Mục lục
[Dịch]Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Sưu tầm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thành kiến của Dương Tử Di với đứa con dâu này rất lớn, đứa con trai mình cực khổ nuôi lớn lại bị người vợ mà nó cưới sai khiến đến chóng cả mặt.

Những điều này Dương Tử Di đều có thể nhịn, dù gì thì con trai bà hơn 30 tuổi rồi mới lấy được một người vợ, Thái An Kỳ không muốn làm việc nhà thì bà sẽ làm.

Điều khiến Dương Tử Di không thể nhịn nổi đó là thói trở mặt vô tình của cô ta, thật ghê tởm, bà cảm thấy như sự chân thành của bà và con trai mình bị chó ăn mất.

Loại người như Thái An Kỳ vô cùng ích kỷ, cô ta chỉ quan tâm đến bản thân chứ chưa từng để ý đến người khác.

Thái An Kỳ ăn bát mỳ mà Vương Bác nấu cho, khó ăn quá đi, trong lòng cô ta rất giận dữ, ban đầu vì thấy mẹ con Dương Tử Di hiền lành, là kiểu người nhân hậu nên cô ta mới lựa chọn Vương Bác.

"An Kỳ, mẹ anh cũng đã lớn tuổi rồi, em cố nhẫn nhịn một chút." Vương Bác nhìn thấy bộ dạng lạnh lùng không vui của Thái An Kỳ, anh vội giải thích: "Những năm qua, mẹ anh đã vất vả nuôi nấng anh rồi, nếu như mẹ anh có làm gì không đúng thì anh thay mặt bà xin lỗi em."

Thái An Kỳ nghe Vương Bác cứ một câu "mẹ anh", hai câu "mẹ anh" thì càng cảm thấy bực mình.

Trước đây cô ta thấy Vương Bác là một người hiền lành chất phác, nhưng bây giờ lại thấy anh là một người đàn ông coi trọng mẹ mình, chuyện gì cũng nghe lời mẹ, không có chính kiến, không có sự tự tin.

Quả nhiên là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân.

Thái An Kỳ đặt bát đũa xuống, tức giận nói: "Em không ăn nữa."

Thái An Kỳ đứng dậy, cô ta đẩy chiếc ghế tạo ra một chuỗi âm thanh chói tai, giữa đêm khuya yên tĩnh nó lại càng trở nên ầm ĩ.

Thái An Kỳ đi vào phòng ngủ, cô ta đứng trước cửa nói với Vương Bác: "Hôm nay anh ngủ trên sô pha đi."

Vương Bác nhíu chặt mày, anh giơ tay chặn lại bàn tay Thái An Kỳ đang định khóa cửa lại, anh hạ giọng nói: "An Kỳ, đừng như vậy nữa, chúng ta đã kết hôn rồi, cứ như thế này mẹ sẽ lo lắng lắm đấy."

Thái An Kỳ nghe thấy câu nói này càng thêm tức giận: "Anh sẽ sống cùng em cả đời hay là sống cùng mẹ?"

Thái An Kỳ đóng sầm cửa lại, hành động của cô ta tạo nên một tiếng rầm rất lớn, Ninh Thư ở trong phòng bên cạnh cũng cảm thấy tường như rung lên.

Ninh Thư nhếch môi, tính khí của Thái An Kỳ rất hung hãn, cũng không thể nói là hung hãn được, chỉ có thể nói là ăn đứt Dương Tử Di, muốn nổi giận thì nổi giận, rất tùy tiện, không biết kiêng dè.

Bộ dạng cô ta hệt như muốn nói rằng Vương Bác cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, lấy được cô ta là may mắn lớn, nếu như cô ta không lấy anh thì anh có thể lấy được vợ ư?

Đây chính là sự khác nhau giữa thích và không thích, nếu như Thái An Kỳ thực sự thích Vương Bác, cô sẽ không bao giờ làm như vậy, cô ta có thèm để ý đến cảm giác của Vương Bác đâu.

Mâu thuẫn xảy ra hôm nay đều là do Ninh Thư, nếu như đổi lại là Dương Tử Di, lúc Thái An Kỳ đói, bà nhất định sẽ xuống bếp nấu gì đó cho cô ta ăn.

Thế nhưng Ninh Thư thì mặc kệ, nên mới làm cô ta tức giận như vậy, cô ta không cam tâm mà làm loạn lên, cô ta quen được nuông chiều rồi, hơn nữa đồ ăn Vương bác nấu cũng rất khó ăn.

Vương Bác lặng lẽ đứng ngoài cửa, cuối cùng anh chỉ đành nằm ngủ trên sô pha ở phòng khách.

Ninh Thư ra khỏi phòng, nhìn thấy Vương Bác đang nằm trên sô pha, đầu gối trên chiếc gối ôm, bộ dạng vô cùng đáng thương.

Trong lòng Ninh Thư tràn ngập sự đau lòng, đây là cảm giác của nguyên chủ.

"Chuyện này là thế nào?" Ninh Thư hỏi Vương Bác.

Vương Bác ngồi dậy, nhìn thấy Ninh Thư anh vội vàng nói: "Không có gì ạ."

Ninh Thư tiếp lời: "Vợ chồng sống cùng nhau thì đương nhiên sẽ có lúc bất hòa, phải thông cảm cho nhau, từ từ thấu hiểu nhau là được."

"Mẹ, con không sao đâu, mẹ đi ngủ đi." Gương mặt Vương Bác có chút nặng nề, anh nói.

Trong lòng Vương Bác không thoải mái cho lắm, mới kết hôn không lâu đã đuổi anh ra khỏi phòng rồi, hơn nữa anh cũng không hiểu lý do tại sao.

Cơ bản là cố tình gây sự.

Ninh Thư nói: "Con cũng ngủ sớm đi, ngày mai con còn phải đi làm."

Nói xong, Ninh Thư quay người về phòng.

Sáng hôm sau, Ninh Thư dậy nấu bữa sáng cho Vương Bác.

Cả tối ngủ trên sô pha làm cho toàn thân Vương Bác khó chịu, ngủ cũng chẳng ngon, sắc mặt hơi khó coi một chút.

Cửa phòng ngủ cả đêm cũng không hề mở.

Vương Bác bước tới chỗ cửa phòng, anh dùng sức gõ cửa, gõ một lúc lâu nhưng Thái An Kỳ vẫn không hề mở cửa.

Sắc mặt Vương Bác càng trở nên khó coi, anh tiếp tục gõ.

"Gõ gì chứ, mới sáng sớm mà đã ầm ĩ cả lên." Thái An Kỳ mở cửa, cô ta khó chịu nói.

Thái An Kỳ xõa tóc, trên người mặc bộ váy ngủ, dây váy vắt trên cánh tay làm lộ ra một mảng trước ngực.

Đối mặt với Thái An Kỳ, Vương Bác nhận thua theo bản năng, anh cũng không hỏi cô ta vì sao mãi mới mở cửa nữa mà nói: "Anh phải thay đồ để đi làm."

Vương Bác đi vào trong phòng, nhìn thấy dưới đất toàn là vỏ đồ ăn vặt, lon cô ca, còn có cả vụn đồ ăn rơi trên mặt đất, cả căn phòng trở nên lộn xộn, bẩn thỉu.

Vương Bác đi tắm sau đó thay đồ, thấy Thái Kỳ An đang nằm trên giường, anh nói: "Ra ăn sáng đi."

Vốn dĩ đã đói cả đêm, ăn đồ ăn vặt cũng không xoa dịu được cơn đói, bây giờ nghe thấy Vương Bác bảo ra ăn sáng, Thái Kỳ An chẳng còn kiêng dè gì nữa, cô ta vội vàng ra khỏi phòng rồi ngồi vào bàn ăn.

Bữa sáng là bánh bao và sữa đậu Ninh Thư ra ngoài mua về, Thái Kỳ An ngồi xuống lấy đũa gắp bánh bao, nhìn có vẻ như đêm qua đói lắm.

Ninh Thư không nói gì, Vương Bác ngồi bên cạnh Thái An Kỳ lặng lẽ ăn sáng.

Ăn xong anh nói với Thái An Kỳ: "Anh đi làm đây."

Trong miệng cô ta còn đầy bánh bao nên không nói được gì, chỉ có thể phất tay với Vương Bác.

Vương Bác nhíu mày, thấy không còn sớm nữa nên chỉ có thể đi làm thôi.

Ninh Thư nhìn thấy lúc đi Vương Bác rất không vui, nhưng cũng không nói gì, cô nhìn Thái An Kỳ đang ăn quẩy uống sữa đậu nành rồi nói: "An Kỳ, con đi chợ với mẹ nhé."

Thái An Kỳ suýt nữa thì nghẹn quẩy mà chết, cô nuốt miếng quẩy trong miệng xuống rồi mới nói: "Con không biết đi chợ, mẹ à, con không đi đâu."

Ninh Thư cười, cô ôn hòa nhã nhặn nói: "Không biết thì có thể học, mẹ sẽ dạy cho con chỗ nào thức ăn vừa rẻ vừa tươi."

Thái An Kỳ bĩu môi, tôi không thèm học.

"Sau này con sẽ sống cùng Vương Bác, bây giờ mẹ còn có thể giúp, nhưng đến lúc mẹ già rồi, đi lại bất tiện, lúc đấy con sẽ phải nấu cơm, giặt quần áo."

Thái An Kỳ xanh mặt, giặt quần áo, nấu cơm?

Cô còn phải hầu hạ cả một gia đình ư?

Thái An Kỳ nói: "Mẹ à, mẹ cổ hủ quá, bây giờ là thời đại công nghệ, muốn ăn gì là có thể ăn nấy, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có đồ ăn rồi."

Ninh Thư nhíu mày: "Con định gọi thức ăn ở ngoài cả đời ư?"

"Mẹ à, để con tính giúp mẹ nhé, tiền điện, tiền gas, tiền thịt, tiền rau, tiền dầu, ngày nào cũng phải ngâm mình trong khói lửa, tính như vậy thì gọi đồ ăn ở ngoài còn có lợi hơn." Thái An Kỳ bấm đầu ngón tay, khôn khéo nói.

Ninh Thư mỉm cười: "Nếu như là đêm 30, hoặc là trong nhà có khách, cũng phải gọi đồ ăn ở ngoài về, ý con là như vậy ư?"

"Nếu như đã lấy chồng rồi thì phải biết tính toán, hôm nay đi chợ với mẹ." Ninh Thư không cần suy nghĩ mà nói.

Thái An Kỳ không vui, ăn xong cô ta liền về phòng khóa cửa lại, rõ ràng là không muốn đi chợ mua đồ ăn với Ninh Thư.

Ninh Thư rửa sạch bát đũa, dọn dẹp xong cô liền đến gõ cửa, Ninh Thư gõ một lúc lâu nhưng Thái Gia Kỳ vẫn không chịu mở cửa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK