Mục lục
[Dịch] Đỉnh Cấp Lưu Manh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:




Thứ bảy là ngày nghỉ, trên đường mọi người đi lại đông hơn bình thường, lại càng không phải nói đến mức độ tấp nập trên các con đường dẫn đến trung tâm Thì Quang. Hôm nay có liveshow của ngôi sao ca nhạc đang nổi như cồn Lạc Phi Tử, nghe đồn là để quảng cáo cho album mới của nàng.Chiêu thức này thừa đủ để khiến người hâm mộ sốt sắng như mèo thấy mỡ.

Việc mua vé xem liveshow thật quá đơn giản đối với An Tâm, chỉ cần gọi một cú điện thoại, vé đã tự động được đưa đến tận nhà. Tất nhiên, đấy là ghế hạng nhất cực kì gần sân khấu, cứ như là các nàng là những người mua đầu tiên vậy.

Mấy người ăn xong cơm trưa liền vội vã chạy đến trung tâm Thì Quang. Vốn cũng không cần sớm như vậy, nhưng cân nhắc việc càng muộn càng đông người, đến lúc đó muốn chen vào hội trường liveshow có lẽ rất khó khăn, không bằng đến trước thì hơn. Hơn nữa, theo kế hoạch của An Tâm, hoặc là trước tiên Sở Sở có thể liên hệ với Lạc Phi Tử một chút, để xin chữ ký hoặc gì đó…Cho dù không hâm mộ quá cuồng nhiệt, nhưng có thể gặp mặt đối phương trước khi liveshow bắt đầu, An Tâm vẫn có phần chờ mong.

Quảng trường của trung tâm Thì Quang tọa lạc ở phía Bắc, nơi này có thể nói là quảng trường duy nhất ở Bắc Hải có sức chứa đến mấy vạn người. Thông thường, khi tổ chức những buổi trình diễn thời trang hay triển lãm qui mô lớn, nơi đây luôn là lựa chọn số một, không chỉ vì không gian rộng rãi, mà quan trọng hơn là sự lộng lẫy của nó, các nhà tổ chức đều cam tâm tình nguyện chấp nhận giá thuê đắt đỏ mà không đau lòng chút nào.Đương nhiên, số phí tổn này so với lợi nhuận bọn họ kiếm được thì chỉ như hạt cát trong sa mạc.

Liveshow lần này là do công ty giải trí Thiên Vũ, cũng là công ty ký hợp đồng với Lạc Phi Tử, đứng ra tổ chức, mục đích của bọn họ cũng rất đơn giản, chính là thúc đẩy doanh thu cho album mới của Lạc Phi Tử. Hơn nữa, tổ chức liveshow có thể kiếm lời từ việc bán vé, mặc dù bán một hai vé lợi nhuận chẳng đáng bao nhiêu, nhưng nếu bán mấy vạn vé, như vậy có thể thu được số tiền không nhỏ. Ít nhất có thể thanh toán tiền cát-xê của Lạc Phi Tử, phần lợi nhuân còn lại cũng không ít.

Lông cừu từ trên thân cừu mà ra, đây chính là chủ ý của nhà tổ chức, nhưng hiển nhiên người hâm mộ không biết bọn họ là những con cừu bị người ta vặt lông, bọn họ chỉ cần biết lần này nhân vật chính là Lạc Phi Tử, bởi vì ba chữ này đã đủ khiến bọn họ trở nên cuồng nhiệt. Một tấm vé giá vài trăm, thế có đáng gì đâu, cứ nhịn ăn hai bữa, số tiền này coi như là tiền cơm thôi mà. Còn nếu vẫn không đủ tiền, có thể mặt dày đi vay, tóm lại, chắc chắn sẽ có biện pháp.

Sự cuồng nhiệt của người hâm mộ cũng không ảnh hưởng đến mấy người Hướng Nhật, có điều khi tới nơi cả nhóm vẫn kinh hãi, vốn tưởng mình đến sớm, nhưng hội trường hóa ra đã tấp nập người, cả nhóm không khỏi có chút tự thẹn. Đồng thời trong lòng cũng cảm thấy may mắn, may mà đến sớm một chút, nếu đến muộn không chừng chả còn chỗ nữa. Trên đường, cả nhóm thấy rất nhiều dòng người đang đổ xô về phía này, thử hỏi trong lòng không thấy hú vía sao được?

Tại đây đã có bảo vệ lo duy trì trật tự,trên thực tế, bọn họ cũng phải chịu áp lực rất lớn, nhiều người, thị phi cũng nhiều.Vạn nhất xảy ra điều gì ngoài ý muốn ảnh hưởng đến liveshow, tiền đồ bọn họ cũng chấm dứt luôn. May mắn cho họ, mấy người hâm mộ trẻ tuổi rất tự giác, cũng không gây quá nhiều hỗn loạn. Tất cả đều xếp hàng một cách quy củ tiến vào đại sảnh. Mấy người Hướng Nhật cũng không được ưu đãi gì, xếp hàng gần nửa giờ đồng hồ mới vào được đại sảnh, tuy vậy cầm vé dành cho ghế hàng đầu trên tay nên miễn cho cả nhóm phải ngồi hàng sau như mấy người vào cùng lượt với mình, dẫu sao không phải ai cũng có khả năng mua được những tấm vé giá trị đến mấy ngàn mấy vạn như thế này.

Lúc này mới thấy hết sức mạnh của đồng tiền, càng gần sân khấu không gian càng rộng rãi, hơn nữa còn là ghế tựa rất thoải máu, so với những hàng ghế sau thì thật sự tốt hơn nhiều lắm. Đáng tiếc liveshow cũng chưa bắt đầu, còn hơn một giờ nữa, ngồi không chờ đợi lâu như vậy, ai cũng chịu không nổi.

An Tâm liền nhắc lại đề nghị trước kia của mình:
- Sở Sở, không bằng bây giờ chúng mình đi tìm cô bạn học cấp 3 của cậu đi?

- Bây giờ á?
Sở Sở có chút do dự,hiển nhiên là nàng nhớ lại vừa rồi vất vả xếp hàng lâu như vậy mới vào được chỗ này, nay lại muốn đi ra ngoài, lúc vào lại chẳng phải sẽ chịu thảm thêm một lần nữa sao?

Nhưng nàng cũng không từ chối thẳng thừng đề nghị của An đại tiểu thư, chỉ lo lắng hỏi :
- Lát nữa chúng ta vào lại bằng cách nào đây?

An Tâm mỉm cười, nàng biết Sở Sở lo lắng cái gì, tay chỉ chỉ về phía bên phải sân khấu, nơi đó có một cánh cửa nhỏ, nhưng có bốn người bảo vệ cao to lực lưỡng đứng trước của, hiền nhiên là để canh chừng không cho người không có phận sự ra vào qua đó. Đám người Hướng Nhật không cần nghĩ cũng biết cánh cửa nhỏ ấy nối liền với hậu trường, hẳn cũng là nơi nhân vật chính Lạc Phi Tử ra vào, chứ làm gì có chuyện nàng ta chen vào từ cửa chính giống như mọi người. An đại tiểu thư dùng tay chỉ cũng đủ để cả đám hiểu, muốn thấy Lạc Phi Tử căn bản không cần đi ra ngoài, chỉ cần đi qua cánh cửa nhỏ kia là có thể nhìn thấy nàng ta. Những trước của có bốn gã bảo vệ, muốn tùy tiện đi vào rõ ràng là không có khả năng. Nếu thật có thể tùy tiện đi vào, há chẳng phải ai cũng có thể trực tiếp vào hậu trường tìm Lạc Phi Tử hay sao?

Hơn nữa,cũng không riêng đám người Hướng Nhật phát hiện ra cánh cửa đó, những người khác cũng thấy được, đương nhiên bọn họ cũng biết cánh cửa đó dùng làm gì. Có vài kẻ hâm mộ quá cuồng nhiệt đã ngo ngoe đi về phía ấy, hi vọng có thể gặp tận mặt Lạc Phi Tử. Nhưng chưa đến gần đã bị bốn gã bảo vệ đuổi đi, có mấy người định xông vào, lập tức bị đo đất, hiển nhiên đám bảo vệ cũng không để tâm đến cách nhìn của người bên ngoài, cho dù có phóng viên bên cạnh chụp ảnh hành vi này thì bọn họ cũng không chùn tay, nhất quyết đúng chức trách mà làm. Có vết xe đổ trước mắt, không còn ai dám xông vào nữa, mặc dù có thể tiếp xúc gần gũi với thần tượng trong lòng luôn là mơ ước cháy bỏng, nhưng cứ xông vào thì chẳng những bị ăn đòn mà mục đích cũng chẳng đạt được, chỉ cần người có đầu óc một chút là biết làm vậy chắc chắn không khác gì tự tìm lấy cái chết.

Khi thấy không có chút hi vọng nào, bọn họ cũng chỉ còn cách lục tục rời đi. Tuy nhiên vẫn có vài người bùi ngùi nán lại ở gần cửa, chờ mong Lạc Phi Tử bất chợt xuất hiện, dù tỷ lệ chỉ là một phần vạn, như vậy bọn họ sẽ là những người đầu tiên có thể cùng thần tượng nói vài câu hoặc chụp ảnh lưu niệm..

Hành động của mấy người hâm mộ này tất nhiên không lọt qua mắt đám người Hướng Nhật, Sở Sở là người nhìn rõ nhất, nàng thấy An đại tiểu thư chỉ như vậy là biết được đối phương nghĩ gì, nhưng cũng không đáp ứng ngay, thay vào đó ngập ngừng nói:
- Vào qua đó để tìm Tiểu Tử? Hình như không dễ đâu?
Sở Sở chứng kiến từ đầu đến cuối cách làm đầy bạo lực của đám bảo vệ, nếu nói không sợ hãi thì chắc chắn là giả.

- Không sao đâu, cậu gọi cho điện thoại trước cho cô ấy thì ổn.
An Tâm cũng không lo lắng nhiều như Sở Sở, nàng luôn thích gì thì phải làm cho bằng được, nếu đã muốn gặp ngôi sao Lạc Phi Tử nổi tiếng khắp đại giang nam bắc, nàng há có thể buông xuôi dễ dàng.

-Vậy cũng được.
Thật sự không lay chuyển được An đại tiểu thư, Sở Sở đành miễn cưỡng làm theo, dù sao trong tay nàng cũng có số điện thoại riêng của cô bạn học cấp 3, chỉ cần nàng ta đồng ý, có lẽ mấy người bảo vệ canh trước cửa cũng không dám ngăn cản mình đâu?.Nghĩ tới đây, Sở Sở lấy di động ra, tìm số cần tìm và bấm gọi. Chỉ chốc lát sau, đầu dây bên kia đã nghe.




Lạc Phi Tử đang hóa trang thì xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, lúc này nàng bất ngờ nhận được điện thoai của cô bạn tốt thời cấp 3. Nhưng cũng không chút do dự, ngay trước mặt chuyên viên hóa trang và người bạn tốt đến đây cổ vũ mình, nàng mở máy ra nghe lâp tức.

Mấy người bên cạnh không khỏi cảm thấy ngạc nhiên , nhân vật nào quan trọng đến vậy, không ngờ lại khiến Lạc Phi Tử bỏ dở cả việc hóa trang để nghe điên?

Lạc Phi Tử không rảnh đi quan tâm đến ý nghĩ của những người bên cạnh, nàng trả lời điện thoại:
- Này, Sở sở, sao cậu lại rảnh rỗi gọi điện cho mình thế?

- Tiểu Tử, bây giờ mình đang ở ngay bên ngoài.
Ở đầu dây bên kia, Sở sở nói.

- Bên ngoài ??
Lạc Phi Tử đầu tiên sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra, giọng nói vừa vui mừng vừa kinh ngạc:
- A, chẳng lẽ cậu ở ngay trong hội trương?

- Đúng vậy, còn có mấy người bạn của mình nữa, còn lâu liveshow mới bắt đầu, bọn họ muốn gặp mặt cậu, không biết có được hay không ?

- Được chứ,mọi người vào đi, mình ở ngay bên trong chờ mọi người.
Lạc Phi Tử vừa nghe việc bạn tốt từ thời cấp 3 muốn tới gặp mình, đương nhiên mở miệng đáp ứng ngay, rồi đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nàng nói tiếp:
- Được rồi, các cậu có thấy cái cửa nhỏ bên cạnh sân khấu không, có thể vào qua đó.

- Có, thấy rồi, mình gặp rồi nói tiếp nha.

- Uhm, được, mình đợi cậu.
Nói xong,Lạc Phi Tử cúp máy, mặt đầy hưng phấn, đây là lần đầu tiên bạn tốt đến xem mình biểu diễn, nàng không kích động sao được? Tuy nhiên không biết tại sao, trong đầu nàng chợt hiện ra bóng dáng Hướng Nhật. Đắn đo suy đoán môt chút, nếu là bạn trai của Sở Sở, chắc lúc này cũng theo tới đây mới phải?

- A Tử, rốt cuộc là ai tới mà cô cao hứng đến vậy ?
Người bên cạnh sớm đã nghe lọt tai cuộc nói chuyện của Lạc Phi Tử, nay lại thấy nàng cao hứng như vậy, không khỏi tò mò hỏi thăm. Hơn nữa, cũng là lần đầu tiên bọn họ thấy Lạc Phi Tử nghe có bạn đến mà vui vẻ đến vậy, vốn trước kia cũng đã có bạn học thời cấp 3 đến gặp nàng, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ thấy nàng có nụ cười xuất phát từ đáy lòng như vậy.

Lạc Phi Tử nói với nam nhân điển trai vừa đặt câu hỏi với mình:
- Nói ra thì anh cũng biết đấy, Tư Mã, chính là Sở Sở hồi trước đã cùng chúng ta dùng bữa, à, còn mấy người bạn của cô ấy nữa.


Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK