Mục lục
[Dịch] Ma Long (Ma Long Phiên Thiên)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chuyện khiến Phong Liệt lo lắng nhất vẫn xảy ra, hắn nhìn thân thể mềm mại trần trụi của Lý U Nguyệt đầy dấu ô mai thì trợn tròn mắt, miệng lắp ba lắp bắp. Lúc này hắn nói lý do dù là sự thật nhưng trở nên yếu ớt không thuyết phục được bản thân hắn chứ nói gì ai.

Tuy nhiên giờ đây nói ngàn lời vạn lời cũng vô dụng, làm chính là làm rồi, nói bồi thường? Thứ này có thể trả lại được không?

Nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt, Phong Liệt nhức đầu, óc rối loạn.

"Phải làm sao bây giờ? Lão tử không muốn làm người bội tình bạc nghĩa, nhưng lão tử là người chung tình nha! Chuyện đã tới nước này giờ cách tót nhất là nhận cô nàng này, sau phải làm sao với điệp đây? Mà không nói gì khác, diện mạo cô nàng này đúng là khuynh quốc khuynh thành, dáng người vạn dặm khó tìm, làn da mềm búng ra sữa, làm lão bà cũng không tệ. Nhưng mà, cái này cần người ta đồng ý mới được chứ! Lỡ người ta không chịu thì sao? Cha nàng ta mình không chọc vào nổi, làm không tốt thì e rằng sẽ lại trùng sinh nữa mất!"

Phong Liệt vừa sốt ruột nghĩ cách vừa lặng lẽ ngắm thân thể hoàn mỹ nửa thân trần của Lý U Nguyệt. Làn da trắng như tuyết, bộ ngực cao vút no tròn, hai chân thn dài thẳng tắp, trong trắng như ngọc.

Tối hôm qua người tên Mị Nhi đúng là không bằng mỹ nhân trước mắt một ngón út nữa là. Phong Liệt càng nhìn bất giác thân dưới lại muốn ‘Chào cờ'.

Đúng lúc này, đột nhiên không xa trên một gốc cây có tiếng rào rào khe khẽ, phút chốc làm nhiều con chim giật mình rít bay ra xa.

Sau đó một thân hình vạm vỡ đội mặt nạ bằng đồng xanh mơ mơ hồ hồ nhẹ nhàng đáp xuống đất, nhanh chóng bước tới xe ngựa.

Phong Liệt nghe có tiếng động thì tim rớt cái bịch, liếc mắt qua khe hở màn che nhìn ra bên ngoài.

Nhưng tiếp theo hắn kinh sợ biến sắc mặt, Phong Liệt suýt chút bay mất ba hồn bảy vía! Người đến không phải ai khác, chính là Lý hộ pháp mà hắn vừa nghĩ tới.

“Tổ cha nó! Vừa đè con gái người ta xong thì cha tìm đến rồi, có để cho người ta sống không trời!"

- Mau! Mau mặc quần áo đàng hoàng! Lão già cha nàng tới rồi!

Phong Liệt vừa luống cuống mặc đồ vừa hối Lý U Nguyệt khóc nỉ non.

- A? Cha ta?

Lý U Nguyệt nghe nói vậy mặt biến sắc, nhanh chóng trùm quần áo lên người. Hai người vội vã mặc đồ ngay ngắn, giọng Lý hộ pháp vang bên ngoài thùng xe.

- A? Lại có thể lấy long mã thay đi bộ, tiểu tử này có chút thủ đoạn.

Lý hộ pháp nhìn hai con long mã to lớn, mắt sáng lên, bất giác có chút vừa lòng Phong Liệt.

Lý hộ pháp vừa nói vừa tới gần, phất tay vén rèm che thùng xe.

Tiếp theo Lý hộ pháp trợn to mắt suýt rớt ra.

Lúc này dù Phong Liệt, Lý U Nguyệt đã mặc đồ vào nhưng không ngay ngắn, rối cả lên, cộng thêm biểu tình hoảng loạn bị bắt gian tại trận, tình hình như vậy không khó tưởng tượng trước đó xảy ra chuyện gì.

- Ngươi...Các ngươi? Khốn kiếp! Chuyện này là sao?

Lý hộ pháp ngẩn ra, sau đó lửa giận hừng hực bóp cổ Phong Liệt quăng ra ngoài thùng xe. Bùm một tiếng hắn ngã ra đất, Phong Liệt bị thương chưa lành té ngã đầu óc choáng váng.

- A...tiền bối chờ đã! Hãy nghe ta giải thích!

- Giải thích? Súc sinh, ngươi dám khi dễ con gái của bổn tọa hả? Ngươi chết đi cho ta!

Lý hộ pháp động sát khí, bỗng giơ tay, vài công kích màu đen dài vài thước sắp chém vào đầu Phong Liệt.

“Tiêu rồi! Mạng ta tiêu đời!"

Phong Liệt bay mất ba hồn bảy vía, sợ muốn chết. Lý hộ pháp này là cao thủ thần thông cảnh lục tầng, muốn giết hắn không khó hơn nghiền con kiến.

- Dừng tay! Không được giết hắn!

Nhưng đúng lúc này, có tiếng yêu kiều khẽ quát, một bóng dáng lảo đảo vội nhảy xuống xe chắn trước mặt Phong Liệt, chính là Lý U Nguyệt khóc đến mắt sưng đỏ.

Lòng nàng rối bời, cảm giác đối với Phong Liệt rất phức tạp. Có cảm kích, oán hận, căm ghét, nhưng còn lẫn vào chút cảm tình khó nói rõ.

Nhưng mặc kệ là vì sao, nàng không muốn thấy Phong Liệt chết trước mặt mình.

- Ngươi!

Lý hộ pháp trừng con gái minh, lửa giận trong mắt dần lạnh, phút chốc thấy chua xót, không ngờ thất lạc con gái nhiều năm bây giờ gặp lại sẽ là tình cảnh như vậy, làm lão thấy vô cùng đau lòng.

- U Nguyệt, ta và mẹ ngươi nhiều năm không tìm ra tung tích của ngươi, khiến ngươi lưu lạc nơi trăng hoa, đây là lỗi của chúng ta! Nhưng mặc kệ thế nào thì ngươi là con gái của Lý Thiên Ký, ta và mẹ ngươi vĩnh viễn sẽ không ghét bỏ ngươi! Nhưng nếu đã ra khỏi nơi trăng hoa rồi tại sao còn không biết tự ái như vậy? Thật khiến cha quá thất vọng.

Nghe lời của Lý hộ pháp, vốn khuôn mặt Lý U Nguyệt đã tiều tụy giờ biến trắng bệch không chút máu, thân thể lảo đảo chợt ngã ra sau.

Phụ thân của mình là xem mình thành kỹ nữ ai cũng có thể làm chồng, không biết liêm sỉ. Đả kích này đối với Lý U Nguyệt là quá lớn, nàng cảm thấy trời đất quay cuồng, đầu óc trống rỗng, muốn chết cho rồi.

- Câm miệng lại! Lão già nhà ngươi phải trước hiểu rõ tình huống rồi hãy sủa bậy!

Phong Liệt không nghe nổi nữa, tức giận bừng bừng vọi vươn tay đữ lấy Lý U Nguyệt ngã ra sau, ôm nàng vào lòng. Ánh mắt hắn nhìn Lý hộ pháp đầy giận dữ, một chút sợ hãi trong lòng đã không còn sót lại.

Làm đàn ông, Phong Liệt nghĩ rằng lúc này hắn phải có gan nhận trách nhiệm mới đúng.

Huống gì trải qua một đêm hoang đường, lòng hắn bất giác xem Lý U Nguyệt là người của mình, không thể nhìn thấy giai nhân chịu uất ức được.

- Súc sinh! Ngươi nói cái gì? Không lẽ cho rằng ta thật sự không dám giết ngươi?

Lý hộ pháp giận dữ, kiềm không được định ra tay.

Nhưng lần này Phong Liệt không né tránh hay thụt lùi, ngược lại ngẩng đầu kiên cường chửi to:

- Lão già, lão muốn giết cứ giết! Nhưng lão tử dù có chết cũng phải nói rõ cho lão biết, chuyện này không hề liên quan gì đến U Nguyệt!

- Mặc dù lúc trước U Nguyệt rơi vào thanh lâu nhưng luôn chỉ bán nghệ không bán thân, thủ thân như ngọc! Trước đêm qua nàng vẫn là thân thể băng thanh ngọc khiết! Lý do tạo thành tình huống này tất cả là do bên trong thùng xe có Thực Ngân Thảo!

Phong Liệt nói một đống đại khái kể lại tình hình, rồi yêu thương nhìn Lý U Nguyệt vẻ mặt thẫn thờ, rất là đau lòng.

Chợt lòng hắn máy động, vội từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một viên diệu xuân đan tách môi anh đào ra nhét viên thuốc vào.

Đêm qua đại chiến ngất trời tạo thành chút vết thương cho Lý U Nguyệt mới nhận mưa móc, nuốt một viên diệu xuân đan để chữa trị là cần thiết, mặc dù hơi giống dao mổ trâu giết gà.

Lý hộ pháp không để ý động tác của Phong Liệt, mắt chớp lóe tia sáng lộ vẻ nghi ngờ.

Ngay sau đó, chỉ thấy lão tiến lên một bước hít một hơi mùi vị trong xe, tiếp theo lão bắn người ra sau như gặp đả kích nặng nề.

Lúc này trong thùng xe trải qua Thủy Thiên Lãng và Mị Nhi, Phong Liệt và Lý U Nguyệt luân phiên đại chiến mùi dâm dục rất đậm, rồi hỗn hợp mùi hương kỳ lạ của Thực Ngân Thảo, vị rát có vấn đề, khiến Lý hộ pháp suýt hộc máu. May là Lý hộ pháp đội mặt nạ thanh đồng khiến người không thấy rõ sắc mặt nhưng chắc là không dễ nhìn.

- U Nguyệt, thật xin lỗi, cha hiểu lầm ngươi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK