Mục lục
[Dịch]Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Sưu tầm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Xem ra can đảm của An Noãn đã tăng lên không ít, Ninh Thư lạnh lùng nói: “Cô có phải là muốn nói ra việc tôi là trai bao, hơn nữa cô còn từng lên giường với tên trai bao là tôi không?”

An Noãn chỉ về phía Ninh Thư: “Đây là anh nói đấy nhé, anh cũng đừng ép tôi, nếu không tôi chỉ có thể lựa chọn cá chết lưới rách.”

Đây là lấy trứng chọi đá chứ không phải là cá chết lưới rách.

Gân xanh trên trán Ninh Thư không ngừng giật giật, cô cảm thấy không biết phải nói gì, dựa theo sự phát triển của cốt truyện thì cô phải ấy ấy ấy, để nữ chính biết được sự lợi hại của trai bao.

Loại cốt truyện kinh tởm như vậy khiến Ninh Thư muốn khóc.

Ninh Thư vuốt trán, sau đó phất tay với An Noãn: “Được rồi, cô muốn nói gì thì nói, mau đi, mau đi nói hết mọi chuyện đi.”

“Anh...” An Noãn thấy Ninh Thư không chút để ý thì tay chân hơi nhũn ra, sau đó lập tức nói thêm: “Tôi sẽ nói với giới truyền thông là tôi đang mang thai đứa con của anh, còn anh là kẻ bội tình bạc nghĩa.”

Trời ơi, vị nữ chính này thay đổi còn nhanh hơn cả chong chóng, lúc thì thế này, lúc lại thế kia.

Thật là tùy hứng.

Đây chính là cốt truyện, cho dù không có gì xảy ra giữa bọn họ, tất cả chỉ là phán đoán của nữ chính, nhưng biểu hiện của cô ta lúc ở trước mặt cô lại vô cùng tùy hứng.

Nếu như đổi lại là một ông chủ khác muốn đuổi việc nữ chính thì cô ta có thể làm như vậy sao?

Lúc đối mặt với nam chính thì nữ chính vẫn luôn tin tưởng đối phương sẽ nhượng bộ.

Thảo nào Cung Lạc luôn cảm thấy hành động của mình có gì không bình thường, thậm chí còn vì nữ chính mà trở nên khúm núm, vì muốn thể hiển sự cưng chiều của nam chính giành cho nữ chính mà thể diện của hắn đều bị giẫm nát.

Tuy việc đàn ông chiều chuộng vợ mình là điều đương nhiên, nhưng theo cốt truyện thì nam chính lại không thể nào sống thiếu nữ chính.

Sau khi kết hôn, An Noãn nhiều lần nói muốn ly hôn, và chỉ cần cô ta nói muốn ly hôn thì Cung Lạc liền ép An Noãn lên giường rồi ấy ấy ấy, sau đó tà ác nói, lẽ nào anh không thể thỏa mãn em sao? Thế nên em mới nằng nặc đòi ly hôn.

Nhưng những thứ này đều là tình thú, Cung Lạc quá mạnh mẽ, tôi không thể chịu nổi, ngày hôm sau lập tức đỡ eo, nghiến răng nghiến lợi nói muốn ly hôn.

Cung Lạc là một người bình tĩnh, IQ cao chót vót, tất cả những thứ này đều quyết định việc hắn phải giữ cho đầu óc tỉnh táo mọi lúc mọi nơi, nhưng trong cốt truyện thì Cung Lạc lại thể hiện như một cậu bé ngây thơ, không có IQ gì đáng nói.

Tính cách thay đổi hoàn toàn, giống như bị người khác nhập vào vậy.

Sắc mặt của Ninh Thư càng lúc càng lạnh lùng, nhìn An Noãn rồi nói: “Nói như vậy cô muốn bám lấy tôi, tóm lại là cô muốn cái gì, muốn tôi phải chịu trách nhiệm với cô sao.”

“Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm với tôi, tôi chỉ muốn tiếp tục được làm việc, nhưng anh lại không ngừng ép tôi.” An Noãn khẽ ưỡn ngực, nỗ lực khiến cho lời nói của mình trở nên hùng hồn hơn.

Ninh Thư:...

Tôi ép cô cái gì, đây là công ty của ông, ông muốn cô cút thì cô cút đi, còn cái gì mà ép cô, đó là kiểu logic gì vậy.

Nhất là khi nhìn thấy bộ dạng ấm ức của An Noãn thì Ninh Thư đã suýt nữa phun ra một búng máu, chẳng lẽ cô ta cho rằng chỉ cần lên giường với nhau thì mọi thứ đều phải nghe theo cô ta.

“Cút đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, cô muốn làm gì thì làm, muốn nói cô có thai hay nói tôi là trai bao đều được.” Ninh Thư không thể nào nuốt trôi bộ dạng càn quấy này của An Noãn, nên đành nhượng bộ.

Đây là kiểu logic gì vậy, từ trước đến nay cô đâu có nợ An Noãn cái gì.

Kỳ thực thì bản chất của việc này chính là An Noãn dùng thân thể của cô ta để đổi lấy sự cưng chiều của Cung Lạc, nếu anh đã lên giường với tôi thì phải tốt với tôi, phải rất tốt với tôi.

Nói là tình yêu nhưng lại chỉ có một mình Cung Lạc trả giá, bởi vì nhân danh tình yêu nên sự trả giá này của hắn chính là hợp tình hợp lý.

An Noãn thấy dáng vẻ vô tình của của Ninh Thư thì lập tức lên án: “Từ trước đến nay tôi chưa từng gặp ai lại máu lạnh như anh, nhà tư bản hút máu, tôi vốn không làm gì sai, hơn nữa tôi đã ký hợp đồng với công ty, nếu như anh đuổi việc tôi thì chính là vi phạm pháp luật, tôi muốn cho mọi người biết anh là kẻ chuyên bóc lột người lao động...”

Ninh Thư:...Ninh Thư không biết Cung Lạc làm thế nào mà có thể nhịn được, nhưng cô thì không nhịn được, cũng thấy được sự lợi hại của cốt truyện, nó sẽ luôn để hai người dính vào nhau.

Ninh Thư đứng lên rồi đi đến trước mặt An Noãn, từ trên cao nhìn xuống thân thể đang run rẩy của cô ta.

Thật lòng mà nói thì khí thế của người đàn ông này rất mạnh mẽ, An Noãn không nhịn được mà lùi về sau, trong lòng cũng càng ngày càng sợ hãi người đàn ông đứng trước mặt này.

An Noãn cảm thấy khá ấm ức, cô ta cảm thấy tổng giám đốc của ngày hôm nay không giống với hôm qua, tổng giám đốc của ngày hôm nay trở nên vô cùng lạnh lùng.

Nhưng cô ta rất cần công việc này, trong nhà cô ta còn một đứa em trai đang đi học, hơn nữa cô ta cũng không muốn bị đôi trai gái chó má kia coi thường, không muốn để bọn họ nhìn thấy cô ta ngay cả công việc cũng không có.

Tình yêu và sự nghiệp đều không có.

An Noãn cảm thấy cuộc đời của mình thật đáng buồn, bây giờ cô ta chỉ muốn chăm chỉ làm việc, ai ngờ lại gặp phải một ông chủ như vậy, An Noãn cho rằng cô ta nên đi bái phật, bởi vì dạo này cô ta quá xui xẻo rồi.

“Cô thật sự muốn ở lại công ty?” Ninh Thư nhìn An Noãn rồi cười hỏi.

An Noãn nhìn thấy nụ cười này của Ninh Thư thì trong lòng lập tức cảm thấy không ổn, nụ cười này giống như nụ cười của con sói già gian ác vậy, vô cùng ghê tởm.

An Noãn cố gắng ưỡn thẳng lưng, giọng hơi run rẩy: “Chỉ cần anh cho tôi ở lại công ty thì muốn tôi làm gì cũng được.”

Ninh Thư:...

Ninh Thư cảm thấy không có gì thú vị cả, biểu hiện này của An Noãn giống như cô không khác gì một tên ác ôn, đại háo sắc, muốn cô ta phải hiến thân cho mình vậy.

Ninh Thư tỏ vẻ bản thân không muốn lên giường với các em gái.

An Noãn thấy Ninh Thư nhìn mình chằm chằm, ánh mắt không hề dao động thì trong lòng lại run lên, rồi vội vàng nói: “Nhưng tôi phải nói trước, anh không thể ép tôi bán rẻ thân thể của mình.”

Da mặt của Ninh Thư khẽ giật giật, rồi nói: “Nếu muốn ở lại công ty thì cô có thể làm nhân viên lao công, chờ đến lúc tâm tình của tôi tốt hơn thì tôi sẽ điều cô về vị trí thư ký.”

Lao... lao công?

Ý là muốn cô đi quét rác và dọn WC sao?

An Noãn trở nên ngây dại, nhìn chằm chằm Ninh Thư: “Để tôi đi quét rác sao.”

Ninh Thư nói: “Không chỉ quét rác, mà cô cũng phải lau thật sạch các cánh cửa kính ở công ty, nước ở trong bồn cầu cũng phải sạch đến mức có thể uống được.”

An Noãn:...

An Noãn tức chết đi được, cô ta có thể nhận ra người đàn ông này cố ý làm khó cô ta, cô ta cũng không làm gì sai, sao hắn lại ghét cô ta như vậy.

Ninh Thư nghĩ kỹ rồi, cô không thể đuổi An Noãn, bởi vì cốt truyện sẽ lại đưa An Noãn trở về bên cô, nói không chừng sẽ là một thủ đoạn đáng sợ, ví dụ như bị trúng thuốc, cần phải cùng phụ nữ ấy ấy ấy thì mới có thể giải, mà đối tượng để ấy ấy ấy chắc chắn là An Noãn.

Nói chung là phải khiến cô lên giường với An Noãn, như vậy thì mới có thể “lâu ngày sinh tình”.

Thật sự là một thế giới bậy bạ.

“Nếu không muốn làm lao công thì có thể rời khỏi công ty.” Ninh Thư lạnh lùng nói.

Đúng là đồ xấu xa, An Noãn oán hận liếc mắt nhìn Ninh Thư: “Lao công thì lao công, tôi biết anh chán ghét tôi, muốn dùng cách này để đuổi tôi đi, nhưng tôi sẽ không để anh được như ý đâu.”

“Vậy được, mời cô ra ngoài, khi đi thì nhớ đóng cửa phòng lại, sau đó đến phòng lao công để điểm danh.” Ninh Thư ngồi trên ghế, cũng không thèm liếc mắt nhìn An Noãn một cái.

An Noãn hít một hơi thật sâu, thoáng nhìn về phía Ninh Thư rồi xoay người ra khỏi phòng làm việc, giống như là đang chịu đựng không để nước mắt rơi xuống, biểu cảm vô cùng quật cường.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK