanh.

Xoay người, Phân thân Toản Địa Giáp lặng yên rời đi, không gây ra một chút tiếng động nào.

Theo đại quân Hắc Long trại rời đi, thú triều cỡ trung và Hắc Long trại tập kích rốt cục đã kết thúc.

Đại lượng dân chúng trở lại trong Thành Tân Vệ, sau khi biết được chuyện xảy ra, mỗi một người đều ảm đạm rơi lệ.

Thú triều cỡ trung lần này, Thành Tân Vệ tử thương thảm trọng, đại lượng võ giả bị trọng thương, võ giả bị chết cơ hồ tương đương với một nửa tất cả võ giả Thành Tân Vệ, trọng thương càng chiếm tám phần, vô cùng thảm thiết.

Trang Dịch thành chủ khẩn cấp truyền tin chuyện xảy ra ở Thành Tân Vệ tới Quận Thành Hiên Dật, đồng thời bắt đầu công tác nghỉ ngơi và hồi phục sau đại chiến.

Duy nhất đáng được ăn mừng chính là, dân chúng cơ hồ không có tổn thương, chỉ có một ít người già chết trong khi di chuyển, thương vong cũng không lớn.

Những kiến trúc hủy hoại kia rất nhanh được thanh lý sạch, nhanh chóng trùng kiến lại, mà đại lượng thi thể võ giả cũng được tìm ra, có thể phân biệt thì bảo thân nhân nhận lãnh, không thể phân biệt thì hậu táng cùng một chỗ..

Sau khi trải qua lần khảo nghiệm máu và lửa lần này, tất cả dân chúng trong toàn bộ Thành Tân Vệ đều đồng tâm hiệp lực, trùng kiến gia viên, một ít võ giả vốn có mâu thuẫn với nhau, hôm nay nhìn thấy, cũng chỉ cười cười với nhau.

Thân là võ giả, trừ phi là một ít người nội tâm thật sự ác độc, đại đa số mọi người đều là do thế lực bất đồng, nếu lúc ở dã ngoại có phát sinh tranh đoạt yêu thú, linh dược với nhau nên mới sinh ra mâu thuẫn mà thôi.

Trận chiến tranh này, mấy chục vạn võ giả toàn bộ Thành Tân Vệ đã chết đi gần như một nửa, võ giả bị thương càng vô số, trước mặt hạo kiếp lớn như thế, chút ân oán nhỏ trước kia có là gì đâu chứ?

Hắc Long trại không diệt, đối với tất cả võ giả Thành Tân Vệ mà nói, là một gánh nặng rất lớn trong lòng, nói không chừng lúc nào song phương sẽ lại lần nữa bộc phát chiến tranh.

Trong lúc nhất thời, tất cả võ giả đều chữa thương khổ luyện, vươn lên hùng mạnh, mà sau khi trải qua huyết chiến lần này, không ít võ giả trước kia đang bị kẹt tại bình cảnh cũng nhao nhao đột phá, toả sáng tân sinh.

Nhưng đối với Thành Tân Vệ mà nói, võ giả tổn thất vẫn không cách nào vãn hồi được.

Hai ngày này, Thành Tân Vệ đang tiến hành trùng kiến lại.

Trong phủ thành chủ, thương thế trên người Trang Dịch thành chủ cũng đã tốt hơn phân nửa, sức chiến đấu cũng khôi phục năm sáu thành, tổng quản các thế lực lớn tề tụ một đường, trò chuyện với nhau cảm khái vạn phần.

- Lâm Tiêu, lần này nếu như không có ngươi thì chỉ sợ Thành Tân Vệ chúng ta đã dữ nhiều lành ít rồi.

Trang Dịch thành chủ đi đến trước mặt Lâm Tiêu, mặt sắc mặt ngưng trọng khom người bái thật sâu.

- Trang Dịch thành chủ, ngươi đang làm gì vậy?

Lâm Tiêu khẽ giật mình, vội vàng đỡ Trang Dịch thành chủ lên, Trang Dịch thành chủ thân là Hóa Phàm cảnh hậu kỳ bị Lâm Tiêu đỡ lấy vậy mà lập tức được đỡ lên, không hề có lực chống cự.

- Lâm Tiêu, lần này thật sự là nhờ có ngươi rồi.

Nhưng lúc này, bọn người Trử Vĩ Thần tổng quản ở một bên cũng nhao nhao cúi đầu, khiến Lâm Tiêu chân tay luống cuống, một mình dù sao cũng không có khả năng lập tức nâng dậy mười mấy người a.

- Trang Dịch thành chủ, chư vị, các ngươi đang làm gì thế? Ta cũng là một thành viên của Thành Tân Vệ, vì Thành Tân Vệ kính dâng một phần lực lượng của mình, hoàn toàn là việc ta phải làm.

Lâm Tiêu chỉ đành thở dài một hơi nói.

- Nhận hay không là chuyện của ngươi, nhưng lòng cảm kích của chúng ta lại không thể vì vậy mà mất đi được.

Trang Dịch thành chủ mở miệng nói, trong ánh mắt nhìn qua Lâm Tiêu lại mang theo một tia rung động và giật mình.

Năm đó khi Lâm Tiêu rời khỏi Thành Tân Vệ, mới mười lăm tuổi, hiện giờ mới hai năm qua đi, thực lực Lâm Tiêu vậy mà đã đáng sợ như thế, thậm chí còn trên cả mình, khiến trong nội tâm Trang Dịch thành chủ không khỏi cảm khái vô cùng.

Vừa rồi cái đỡ kia của Lâm Tiêu, Trang Dịch thành chủ thân là Hóa Phàm cảnh hậu kỳ thậm chí có một loại cảm giác trầm ổn như đối mặt núi cao, hoàn toàn không cách nào chống cự, khiến trong lòng Trang Dịch thành chủ cực kỳ rung động.

- Đúng rồi, Lâm Tiêu, trước kia chúng ta rõ ràng thấy ngươi bị đầu Ngũ Tinh yêu thú đáng sợ trong thú triều kia nuốt vào trong bụng, về sau làm sao bình yên trốn đi thế?

Trử Vĩ Thần tổng quản nghi ngờ nói.

Trong đại sảnh ánh mắt mọi người đều ngưng tụ qua.

Lâm Tiêu mỉm cười:

- Lúc trước yêu thú kia sau khi nuốt ta vào bụng, ta kỳ thật cũng chưa chết đi, vậy mà bình yên tiến vào trong bụng yêu thú kia, vội vàng nuốt một quả Ngũ phẩm Chuyển Sinh Đan mà ta mua lúc rời khỏi huấn luyện doanh, hơn nữa may mắn ta đã từng tu luyện qua một môn liễm khí quyết, ở trong điều kiện không có không khí cũng sinh tồn được một thời gian nhất định, cuối cùng lợi dụng đao ý từ bên trong phá vỡ thân thể yêu thú kia, trốn thoát.

- Không nghĩ tới sau khi trốn ra, ta trong quá trình chữa thương lại vừa vặn đột phá Hóa Phàm cảnh trung kỳ, cho nên tiêu hao không ít thời gian mới gấp trở về.

Đối với mình làm sao trốn được, Lâm Tiêu trong nội tâm đã sớm nghĩ đến, hiện giờ nói vậy, tuy rằng cẩn thận cân nhắc vẫn có mấy chỗ không rõ, nhưng Trang Dịch thành chủ bọn hắn tự nhiên cũng sẽ không miệt mài theo đuổi.

- Thì ra là thế.

Bọn người Trang Dịch thành chủ không khỏi gật đầu, thầm than ông trời có mắt, nếu như không phải Lâm Tiêu đột phá và kịp thời đuổi tới, chỉ sợ dưới thiết kỵ Hắc Long trại, Thành Tân Vệ đã hoàn toàn bị diệt rồi.

Trong vòng hai ngày ngắn ngủi, Lâm Tiêu hai lần dùng lực lượng một người cứu Thành Tân Vệ, hiện giờ hồi tưởng lại, cũng không thể không nói là một kỳ tích.

Vô luận là lúc thú triều cỡ trung, hay là lúc Hắc Long trại đánh Thành Tân Vệ, trong hai lần chỉ cần Lâm Tiêu muộn một canh giờ vậy thì Thành Tân Vệ đều cơ hồ bị diệt rồi.

Về phần thực lực tiến bộ kinh người của Lâm Tiêu, mọi người ngược lại không có gì nghi vấn, bọn người Trâu Giang thống lĩnh một năm trước lúc trở lại, đã nói ra sự tích của Lâm Tiêu ở trong trại huấn luyện thiên tài, hơn nữa, lại biết được Lâm Tiêu đã lấy được cơ hội tiến vào Viễn Cổ di tích, dưới sự bồi dưỡng toàn lực của trại huấn luyện thiên tài, trong hai năm Lâm Tiêu phát triển đến loại tình trạng này cũng không phải là chuyện không thể.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK