Mục lục
[Dịch]Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Sưu tầm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cảnh Thiếu Trạch gửi thiệp mời cho Ninh Thư, hơn nữa còn nói Ninh Thư nhất định phải tham dự hôn lễ của hắn, phải đến để chứng kiến hạnh phúc của hắn và Diệp Tích.

Ninh Thư vừa nhận được thiệp thì lập tức ném vào thùng rác, khi mà Cảnh Thiếu Trạch và Diệp Tích cử hành hôn lễ thì cô cũng gửi tặng bọn họ một rổ táo tàu, lạc, nhãn và hạt dưa.

Chúc các người sớm sinh quý tử, xem ai mới là người cảm thấy khó chịu.

Hôn lễ của Cảnh Thiếu Trạch mà Diệp Tích vô cùng long trọng, thậm chí còn long trọng hơn hôn lễ thế kỷ của Cảnh Thiếu Trạch và Nghê Tịnh năm đó.

Cảnh Thiếu Trạch cố ý, hơn nữa hắn còn phát sóng trực tiếp buổi lễ trên TV.

Ninh Thư nhìn dáng vẻ hạnh phúc của hai người kia thì khẽ nhếch miệng, xem hai người bọn họ có thể hạnh phúc đến lúc nào.

Hôn nhân chính là nấm mồ của tình yêu, sau khi đã kết hôn nhiều năm thì cho dù không trở thành một cặp vợ chồng suốt ngày oán trách lẫn nhau thì cuộc sống của họ cũng sẽ tràn đầy những cuộc cãi vã và cả sự thờ ơ.

Huống chi trong lòng bọn họ đều chôn sẵn một quả lựu đạn, đó chính là việc Cảnh Thiếu Trạch bị vô sinh và Diệp Tích cũng không thể có lấy một đứa con.

Trừ phi Diệp Tích có con với một người đàn ông khác.

Cái gọi là hạnh phúc chỉ là thứ để người ngoài nhìn vào, còn sau khi đóng cửa lại thì có ai biết được bên trong là như thế nào đâu.

Cảnh Thiếu Trạch đã tốn không ít tiền để tổ chức lễ cưới long trọng này, hơn nữa buổi lễ cầu hôn trong mộng của các cô gái kia cũng là do đốt tiền mà ra.

Mới đầu cha của Cảnh Thiếu Trạch cũng không đồng ý, bởi vì bọn họ còn khoản nợ 200 triệu phải trả, thế nhưng Cảnh Thiếu Trạch lại nói với cha của hắn: “Cuộc đời của con cứ như vậy thôi.”

Cảnh Thiếu Trách nói đến việc hắn không thể có con, và nó vẫn luôn đè nén trong lòng hắn nên Cảnh Thiếu Trạch muốn xả ra hết.

Cha của Cảnh Thiếu Trạch cũng rất bất đắc dĩ, nên chỉ có thể mặc cho hắn không ngừng đốt tiền.

Sau hôn lễ, ông Cảnh cũng bắt tay vào việc tìm kiếm người mang thai hộ, cho dù thế nào thì Cảnh gia cũng cần phải có một người thừa kế.

Không biết tại sao ông Cảnh vẫn luôn cảm thấy Diệp Tích chính là sao chổi, sau khi cô ta trở thành con dâu trong nhà thì ông ta có cảm giác sắp đến ngày tàn của Cảnh gia rồi.

Công ty của cha cô ta thì phá sản, sau khi đến Cảnh gia thì Cảnh Thiếu Trạch và Nghê Tịnh lại ly hôn, hơn nữa bọn họ còn phải bồi thường một khoản tiền lớn, việc hợp tác với Nghê gia cũng không còn.

Nghê Ngôn, con trai lớn của Nghê gia đã cắt đứt mọi hợp đồng với công ty, hơn nữa còn lấy đi không ít khách hàng.

Có một vài công ty vốn hợp tác với bọn họ nay cũng rút lui, việc này nhất định là do Nghê gia giở trò, những việc đó khiến cho lợi nhuận của công ty giảm đi rất nhiều.

Những thành viên khác của ban quản trị không ngừng gây áp lực, bởi vì tiền hoa hồng của bọn họ cũng không nhiều như trước, chưa kể việc cổ đông Lý không ngừng giở trò, chỉ hận không thể lập tức tiếp quản công ty.

Ông Cảnh có phần lao lực quá độ, nhưng việc tìm người mang thai hộ cũng không thể chậm trễ được.

Có rất nhiều người phụ nữ muốn leo lên nhà giàu, nên khi biết tin Cảnh gia đang tìm người mang thai hộ thì có người lập tức giở trò, trong lúc bàn hợp đồng thì chuốc cho ông Cảnh say rồi đích thân lấy tinh dịch của ông ta ra.

Sau đó đến bệnh viện làm thụ tinh ống nghiệm, hơn nữa 100% là con trai.

Bởi vì tiền mà chuyện gì cũng làm ra được.

Khi Ninh Thư biết được chuyện này thì cũng chỉ cười cười.

Lúc rảnh rỗi thì Ninh Thư thường gọi điện đến Cảnh gia để yêu cầu bọn họ đưa nốt khoản tiền bồi thường, đôi lúc là Diệp Tích nghe điện thoại, sau khi kết hôn với Cảnh Thiếu Trạch thì Diệp Tích trở nên tự tin hơn nhiều, cũng không còn rụt rè như trước nữa.

Ngoài ra cô ta còn ám chỉ Ninh Thư đừng gọi điện đến nhà bọn họ nữa, còn tiền thì nhất định sẽ đưa cho cô.

Ninh Thư nhếch miệng, lúc bản thân cô ta làm tình nhân thì không sao, nhưng sau khi kết hôn thì lại đề phòng tất cả những người có cơ hội trở thành người tình của chồng mình.

Thứ mà con giáp thứ mười ba giỏi nhất là nói tình yêu đích thực, chỉ cần có cái lý do mang tên tình yêu này thì mọi thứ đều thuận lợi, và bây giờ Diệp Tích đang phải đề phòng chồng cô ta có người tình ở bên ngoài.

Ninh Thư gác máy, hạnh phúc của các người cũng chỉ có thế mà thôi.

Chỉ khi hai người đều là những cá thể độc lập, hỗ trợ và nâng đỡ lẫn nhau, bù trừ cho nhau thì mới có thể lâu dài.

Nay ngay cả sự bình đẳng cơ bản cũng không có thì nói gì đến việc chinh phục đàn ông, chẳng lẽ chỉ cần đàn ông chiều chuộng bản thân thì đó đã là chinh phục được bọn họ sao?

Ninh Thư vừa cúp điện thoại thì Cảnh Thiếu Trạch đã gọi điện đến: “Nếu như cô muốn lấy tiền thì đến ngay quán cà phê.”

Ninh Thư nhíu mày, cầm theo lọ thuốc trợ tim, sau đó suy nghĩ một lúc thì mang theo cả kim châm và vài người vệ sĩ đến quán cà phê mà Cảnh Thiếu Trạch hẹn.

Khi cô đến nơi thì trong quán không có ai, chỉ có một mình Cảnh Thiếu Trạch đang ngồi bên trong.

Trước mặt hắn là một bó hoa hồng, Ninh Thư trợn mắt, chẳng lẽ hai người kia lại muốn tỏ vẻ ân ái trước mặt cô sao?

Ninh Thư dặn vệ sĩ đợi ngoài cửa rồi một mình đi vào bên trong quán cà phê.

“Đưa tiền cho tôi.” Ninh Thư ngồi xuống phía đối diện với Cảnh Thiếu Trạch.

Cảnh Thiếu Trạch nhìn Ninh Thư, lâu ngày không gặp, giờ hắn cảm thấy sắc mặt của người phụ nữ này hồng hào, khỏe mạnh hơn trước nhiều.

Cảnh Thiếu Trạch đưa bó hoa hồng cho Ninh Thư: “Tặng cho em.”

Ninh Thư: (⊙ 0⊙)

Ninh Thư sợ ngây người, bó hoa này đáng lẽ phải đưa cho Diệp Tích chứ sao lại đưa cho cô.

Ninh Thư cảm thấy não của mình không đủ dùng.

“Không cần.” Ninh Thư cũng không nhận lấy bó hoa: “Đưa tiền cho tôi.”

Cảnh Thiếu Trạch nhíu mày: “Chẳng lẽ trong lòng em chỉ có tiền thôi sao?”

“Đúng vậy.”

Cảnh Thiếu Trạch đưa tờ chi phiếu ra: “Số tiền mà em muốn đang ở đây.”

Ninh Thư vươn tay ra lấy tờ chi phiếu thì lại bị Cảnh Thiếu Trạch bắt lấy cổ tay, Ninh Thư nhìn hắn.

Cảnh Thiếu Trạch nói: “Muốn tiền, dâu có dễ dàng như vậy chứ, Nghê Tịnh, em thật sự cam tâm khi rời khỏi anh sao?”

Ninh Thư dùng cánh tay còn lại để lấy tờ chi phiếu, sau đó cho Cảnh Thiếu Trạch một cái tát: “Đừng có lấy cái cách mà anh đối phó với Diệp Tích để dùng với tôi.”

Bởi vì bị Ninh Thư tát một cái nên Cảnh Thiếu Trạch ra sức nắm chặt lấy cổ tay của Ninh Thư, giống như muốn bóp nát cổ tay của cô vậy.

Biểu cảm của Ninh Thư cũng không thay đổi, cô nhìn Cảnh Thiếu Trạch: “Chẳng lẽ anh muốn quay lại với tôi sao?”

Cảnh Thiếu Trạch híp mắt: “Nếu như anh nói điều đó là sự thật thì sao?”

Ninh Thư: →_→

“Không phải là anh đã kết hôn với Diệp Tích rồi sao?” Ninh Thư hỏi.

Cảnh Thiếu Trạch không nói gì cả.

Ninh Thư bật cười, sau đó gạt cánh tay tay của Cảnh Thiếu Trạch ra: “Muốn lừa tiền của tôi sao, nằm mơ.”

Một người yêu thích việc lên giường như Cảnh Thiếu Trạch thì sao lại muốn quay về với cô chứ.

Ninh Thư xoay người rời khỏi đó, Cảnh Thiếu Trạch bắt lấy cánh tay của cô, lạnh lùng nói: “Sao em chỉ biết đến tiền thôi vậy, hôm nay anh sẽ không để cho em đi, hơn nữa em cũng không thể rời khỏi đây vì anh đã bao cả quán cà phê này rồi.”

Ái chà chà, bao một quán cà phê là giỏi lắm sao, Ninh Thư lên tiếng gọi mấy người vệ sĩ đứng ở trước cửa, vài giây sau lập tức có vài người đàn ông cao to lực lưỡng đẩy cửa bước vào.

Cảnh Thiếu Trạch vừa nhìn thấy mấy người vệ sĩ này thì lập tức buông Ninh Thư ra, hơn nữa còn có vẻ không vui: “Đi gặp anh thì mang vệ sĩ đi làm gì.”

“Cũng bởi vì đi gặp anh nên mới phải mang theo vệ sĩ.” Ninh Thư mỉm cười nói, sau đó tủm tỉm nói với mấy người kia: “Xông lên đánh hắn một trận, có vấn đề gì thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”’

Vệ sĩ lập tức lao về phía Cảnh Thiếu Trạch còn hắn thì không ngừng lùi về sau, giọng nói trở nên the thé và tràn ngập sự tức giận: “Nghê Tịnh, lẽ nào cô muốn mọi chuyện đi đến mức này sao, ngoài tôi ra thì không còn có người đàn ông nào để ý đến cô nữa đâu.”

“Đánh, cứ nhằm vào chỗ nào đau mà đánh.” Ninh Thư lạnh lùng nói.

Cảnh Thiếu Trạch bị mấy người vệ sĩ dồn đến góc phòng, hắn muốn dựa vào sức mình để chống lại năm người này nhưng Cảnh Thiếu Trạch lại đánh giá cao khả năng của hắn, cho nên bị năm người kia đánh cho bầm dập.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK