Mục lục
Y Đạo Truyền Thừa - Trần Vũ (FULL)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quan tài được sơn màu đỏ, thỉnh thoảng lại có chút máu tươi rỉ ra bên trong ra, mùi máu tươi tanh tưởi bốc ra từ quan tài.

Mắt Trần Vũ loé sáng, anh trầm giọng nói: “Tới cũng tới rồi, giả thần giả quỷ làm gì? Đi ra ngoài đánh một trận đã đời đi.”

Ngay khi anh dứt lời, nắp quan tài đột nhiên rơi “Ầm” một tiếng, một bóng người loé lên, lập tức hiện ra trước mặt anh.

Người này cử động cứng ngắn, da mặt còn khô quắt queo không có chút màu sắc nào, toàn thân trông như một bộ xác khô.

“Độc Vương, Trọng Thiên Nguyên?” Tròng mắt Trần Vũ bùng lên sát khí. Năm người trong nhà Lý Huyền Linh đều chết dưới tay tên khốn kiếp này, phụ nữ và trẻ em cũng bị tàn sát. Ngoài hắn ra, không có người thứ hai có thế thực hiện thủ đoạn tàn bạo này.

“Ha hả, tao đã không xuất đầu lộ diện trên giang hồ hơn mười năm nay, không ngờ vẫn còn có người nhới đến tao. Người đời đều cho rằng Độc nhân Trọng Thiên Nguyên đã chết, nhưng ai biết những năm qua hắn luôn sống tạm bợ qua ngày?”

Cổ họng hắn phát ra những âm thanh khàn khàn quái dị, đôi môi bất động, tiếng nói vang lên

từ cổ họng và bụng.

‘Vi vậy nên năm đó Tạ Vô Kỵ triệu tập Thập Tam Thái Bảo cũng không tiêu diệt được mày?” Trần Vũ theo dõi đối phương: “Hoặc là, có kẻ cố tình cứu mày thành công cụ sát nhân của y?”

“Mày có thể giữ lại những câu hỏi này đế đến hỏi Diêm Vương, tao không có nghĩa vụ giải thích với mày.” Trọng Thiên Nguyên đột nhiên cử động, cơ thể hắn cứng còng nhưng tổc độ hành động không chậm chút nào.

Trần Vũ hành động, nghênh đón. Trọng Thiên Nguyên trầm mình trong độc, bởi vậy trên người hắn lúc này toàn là độc, hơn nữa cũng luyện ra một cơ thể mình đồng da sát, ngay cả đao súng cũng không gây tổn hại được.

Bùm… Trần Vũ tung ra một quyền, bịch, một quyền này nện thật mạnh lên người Trọng Thiên Nguyên thật mạnh.

Nếu đối phương là cao thủ bình thường thì hắn nhất định sẽ bị rạn xương, nhưng quyền này của Trần Vũ khi tung lên người hắn chỉ giống như đánh vào một tấm vải bạt siêu dày và căng.

“Ha ha. Cơ thế của ta ấy à, đạn cũng chưa chắc xuyên qua được. Mày thật sự nghĩ rằng mày sẽ đả thương tao được sao?” Trọng Thiên Nguyên cười khấy, cơ thế hắn hơi khom lại, bung lực bắn ngược trở lại.

Trần Vũ dồn sức xoay người lại, nhanh chóng xoay người vài vòng, lúc này mới đánh tan lực tấn công đáp trả của Trọng Thiên Nguyên.

Trọng Thiên Nguyên bất ngờ tiến lên một bước, hơi há miệng ra, phả một làn khói xanh về phía Trần Vũ.

Trần Vũ thoáng lui người về sau, lấy tay phải che, nhưng một làn khói không mùi vẫn xộc thẳng vào mũi, thứ khói màu xanh này nhất định là có độc.

“Tiếu tử, mày là người đầu tiên dám đấu tay đôi với tao ở cự ly gần.” Giọng nói của Trọng Thiên Nguyên cất lên: “Lúc này mà có thấy người ngợm yếu đi, đầu óc quay cuồng hay không? vả lại còn không thể vận được chân khí?”

“Mày là Độc Vương, quả nhiên chỗ nào trên người cũng có độc.” Trần Vũ nhíu mày, bước chân trở nên hụt hẫng và loạng choạng.

“Bằng không thì tại sao tao lại được mệnh danh là Độc Vương? Trúng độc của tao, trong vòng ba giờ, cơ thể mày sẽ tan rã, thối rữa đến chết, quá trình này rất thống khổ. Nhưng, có người muốn mày chết nhanh một chút. Vậy nên tao không thể đợi nổi ba giờ.”

Trọng Thiên Nguyên tiến lên một bước, duỗi hai tay về phía trước, “két”, trên mu bàn tay hắn mọc ra những chiếc móng vuốt sắt bén nhọn.

Hắn hùng hố lao về trước, định dùng móng vuốt giải quyết Trần Vũ.

Trần Vũ nắm chặt tay phải, “viu”, Ly Trần xuất hiện trong tay anh. Anh vung một nhát kiếm về phía trước, “rắc”, vuốt sắt của Trọng Thiên Nguyên bị chém gãy bằng sạch. Kiếm phong của Trần Vũ thẳng tiến xông lên, chém vào cố họng đổi thủ.

Trọng Thiên Nguyên rụt cột lại, “keng”, Ly Trần trong tay Trân Vũ cứa vào cố họng hắn nhưng chỉ như xẹt qua thép cứng vậy.

“Ha ha, tao đã sớm nói với mày là đạn bắn tao cũng không sợ, mày thật sự nghĩ rằng kiếm có thế gây tổn thương cho tao ư?” Trọng Thiên Nguyên nói với giọng cợt nhả.

“Vậy cũng chưa chắc.” Trần Vũ cười: “Mày không cảm giác được bản thân đã bị thương hay sao?”

“Mày…” Giọng điệu Trọng Thiên Nguyên hơi nghẹn lại, hắn lảo đảo lùi về sau hai bước, một vết thương khủng khiếp xuất hiện trên cổ họng hắn, máu đen tuôn ra thấm xuống cố.

“Rõ ràng mày đã trúng độc của tao, tại sao mày lại không hề hấn gì?” Trọng Thiên Nguyên trừng mắt nhìn Trần Vũ chằm chặp.

“Bàn về chơi độc thì tao là cụ tổ của mày.” Trần Vũ cười nói: “Kẻ nào phái mày tới?”

Trọng Thiên Nguyên không nói một lời, hai cánh tay hắn đột nhiên rung lên, trên người phóng ra vô số tia sáng chói loà, bắn về phía Trần Vũ.

Trần Vũ vung Ly Trần, “keng keng keng keng”, vô số ám khí bị anh chém rụng. Tiếp đó, anh thu tay lại, chém một kiếm về phía Trọng Thiên Nguyên.

Trọng Thiên Nguyên tung mình sang một bên, nhát kiếm kia chém vào bả vai hắn. “Bụp”, cánh tay hắn rụng xuống, rơi trên mặt đất. Hắn rên lên đầy đau đớn, quay đầu, nhìn lên nhìn xuống, tung người tháo chạy.

“Định chạy à? E rằng không dễ dàng vậy đâu.” Trần Vũ cười lạnh, bứt lên đuổi theo.

Trọng Thiên Nguyên cũng cực kì nhanh nhẹn, chỉ tốn vài giây đã vọt sang một hướng khác, thoáng cái đã vụt lên một căn nhà dân khác.

Đột nhiên, bước chân hắn khựng lại, bởi vì lão già đứng trên nóc nhà trước mắt có vẻ đã chờ hắn từ rất lâu.

“Lý Huyền Linh?” Ánh mắt Trọng Thiên Nguyên bùng lên sát khí. Hơn mười năm trước, Lý Huyền Linh và Thập Tam Thái Bảo đã ra tay trừ khử hắn.

“Không sai, ông bạn già, đã lâu không gặp.” Lý Huyền Linh mỉm cười: “Cứ nói là mi chết từ hơn

mười năm trước rồi, nhưng không ngờ mi vẫn còn sống.”

“Đúng vậy. Không ngờ hả, tao sống là để đợi đến ngày đoạt mạng mày.” Trọng Thiên Nguyên cười gằn.

“Mười năm trước không giết được mi, hôm nay ắt sẽ khiến mi chôn chân ở chỗ này.” Một bóng người loé lên, lại thêm một lão giả khác xuất hiện, ông là chú Tạ bên cạnh Hoàng Tứ gia, cũng là thủ toạ Thập Tam Thái Bảo – Tạ Vô Kỵ.

“Là mày?” Nét câm hận trong mắt Trọng Thiên Nguyên càng đậm hơn. Hai người trước mặt chính là một phần nguyên nhân lớn khiến hắn trở nên thảm hại như thế này.

“Quả nhiên, mi chính là kẻ giết hại một nhà năm người của Vương Khai. Ngoại trừ mi, không có kẻ thứ hai sử dụng thủ pháp dùng độc kia. Hơn nữa, đàn bà con gái, già trẻ gái trai cũng không buông tha, đúng là phong cách tàn độc của mi rồi.

Lý Huyền Linh quát lớn: “Mười năm trước ta trừ hại cho giang hồ. Mười năm sau lại tiêu diệt mi lần nữa, đòi lại công bằng cho một nhà năm người bọn họ.”

“Đám tiểu nhân hèn hạ chúng mày có tư cách gì để bàn chuyện công lý? Ngày hôm nay tao đã ở đây rồi, tao sẽ tính sổ món nợ năm xưa với

chúng mày luôn.” Trọng Thiên Nguyên sẵng giọng quát lớn, lao về phía hai người.

Lý Huyền Linh và Tạ Vô Kỵ là cao thủ trên đỉnh cảnh giới Võ chân. Hai đánh một, hiển nhiên sẽ không rơi vao thế hạ phong, chẳng qua là cơ thế đối phương phủ đầy độc nên trong lúc đánh ở cự ly gần khó tránh khỏi bị bó tay bó chân.

Đột nhiên, một bóng dáng đột nhiên tấn công, kiếm quang bốc lên, Trọng Thiên Nguyên hộc một ngụm máu đen, ngực bị thương do kiếm đâm.

“Bịch”, hắn té nhào xuống đất, giãy dụa mấy lần nhưng không thể bò dậy.

Trần Vũ lại gần, anh thu tay lại, Ly Trần biến mất. Những người còn lại xông tới.

“Đa tạ hai vị tiền bối.” Trần Vũ chắp tay với hai người.

“Chúng tôi phải cảm ơn cậu, Nếu kẻ này tái xuất giang hồ thì tất cả ắt sẽ hứng chịu tai hoạ.” Lý Huyền Linh trầm giọng nói: “Trọng Thiên Nguyên, mười năm trước ta đã đích thân tiêu diệt mi, xác định là mi đã chết, nói mau, ai đã cứu mi?”

“Ai đã sai khiến mi giết cả nhà Vương Khai?” Trần Vũ liếc xéo hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK