Mục lục
[Dịch] Vũ Đạo Đan Tôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đây là hỏa diễm gì, uy lực thật đáng sợ?

Lần này, ba người kể cả Huyền Diệu Vương trong đó tất cả đều biến sắc.

Đặc biệt là Huyền Diệu Vương, ánh mắt của hắn trừng lớn, rung động không hiểu nhìn qua Lâm Tiêu, hắn có thể cảm giác được, đạo hỏa diễm Lâm Tiêu phóng thích vào trong lò đan lúc trước cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí có thể ẩn ẩn uy hiếp được hắn, điều này khiến hắn không khỏi khiếp sợ không hiểu? Nói đùa gì vậy, Thiên Hỏa bình thường có thể đánh chết Vương giả Sinh Tử Cảnh, nhưng căn bản không có khả năng uy hiếp được cự phách Sinh Tử cảnh tam trọng như hắn, cổ hỏa diễm mà Lâm Tiêu phóng xuất ra quả thật mạnh không hợp thói thường.

Nhưng cũng vì vậy, trong lòng Huyền Diệu Vương cũng càng thêm tin tưởng Lâm Tiêu lên.

Xuy xuy Xùy~~

Bên trong Bát Quái Lô, Tứ Muội Chân Hỏa cường đại nhanh chóng bao trùm lấy thân hình Lâm Ngữ Kỳ, bắt đầu luyện hóa thân thể nàng.

Tâm Hỏa lúc trước chỉ là một cái thăm dò, Tứ Muội Chân Hỏa mới là luyện chế thật sự.

Giờ khắc này, tinh thần Lâm Tiêu triệt để tập trung lại, trong óc một mảnh không minh, các loại bí pháp Cửu Ngự Phân Thần Thuật, Hồn Quyết đều được thi triển, dưới sự khống chế của tinh thần lực Vương phẩm và thần hồn, Tứ Muội Chân Hỏa nhanh chóng công phá phòng ngự Cửu Âm Tuyệt Mạch, tiến vào trong thân thể Lâm Ngữ Kỳ.

Tiếng rên rỉ thống khổ vang lên, toàn thân Lâm Ngữ Kỳ bị đốt đến đỏ bừng, thân thể thậm chí có bị xu thế nướng chín, đau đớn mãnh liệt khiến nàng phải chau mày, toàn thân run rẩy, mà mồ hôi trong cơ thể vừa chảy ra ngoài đã bị đốt thành hư vô, nàng thống khổ lăn qua lăn lại trong Bát Quái Lô, loại đau đớn này, khiến trong đầu của nàng cũng phát ra từng trận choáng váng, gần như muốn ngất đi.

- Hàn Nguyệt Vương, hãy cố chịu đựng, vận chuyển Sinh Tử chi lực, ngàn vạn không thể bất tỉnh được.

Thanh âm ngưng trọng của Lâm Tiêu quanh quẩn trong Bát Quái Lô, nhắc nhở lấy Lâm Ngữ Kỳ đồng thời không ngừng khống chế Tứ Muội Chân Hỏa, từng chút một luyện hóa Cửu Âm Tuyệt Mạch của Lâm Ngữ Kỳ, ánh mắt của hắn ngưng trọng, toàn bộ quá trình cẩn thận từng li từng tí, một khi trong quá trình luyện hóa Tứ Muội Chân Hỏa có chút tán dật ra, lực lượng hỏa diễm đáng sợ liền đủ để đốt Lâm Ngữ Kỳ thành hư vô, hài cốt không còn.

Ở bên trong Bát Quái Lô, thanh âm rên rỉ thống khổ không ngừng truyền ra, loại dày vò khi bị lửa thiêu này, khiến Lâm Ngữ Kỳ sống không bằng chết, thanh âm càng dọc theo Bát Quái Lô truyền ra ngoài, không ngừng quanh quẩn trong mật thất.

- Kỳ nhi.

Huyền Diệu Vương nắm chặt hai tay, ánh mắt khẩn trương lại thống khổ, hắn rất muốn dùng thần hồn thẩm thấu vào xem Kỳ nhi, nhưng hắn vẫn kìm nén được, bởi vì hắn biết rõ, Lâm Tiêu hiện giờ đã tiến vào giai đoạn luyện hóa trọng yếu, tuyệt đối không thể bị chút quấy rầy nào, nếu như vì mình mà ảnh hưởng đến việc trị liệu của Lâm Tiêu, hắn chỉ sợ sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho mình được.

Huyền Diệu Vương có điều không biết là, cho dù hắn thi triển ra thần hồn, cũng căn bản không có khả năng nhìn được tràng cảnh bên trong Bát Quái Lô.

Bên ngoài Bát Quái Lô, Lâm Tiêu khống chế lấy Tứ Muội Chân Hỏa dần đổ mồ hôi, ánh mắt của hắn không nháy lấy một cái, thần sắc vô cùng ngưng trọng, tinh thần lực tập trung cao độ, không dám có chút phân tâm.

Một phút đồng hồ.

Nửa canh giờ.

Một canh giờ.

Hai canh giờ.

Dưới loại hào khí ngưng trọng này, thời gian tựa hồ trở nên vô cùng chậm chạp, hơn hai canh giờ ngắn ngủ, nhưng đối với bọn người Huyền Diệu Vương lại phảng phất như đã qua cả một thế kỷ vậy.

Đột ngột, một hồi tiếng oanh minh kịch liệt từ bên trong Bát Quái Lô vang lên, tiếng rên rỉ của Lâm Ngữ Kỳ cũng im bặt lại, ngay sau đó hỏa diễm bên trong Bát Quái Lô cũng nhanh chóng bị trừ khử, mà Lâm Tiêu ở một bên thủy chung thao túng hỏa diễm thì phảng phất như bị trùng kích cực lớn, đạp đạp đạp rút lui vài bước, trong miệng hộc ra một ngụm máu tươi.

Trong mật thất, tất cả đều khôi phục yên lặng, yên tĩnh không có chút âm thanh.

- Lâm Tiêu đại sư.

Trong mật thất sắc mặt ba người đều đại biến, nhao nhao tiến đến, đặc biệt là Huyền Diệu Vương, trong nội tâm trầm xuống, trên mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc, trong đôi mắt lộ ra vẻ lo lắng khó có thể thừa nhận, hai tay cũng đang run nhè nhẹ, trong lòng của hắn giờ phút này chỉ có một ý niệm đang quanh quẩn. . .

Trị liệu, đã thất bại sao?

- Lâm Tiêu đại sư, ngươi không sao chứ?

Lâm Tiên Âm và Tiểu Cương đại sư tiến đến, đôi mắt quan tâm.

- Ta không sao.

Lắc đầu, Lâm Tiêu lau đi máu tươi nơi khóe miệng, vừa rồi đúng là thời khắc cuối cùng, hàn khí dâng lên từ trong Cửu Âm Tuyệt Mạch xung đột vô cùng kịch liệt với Tứ Muội Chân Hỏa, trùng kích mãnh liệt trực tiếp nát bấy một tia thần hồn mà Lâm Tiêu thi triển ra, lúc này mới khiến hắn nhận lấy một chút thương tổn, thương thế như vậy dưới sự trị liệu của Tinh Thần Tôi Thể Quyết chỉ một lát là khôi phục được rồi.

- Lâm Tiêu đại sư, tiểu nữ nàng. . . Nàng. . .

Huyền Diệu Vương thần sắc khẩn trương, thì thào mở miệng, chờ mong nhìn qua Lâm Tiêu.

- May mắn không làm nhục sứ mạng.

Lâm Tiêu mỉm cười nói.

- Cái gì?

- Kỳ nhi nàng?

- Lâm Tiêu đại sư, ý của ngài là Kỳ nhi nàng không có việc gì?

Bọn người Huyền Diệu Vương giật mình, có chút không dám tin vào tai mình, thì thào mở miệng, thanh âm cũng đang run rẩy.

Chẳng lẽ trị liệu thành công rồi sao? Bọn người Huyền Diệu Vương kích động, lại có chút không dám tin tưởng, lúc trước dị động cực lớn bên trong Bát Quái Lô cùng với việc Lâm Tiêu bị thương, khiến bọn người Huyền Diệu Vương đều cho rằng trị liệu đã thất bại, nhưng ý Lâm Tiêu chẳng lẽ là thành công rồi sao?

Một tia mừng rỡ, một tia kích động, một tia không thể tin được, các loại cảm xúc phức tạp bốc lên trong nội Huyền Diệu Vương, khiến hắn trong lúc nhất thời không cách nào phục hồi tinh thần lại.

Lâm Tiêu mỉm cười nói:

- Mấy vị yên tâm, Cửu Âm Tuyệt Mạch của Hàn Nguyệt Vương đã hoàn toàn bị ta tiêu trừ rồi, bất quá bởi vì trùng kích cuối cùng quá mức cường đại nên đã chấn choáng Hàn Nguyệt Vương, cho nên mới không có chút thanh âm, hiện giờ mọi người chỉ cần đợi nàng tỉnh lại là được.

- Thật sự sao? Lâm Tiêu đại sư, kính xin mở ra lò đan, để ta xem Kỳ nhi nàng một chút.

Huyền Diệu Vương mừng rỡ như điên, không thể chờ được nữa muốn mở ra Bát Quái Lô.

Lâm Tiêu sắc mặt thoáng thay đổi, vội vàng nói:

- Huyền Diệu Vương chậm đã.

Huyền Diệu Vương nghi hoặc quay đầu:

- Lâm Tiêu đại sư, làm sao vậy?

- Khục khục.

Sắc mặt Lâm Tiêu lộ ra một tia xấu hổ:

- Bởi vì có chút nguyên nhân, ta cảm thấy chúng ta vẫn nên đi ra ngoài, để Nguyệt Kiếm Vương ôm Hàn Nguyệt Vương ra là được rồi.

Hàn Nguyệt Vương hiện giờ đang trần như nhộng bên trong Bát Quái Lô, nếu mở ra Bát Quái Lô, vậy thì xuân quang đều lộ ra mất.

Cho dù không rõ ràng lắm xảy ra chuyện gì, nhưng bọn người Huyền Diệu Vương vẫn lui ra khỏi khỏi mật thất, để một mình Lâm Tiên Âm ở lại trong mật thất.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK