Mục lục
Vợ yêu cùng cục cưng của tổng tài đã trở về (full) – Vũ Vân Hân – Truyện tác giả: Thiên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 545: Mục Lâm Kiên bị ghét bỏ

Âm thanh của Bánh Bao vừa rơi xuống, hành lang bỗng yên tĩnh, không còn bất kỳ âm thanh nào khác nữa.

Cậu nhìn xung quanh với sự mệt mỏi.

Một khuôn mặt lạnh lùng như tro tàn xuất hiện trước mặt cậu.

Đôi mắt lạnh lùng như một cái kéo sắc bén.

Há Cảo theo phản xạ đưa tay che vết thương trên cổ mình, cảm xúc kích động cùng với dụng cụ trên người cậu phát ra tiếng báo động.

“Chú… Đừng đến đây”

Cậu sợ hãi rụt người lại, trên giường bệnh lớn như vậy, không có chỗ nào để trốn, sợ hãi bất an.

Ngoài cửa, Vũ Vân Hân vừa nghe thấy tiếng chuông cảnh báo liền xông vào.

“Há Cảo! Có chuyện gì với con vậy?”

Nhìn thấy Vũ Vân Hân, Há Cảo khóc òa lên, bàn tay nhỏ bé hướng về phía Vũ Vân Hân vươn ra, như cầu xin cái ôm.

Mục Lâm Kiên lạnh lùng đứng ở đó không nói gì nhìn chằm chằm, anh vừa tắm rửa xong liền tới, thằng nhóc thối này tự nhiên không để ý đến anh thì thôi, còn sợ anh!

“Có phải anh khi dễ con không?” Vũ Vân Hân nhìn thấy Há Cảo khóc lóc rơi nước mắt, tức giận nhìn về phía Mục Lâm Kiên: “Con đang là bệnh nhân, anh không thể có chút đồng tình sao? “

Mục Lâm Kiên vẻ mặt vô tội, anh không làm gì cả.

Chỉ là nghe thấy thằng nhóc thối này kêu một tiếng Bánh Bao, anh vội vàng chạy tới xem có phải tỉnh hay không.

Ai biết được, cậu nhóc này nhìn thấy anh ta giống như nhìn thấy một con ma liền khóc lóc.

“Ngoan ngoãn! Búp Bê xinh đẹp ở đây, đừng sợi ” Vũ Vân Hân dỗ Há Cảo.

Bánh Bao quay lưng về phía thân thể nhỏ bé, bàn tay nhỏ bé nắm chặt Vũ Vân Hân: “Thật đáng sợ”

Cậu thật sự sợ hãi, hiện tại thân thể vẫn còn đang run rẩy.

Vũ Vân Hân ngẩng đầu hướng Mục Lâm Kiên nháy mắt: “Đi ra ngoài”

“Tại sao?”

Anh kéo ra tấm bảng “Bảng làm nhiệm vụ chăm sóc Há Cảo”, và hôm nay là thứ ba, đến lượt anh làm nhiệm vụ chăm sóc.

“Chú đã tự viết nó đấy à?” Không biết khi nào Bánh Bao đã im lặng tiến đến chỗ Há Cảo, liếc xéo anh một cái.

Đứa nhóc đáng ghét kia đã vạch trần anh.

Bởi vì cái này vốn là của Lăng Tổng, bị Mục Lâm Kiên gạch đi sạch sẽ.

Anh mặt dày bảo: “Tôi không thể so sánh với người phụ nữ đó? “

“Nhìn xem ở đây chúng ta cần một người phụ nữ” Bánh Bao nghiêm túc nói: “Nhìn kìa, chú chính là quá men, nên mới dọa trẻ con sợ đó. “

Mục Lâm Kiên bất đắc dĩ thở dài, nhìn Há cảo vừa tỉnh lại, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn anh một cái, đau lòng quá đi thôi.

Đường đường là Mục Lâm Kiên tổng giám đốc lại bị chính con trai mình ghét bỏ, nói ra đều là khổ.

Anh bước ra khỏi phòng bệnh trong im lặng.

Lăng Tổng đứng ở ngoài cửa đắc ý nhếch môi: “Chuyện chăm sóc đứa trẻ cũng không cần phiền tới tổng giám đốc Mục, để tôi đến là được rồi. Nói như thế nào tôi cũng là đại ân nhân của ba đứa trẻ”

“Nếu như anh dám làm gì bọn họ, anh liền chết chắc!” Mục Lâm Kiên thấp giọng hét lên giận dữ.

“Tôi không có ý tưởng đó, không dám!”

Anh ta không có hứng thú với đứa trẻ, chỉ hứng thú với Vũ Vân Hân.

Thật ra, trên đời này ít người hào phóng, không màng so đo.

Không phải con ruột của mình, bình thường cũng sẽ không để ý quá nhiều.

Lăng Tổng đi vào phòng bệnh.

Đôi mắt của bọn trẻ nhìn thấy anh hoàn toàn khác với nhìn thấy Mục Lâm Kiên.

Niềm vui trong mắt đến từ trái tim.

“Chú đàn bà đến rồi!”

Biệt danh của Bánh Bao gọi anh ta, thiếu chút nữa muốn làm anh ta tức giận đến chết ngay tại chỗ.

“Sao lại gọi chú là đàn bà?”

“Chú không phải là gay sao?”

Đúng là lời của trẻ conl Tức giận đến mức Lăng Tổng sắp về thiên đường rồi.

“Người đẹp Lăng là gay, về sau các cháu có thể là chị em tốt của chú”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK