Mục lục
[Dịch] Vũ Đạo Đan Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thấy không, thiên tài huấn luyện doanh chính là địa phương vô số thiên tài, cường giả cạnh tranh, thực lực yếu sẽ bị người khi dễ, ta hy vọng các ngươi có thể ở trong trại huấn luyện hảo hảo tu luyện, tranh thủ trở thành cường giả chân chính, chỉ khi nào trở thành cường giả mới không người nào dám ở trước mặt ngươi kiêu ngạo, vì Tân Vệ thành chúng ta đem về vẻ vang.

Trâu Giang thống lĩnh ở một bên thủy chung không nói gì đột nhiên mở miệng nói, ngôn ngữ rõ ràng truyền vào trong tai mỗi người.

Mà thời điểm Mộ Thạch thành cùng bọn người Lâm Tiêu phân cao thấp, hai chi đội ngũ của Thanh Nham thành cùng Nguyệt Linh thành cũng đang liếc mắt nhìn nhau.

Hôm nay trong lục đại vệ thành đã có Hưng Nguyên thành, Mộ Thạch thành cùng Hắc Thổ thành lấy được xếp hạng, còn lại đệ tử của Thanh Nham thành, Nguyệt Linh thành cùng Tân Vệ thành là chưa có bài danh, ở trong mắt đệ tử Thanh Nham thành cùng Nguyệt Linh thành, chỉ có đối phương mới là đối thủ chân chính, về phần Tân Vệ thành, căn bản không ở trong phạm vi lo lắng của bọn họ.

- Nguyệt Linh thành chúng ta tới trước đi.

Đệ tử song phương liếc nhau, đệ nhất thiên tài Hoa Phượng Tú của Nguyệt Linh thành bình thản lên tiếng, chợt ánh mắt rơi vào trên người một thanh niên mặc võ bào hoàng sắc.

- Giang La, ngươi lên trước.

- Vâng, sư tỷ!

Thanh niên kia cung kính lên tiếng, chợt ánh mắt nhìn chằm chằm thạch bích cách đó không xa.

Sưu!

Thân hình thanh niên này thoắt một cái, quay tròn như con quay, cả người bay nhanh về phía thạch bích.

- Đây là thân pháp gì?

Ánh mắt của mọi người lập tức bị hấp dẫn tới, chỉ thấy thân thể thanh niên kia cao tốc xoay tròn, thoáng qua liền đi tới trước mặt thạch bích, đồng thời hai chân ở trên mặt đất điểm một cái, thân ảnh nguyên bản xoay tròn liền nhảy lên cao năm sáu thước, một ánh đao nhanh như tia chớp từ thân ảnh xoay tròn kia bổ ra, hung hăng chém vào trên vách đá.

Hô!

Một đao chém trúng, lực phản chấn truyền đến, thân hình Giang La kia không ngờ lại nương theo lực phản chấn đạn về phía sau, mấy cái xoay tròn đã bay xuống trong hàng đệ tử Nguyệt Linh thành.

Đích đích đích!

Bài danh ngọc bích phát ra thanh âm chói tai, tên của Giang La hiển hiện, không ngừng hướng về phía trước leo lên, trong chớp mắt liền tiến vào hàng ngũ năm mươi tân tấn đệ tử, đồng thời vẫn không ngừng bay lên, sau khi nhảy qua bốn năm tên, liền dừng lại ở một trăm tám mươi lăm.

- Giang La kia là bài danh đệ ngũ trong hàng đệ tử Nguyệt Linh thành lần này, thứ tự không ngờ cao tới một trăm tám mươi sáu?

- Chỉ kém Hắc Thổ thành đệ nhất thiên tài Trương Dục một vị trí, so với Mộ Thạch thành bài danh thứ hai cùng Hưng Nguyên thành bài danh thứ ba cao hơn rất nhiều.

- Nguyệt Linh thành không hổ là vệ thành có thể cùng Thanh Nham thành tranh đoạt đệ nhất, Giang La phóng tới Hưng Nguyên thành liền bài danh đệ tam, phóng tới Mộ Thạch thành cùng Hắc Thổ thành cũng có thể bài danh đệ nhị.

- Không biết những đệ tử còn lại của Nguyệt Linh thành có thể xếp hàng thứ mấy.

Trong đám người truyền đến trận trận ồ lên.

Sưu!

Sau khi Giang La kết thúc khảo hạch, trong Nguyệt Linh thành lại bay ra một bóng người, tốc độ người này so với Giang La chậm hơn một chút, nhưng lại nhảy đến địa phương bảy tám mét, ở trên thạch bích lưu lại một chưởng ấn.

Đích đích đích!

Người này sau cùng xếp thứ một trăm tám mươi mốt, đương nhiên, bài danh đám người Giang La ở sau hắn phải đi xuống một xếp hạng.

Ngay sau đó tên đệ tử thứ ba của Nguyệt Linh thành là một trăm bảy mươi lăm.

Hô!

Người này qua đi, trong Nguyệt Linh thành bay ra một bóng người mặc váy dài thất thải, thần sắc người này trong trẻo nhưng lạnh lùng, như tiên tử không dính chút khói lửa nhân gian.

Cô gái này là á quân thiên tài đệ tử đại tái của Nguyệt Linh thành, mười chín tuổi Tam chuyển Hậu kỳ Chân Võ Giả Cốc Đồng, chỉ thấy thân hình Cốc Đồng như mây như khói, phiêu nhiên tiến lên, thân hình phiêu phiêu, thả người bay lên mười một mét, tay áo ẩn chứa linh lực đáng sợ quét về vách đá, chợt cả người lại phiêu nhiên trở xuống trong đội ngũ Nguyệt Linh thành.

Một trăm sáu mươi lăm!

Cốc Đồng này bài danh không ngờ so với Dương Thiên cùng La Hưng Sơn còn cao hơn một bậc.

Sau cùng Nguyệt Linh thành chỉ còn lại có Hoa Phượng Tú chưa có trắc thí.

- Hoa Phượng Tú chính là quán quân thiên tài đệ tử đại tái của Nguyệt Linh thành, hai mươi tuổi Tam chuyển đỉnh phong Chân Võ Giả, không biết bài danh của nàng sẽ bao nhiêu.

- Ngay cả Cốc Đồng cũng có thể bài danh một trăm sáu mươi lăm, thực lực của Hoa Phượng Tú ở trên Cốc Đồng, thật là chờ mong a.

- Hãy chờ xem, nói không chừng Hoa Phong Tú có thể đi vào trước một trăm sáu mươi, đây chính là hai mươi vị trí đầu của năm mươi học viên tân tấn.

Thời điểm đoàn người xì xào bàn tán, Hoa Phượng Tú bất ngờ động.

Đinh linh linh!

Đột nhiên một trận chuông thanh dễ nghe truyền đến, thanh âm kia truyền vào trong tai, lại làm cho Lâm Tiêu mơ hồ có cảm giác mê muội, cũng may hắn thân là Luyện Dược Sư, Tinh Thần Lực cường đại không gì sánh được, đơn giản liền từ trong cảm giác mơ hồ tỉnh táo lại, ánh mắt chuyển hướng mấy người Kỷ Hồng, Lâm Tiêu lập tức phát hiện trong ánh mắt bọn người Kỷ Hồng đều có một cổ sương mù lưu chuyển.

- Hoa Phong Tú này tu luyện là công pháp gì? Lại có thể tạo ra thanh âm làm thần trí người ta mơ hồ, khiến bọn người Kỷ Hồng đã là Tam chuyển Trung kỳ Chân Võ Giả cũng thất thủ, lúc các võ giả chiến đấu hết sức nguy hiểm, có đôi khi chỉ giây lát thôi là có thể phân ra thắng bại, Nguyệt Linh thành Hoa Phong Tú này thật đúng là kinh khủng.

Ánh mắt Lâm Tiêu gắt gao rơi vào trên y bào của Hoa Phượng Tú, chỉ thấy trên y bào của nàng khảm nạm một đám hồng chung nhỏ như ngón tay, hiển nhiên thanh âm này chính là từ trong chuông kia truyền ra.

Ở đây có không ít đệ tử hơi mơ hồ, Hoa Phượng Tú thân như hỏa phượng, cả người trong nháy mắt biến ảo vào trong phạm vi uy áp của thạch bích bao phủ.

- Tốc độ thật nhanh.

Hoa Phong Tú vừa tiến nhập trong phạm vi uy áp, tốc độ đột nhiên tăng vọt, khắp bầu trời mây đỏ tung bay, thân hình lay động như thiên nữ tán hoa, làm người ta hoa cả mắt, căn bản phân không rõ chân thân.

- Đi!

Cơ hồ là thời gian nháy con mắt, Hoa Phượng Tú biến thành mây đỏ đã đi tới trước thạch bích, thân thể như một đóa liên hoa từ từ nỡ rộ, mạnh mẽ phóng lên cao, làm cho người ta có một loại cảm giác mờ ảo, ôn nhu, trong nháy mắt nhảy đến độ cao mười lăm mười sáu thước, sau đó cánh tay ngọc nhanh như tia chớp điểm ở trên vách đá.

Phốc!

Dưới một chỉ, thạch bích phát ra một tiếng âm hưởng nặng nề, từ trong đó mạnh mẽ tuôn ra lực phản chấn thật lớn.

Xoay người một cái, Hoa Phượng Tú lướt qua cự ly hơn trăm thước, phiêu phiêu rơi vào trong đội ngũ Nguyệt Linh thành.

Tiếng chuông tiêu thất, không ít võ giả định lực kém, Tinh Thần Lực không đủ cường đại, đến lúc này mới giựt mình tỉnh lại.

Đích đích đích!

Trên bài danh ngọc bích, tên của Hoa Phong Tú cấp tốc xuất hiện, sau đó không ngừng hướng về phía trước kéo lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK