Mục lục
[Dịch]Trùng Sinh Thế Gia Tử- Sưu tầm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kinh nghiệm làm việc dưới cơ sở, điều này đối với người Hoa từ trước đến nay trên quan trường đều rất được chú trọng. Thời xưa thi khoa cử, thông thường những chức vụ như Trạng nguyên là về học vấn. Tiến sĩ và cao hơn nữa, cơ bản đều là được phân tới những vùng đất bên ngoài kinh thành, từng bước đi lên từ Huyện lệnh rồi thăng chức vào Triều đình.

Hoàn cảnh hiện tại cũng đã không giống như những năm trước nữa rồi. Với bối cảnh như của Nhiếp Chấn Bang vậy, nếu như theo con đường trước đây thì tuy bằng phẳng nhưng ở trong lý lịch thì sẽ không còn sáng chói được. Đặc biệt là Thủ trưởng số một đương nhiệm, cũng là đi theo con đường Cơ sở. Cứ tiếp tục thế này, trên dưới cả nước đều ngày càng xem trọng việc nhậm chức ở Cơ sở. Nếu có thể làm việc đến nơi đến chốn ở dưới Cơ sở, tạo được một phen thành tích thì càng tốt hơn.

Quách Đông Hải lúc này cũng trầm ngâm. Câu hỏi này của Nhiếp Chấn Bang, Quách Đông Hải thật ra cũng có thể đoán ra một số vấn đề, nhưng cũng không tốt mà trả lời. Cái mà Quách Đông Hải do dự chính là ý tứ của lão lãnh đạo. Nhiếp lão sắp đặt thế này, nhưng cũng lại không chỉ rõ nó ra, ý của Nhiếp lão là gì? Có phải muốn Nhiếp Chấn Bang tự mình lãnh ngộ ra vấn đề này hay không? Nói không chừng, nếu chính ông nói ra những lời này thì có ảnh hưởng đến Nhiếp Chấn Bang không, có làm rối loạn cả kế hoạch của Nhiếp lão không? Những điều này đều là vấn đề cần phải suy nghĩ.

Cuối cùng, Quách Đông Hải vẫn quyết định chỉ dừng ở chỗ gật đầu thôi. Còn về việc Nhiếp Chấn Bang có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu thì phải xem ngộ tính của Nhiếp Chấn Bang rồi.

- Chấn Bang à, vấn đề này liên quan đến chuyện của gia đình cháu, đụng chạm đến phương hướng phát triển sau này của nhà họ Nhiếp. Vốn dĩ bác không nên xen miệng vào chuyện này mới đúng, nhưng nếu cháu đã hỏi thì bác cũng nói cách nhìn của bác một chút vậy. Hiện tại, sau khi công cuộc cải cách và mở cửa không ngừng thâm sâu hơn, thì năng lực quản lý đã trở thành năng lực có thể thể hiện được nhất, cũng đã trở thành một tiêu chuẩn quan trọng để cán bộ được thăng chức. Mà chỗ nào mới có thể thể hiện ra nó được?

Lời nói của Quách Đông Hải rất uyển chuyển.

Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng gật đầu nói:

- Bác Quách, chuyện này cũng giống như việc xây nhà vậy. Kinh nghiệm công tác dưới cơ sở chính là nền móng, nền móng làm tốt rồi thì mới có thể quyết định được độ cao của toà nhà, đúng không ạ?

Lúc này, Quách Minh gõ cửa, đi từ bên ngoài vào cười nói:

- Ba, Tam thiếu gia, ăn cơm được rồi.

Bữa cơm của nhà Quách Đông Hải nhìn có vẻ rất long trọng. Vốn dĩ, dựa vào cấp bậc của Quách Đông Hải thì có tư cách thuê thêm người giúp việc. Nhưng vì để tiếp đãi Nhiếp Chấn Bang, Quách Đông Hải còn đặc biệt cho người giúp việc nghỉ hôm nay, để cho Lý Thúy Anh đích thân vào bếp, đây là sự xem trọng của Quách Đông Hải đối với Nhiếp Chấn Bang.

Món ăn cũng đều mang theo đặc trưng điển hình của Quảng Đông. Nhiếp Chấn Bang ăn vào cũng không phải không quen, dù sao Diệp Thục Nhàn cũng là người Việt Đông, bình thường ở nhà cũng thường xuyên ăn món ăn Quảng Đông.

Sau khi ăn xong, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên nói:

- Bác Quách, bác còn bận nhiều việc nên cháu không dám làm phiền bác nữa. Đợi sau khi hội Quảng giao kết thúc, cháu sẽ lại tới chào hỏi bác.

Thật giống với suy đoán của Quách Đông Hải, chuyện về Chính quyền huyện Lê tham gia hội chợ giao dịch thương mại, trong ngày thứ hai đã chấn động các kênh truyền thông tin tức trên toàn quốc. Một đơn vị chính quyền địa phương, lại tổ chức thành đoàn thể để tham gia hội chợ giao dịch mang tính chất thương mại. Đây chắc chắn là một tin tức mang tính bùng nổ cực lớn. Ánh mắt của cả nước đều tập trung vào hội chợ triển lãm lần này. Huyện Lê lại càng đã trở thành tiêu điểm được chú ý và thảo luận nhiều nhất bởi các cơ quan chính quyền địa phương ở các nơi trên cả nước.

Đầu tiên là tỉnh Việt Đông bên này, sáng sớm ngày thứ hai, “Nhật báo Việt Đông”, “Báo cuối tuần Việt Đông”, “Nhật báo Nam Hải”, đài truyền hình Việt Đông và các kênh tin tức truyền thông quan trong ở các cấp của tỉnh Việt Đông đều chạy ào đến hiện trưởng khu triển lãm.

Sáng sớm vừa mở cửa, các cán bộ huyện Lê mới chạy đến đây, bục sân khấu vẫn còn chưa được dựng lên xong, các loại tài liệu tuyên truyền vẫn chưa được bày đặt ra ngay ngắn thì các phóng viên của đủ các kênh truyền thông đã bày ra tất cả các tư thế ngay trước mặt rồi. Không ít phóng viên đều lần lượt giơ micro, bút ghi âm lên, nhắm vào ngay từng nhân viên công tác ở đây:

- Xin hỏi, các anh có phải người của huyện Lê ở Tây Bắc không vậy? Lấy danh nghĩa của Chính quyền để tham gia hội chợ triển lãm thương mại, ước muốn ban đầu của các anh là gì, có thể nói ra được không vậy?

- Chào anh, chúng tôi là phóng viên chuyên mục “Tin tức Việt Đông” của đài truyền hình Việt Đông. Xin hỏi, bản chất chức năng của Chính phủ chuyển biến sang thành tình chất thương mại hoá, với hình thức như vậy có phải đã có chút liều mạng không?

- Xin hỏi, chủ tịch huyện Lê của các anh có ở đây không? Tôi là phóng viên của “Nhật báo Việt Đông”, tôi có thể thực hiện một phóng sự chuyên đề được không?

- Chào anh, tôi là phóng viên của thông tấn xã Hoa Hạ thường trú tại tỉnh Việt Đông. Xin hỏi, nguyên nhân gì thúc đẩy huyện Lê các anh đi đầu thực hiện sáng kiến như vậy. Hình tượng của Chính phủ được bảo vệ thế nào, tôn nghiêm của Chính phủ được duy trì thế nào. Loại hình hoạt động mang đậm tính thương mại hoá, tính chất con buôn như thế này có được sự ủng hộ đặc biệt của lãnh đạo chính quyền cấp trên hay không?

Lời nói của phóng viên này vừa dứt thì các phóng viên bên cạnh đều hít một hơi lạnh. Bất kể đang trong hệ thống ngành nghề nào thì với việc bản thân là người trong cùng hệ thống, thân phận cao thấp vẫn phải có. Thông thường, những kẻ thuộc kênh truyền thông cấp tỉnh đều là những kẻ vênh váo lên tận trời cả. Nhưng, người này, chính là trực thuộc phía thông tấn xã Hoa Hạ, đây chính là kênh truyền thông thuộc về cấp cao nhất. Tất cả những bản thảo đều là được lên thẳng đài truyền hình quốc gia và các kênh truyền thông cấp quốc gia, ví dụ những tờ báo như “Nhật báo Hy Vọng”, “Cảnh chung”. Lần này, e rằng huyện Lê sẽ nổi tiếng khắp cả nước rồi.

Ý nghĩa càng sâu xa hơn chính là, nếu như vị chủ tịch huyện Lê này có thể làm được phù hợp với ý nghĩ của phía trên, vậy thì chắc chắn là sẽ phất lên rồi. Còn nếu không hợp với ý tứ của bên trên thì, chỉ sợ là chức vụ đang có cũng sẽ dừng lại luôn thôi.

Trong thời gian ngắn, phía trước sân khấu triển lãm của Chính quyền huyện Lê đã bắt đầu có rất đông dòng người qua lại. Với sự có mặt của nhiều kênh truyền thông như vậy, cũng đã gợi lên sự tò mò của những vị khách doanh nghiệp tham quan.

Lúc này Nghiêm Phượng Kiều cũng có chút kinh ngạc, cảnh tượng náo động như vậy cũng là lân đầu tiên cô nhìn thấy. Cô nhìn Trưởng phòng Xúc tiên đầu tư thương mại, Phạm Chấn Minh đang đứng cạnh. Nghiêm Phượng Kiều lắc đầu, chuyện này đến quá mức bất ngờ. Trong trường hợp Nhiếp Chấn Bang không có mặt ở đây thì không ai dám biểu lộ gì cả.

Lúc này, vừa hay Nhiếp Chấn Bang đang vác một đống tài liệu tuyên truyền chạy tới. Lần này để tham gia triển lãm thì huyện Lê đã in ra năm mươi nghìn tờ tuyên truyền màu và năm nghìn bộ Kim chỉ nam đầu tư vào huyện Lê, bây giờ xem ra số lượng như vậy vẫn chưa đủ. Nhiếp Chấn Bang lập tức dẫn Dịch Quân và Lý Nham của phòng xúc tiến đầu tư đi tìm nhà in ấn ở Việt Châu để in thêm.

Đồng thời, hắn lại quay về khách sạn lấy thêm tài liệu đem qua đây, lúc này cảnh tượng trước mắt cũng khiến cho Nhiếp Chấn Bang kinh ngạc.

Vừa thấy Nhiếp Chấn Bang, Nghiêm Phượng Kiều giống như bám được phao cứu mạng, lập tức nói:

- Cám ơn sự quan tâm của các bạn bè trong giới truyền thông. Chủ tịch Nhiếp của chúng tôi đến rồi, các vị có câu hỏi gì xin cứ hỏi Chủ tịch Nhiếp của chúng tôi đây.

Vừa thấy Nhiếp Chấn Bang với tuổi đời khá trẻ, lại còn vác một đống đồ, tuy ăn mặc cũng khá tốt, nhưng cái thái độ này, tuyệt đối không phải chỉ là làm ra vẻ. Đều là người làm trong ngành nghề truyền thông nên mắt nhìn người cũng rất sắc bén. Làm ra vẻ hay là thật tâm thật lòng thì họ vẫn còn có thể nhìn ra được.

Đường đường là một Chủ tịch huyện lại tự mình làm những việc như vậy, không phải là để thể hiện cho người ta thấy, thế này đã đủ để người khác phải khâm phục rồi. Tất cả phóng viên đều có không ít thiện cảm với Nhiếp Chấn Bang.

Đặt tài liệu xuống, Nhiếp Chấn Bang lập tức cười nói:

- Cảm ơn sự quan tâm và ủng hộ của các bạn bè trong giới truyền thông. Ở đây có vẻ hơi chật chội, tôi thấy như vậy đi, xin mọi người đợi một lát, để tôi liên lạc với khu triển lãm mượn đỡ một hội trường, để chúng ta vào đó, thế nào? Lúc đó tôi sẽ tận tình trả lời câu hỏi của các vị, không che giấu nửa lời.

Lời nói khôi hài hòa nhã của Nhiếp Chấn Bang khiến cho các phóng viên rất vừa lòng. Một Chủ tịch huyện trẻ tuổi, không hề làm ra vẻ, nói năng thì thẳng thắn. Cái loại phong thái như thế này, bớt cái tính tình giống như mấy kẻ lõi đời trong chốn quan trường, khiến cho người nghe cảm thấy tin tưởng. Tất cả mọi người đều nghe theo.

Bên Nhật báo Hy Vọng lại sử dụng một bình luận với nội dung “Cơ quan chức năng Chính phủ đang thay đổi hay là đang rơi xuống?” để làm tiêu đề của bài báo đăng trên trang đầu. Tiêu đề như vậy thoạt nhìn giống như đang biểu dương hành động này. Sau cuộc cải cách thăm dò được mở rộng, chức năng của Chính phủ cũng như hình thức đều có sự thay đổi và chuyển biến dần. Nhưng, trong thực tế, nguyên cả bài văn đều nhằm vào phê phán hành động này của Chính quyền huyện Lê. Trong lời văn có không ít từ ngữ phản bác lại chính quyền huyện Lê, ví dụ như, con buôn, làm mất đi sự trang trọng và uy nghiêm của Chính phủ…

Bên trong khách sạn Lệ Hoa của Thành phố Việt Châu.

Nhìn thấy tờ báo trên bàn, Nhiếp Chấn Bang ngược lại là vẫn tỏ vẻ thản nhiên. Bên cạnh, Nghiêm Phượng Kiều và Phạm Chấn Minh thì lại có chút sốt ruột.

- Chủ tịch, bây giờ truyền thông cả nước đều náo động cả lên, ca ngợi cũng có, chê bai cũng có. Bây giờ “Nhật báo Hy vọng” cũng đã phát biểu như vậy, chỉ sợ…

Nghiêm Phượng Kiều ngồi bên cạnh nói nhỏ

Năng lực thấu hiểu cơ bản như vậy, Nghiêm Phương Kiều là vẫn phải có. Hiện giờ, các tờ báo có trên thị trường của Thành phố Việt Châu đều được đặt trên mặt bàn uống nước. Trong số các tờ báo truyền thông cả nước, không ít tờ báo đều toàn là phê bình và nghi ngờ. Tình hình lúc này rất sôi nổi. Nghiêm Phượng Kiều có thế chắc chắn rằng, tiếp theo, bên này huyện Lê, đặc biệt là Nhiếp Chấn Bang sẽ phải chịu áp lực rất lớn.

Phạm Chấn Minh ở bên cạnh cũng gật đầu nói:

- Chủ tịch, Chủ tịch Nghiêm nói đúng đó. Tôi thấy, hay là chúng ta cũng nên có sự chuẩn bị một chút. Anh nhìn xem, tờ “Nhật báo Hy Vọng” này vừa nhìn vào trang bìa giống như là đang thảo luận vấn đề này nhưng trên thực tế, câu từ như thế này cũng là nhằm thu hút rất nhiều tranh luận, đặc biệt là sự nghi ngờ đối với việc Chính quyền chúng ta tham gia triển lãm thương mại. Tôi thấy, đây rõ ràng là có ý tứ ám muội mà.

Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng chỉ là cười ra tiếng một cái. Những thủ đoạn thế này, Nhiếp Chấn Bang biết rõ hơn ai hết, chỉ sợ là do một số gia tộc có ý định kín đáo gây ra mà thôi. Mục đích chính là không muốn hắn tạo ra được danh tiếng. Không biết là có thể đè ép hắn xuống hẳn hay không, nhưng ít nhất có thể làm sự việc rối tung lên, từ đó, thành tích chính trị của hắn cũng khó mà làm ra được. Biết được quy luật phát triển của đời sau rồi, bởi vậy Nhiếp Chấn Bang căn bản cũng không quá lo lắng.

Đang tính nói chuyện thì điện thoại ở bên cạnh reo lên, điều này khiến cho bọn người Nghiêm Phượng Kiều có chút kinh ngạc. Điện thoại của khách sạn, nếu là người của huyện Lê thì căn bản là sẽ không có ai gọi cả. Vậy lúc này, rốt cuộc là ai đây?

Nhiếp Chấn Bang nhấc điện thoại lên “a lô” một tiếng thì đầu giây bên kia giọng nói của Nhiếp Gia Lương vang lên:

- Lão Tam, chuyện lần này, cậu đúng là làm náo động lớn rồi đó. Bây giờ, nhà nhà ở Bắc Kinh đều bị cậu làm kinh động cả lên. Tối nay, cậu cứ chờ ở trước màn hình ti vi đi. Huyện Lê của các cậu lại được lên trên “Bảy giờ mỗi ngày” rồi.

Nghe xong câu nói của Nhiếp Gia Lương, Nhiếp Chấn Bang bật cười, sau khi tiện thể nói lại mấy câu thì gác máy. Nhìn hai người Nghiêm Phượng Kiều và Phạm Chấn Minh ở bên cạnh, hắn nói:

- Chủ tịch Nghiêm, lão Phạm, thông báo với các anh em khác, tối nay xem tin tức đi. Lần này chúng ta sẽ lại được lên “Bảy giờ mỗi ngày” rồi.

Xem ra, mặt trên cũng đã phản ứng lại rồi. Lên “Bảy giờ mỗi ngày”, e rằng sẽ mang tính quyết định cho toàn bộ chuyện này rồi đây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
NHE
29 Tháng mười một, 2023 08:43
Bán bản dịch full bộ này giá rẻ, ai cần liên hệ Zalo: 0867238352. truyện dịch chứ không phải convert ạ, file ebook đọc được trên Điện Thoại, Máy Tính, Ipad...vvv, giao diện đọc như các app phổ biến hiện nay
BÌNH LUẬN FACEBOOK