Mục lục
[Dịch] Ma Long (Ma Long Phiên Thiên)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lát sau, chính giữa đường rộng thênh thang có một chiếc xe hai con ngựa hào hoa lắc lư dữ dội xuất hiện trong tầm mắt Phong Liệt. Nhưng tiếp theo, ánh mắt Phong Liệt lóe qua kinh ngạc.

Chỉ thấy hai con ngựa kéo xe cao gần trượng, da lông bạc trắng sáng loáng dưới ánh trăng tỏa ra từng vòng vầng sáng bạc. Trên trán có cái sừng bạc nhọn nửa thước, trông rất hung mãnh thần tuấn.

Trên long huyết lục, dù là trong thân thể người hay thú đều ẩn chứa hoặc nhiều hoặc ít chân long huyết mạch, dã thú thức tỉnh chân long huyết mạch mạnh mẽ hơn dã thú bình thường gấp vô số lần.

Ánh mắt của Phong Liệt dễ dàng nhìn ra hai bảo mã kéo xưa này rõ ràng là long mã đã thức tỉnh ngân long huyết mạch, hơn nữa hai long mã có tu vi hậu kỳ nhất cấp, tương đương với long võ giả bảy, tám tầng nguyên khí cảnh.

Chớp mắt Phong Liệt từ bỏ ý nghĩ cướp xe ngựa, lấy hai con long thú nhất cấp thay đi bộ thì chủ nhân của nó đương nhiên không tầm thường, không phải bây giờ hắn có thể chọc vào. Phong Liệt lập tức nhoáng người đi vòng sang bên, muốn tránh qua đoàn người.

Hành động của Phong Liệt sớm rơi vào mắt đối phương, bốn hộ vệ sắc mặt lạnh lùng nhoáng người lên chặn trước xe ngựa, lấy ra trường kiếm, cảnh giác nhìn Phong Liệt và Lý U Nguyệt.

Một người đàn ông trung niên quát hướng Phong Liệt:

- Dám tới gần năm trước, giết chết không tha!

Phong Liệt không muốn day dưa nhiều, cách xe ngựa một đoạn không giảm tốc độ lao tới trước. Bốn tùy tùng lạnh lùng nhìn hai người dần khuất xa, không ra tay ngăn cản.

Nhưng đúng lúc này, trong thùng xe không ngừng lắc lư bỗng vang lên tiếng kêu khẽ, sau đó nghe giọng thanh niên trẻ tuổi lầm bầm:

- Tối nay ánh sao rực rỡ, không ngờ bổn công tử còn có may mắn gặp hái hoa tặc, hắc hắc hắc!

- A...nha...công tử, người ta hái hoa liên quan gì người? Không phải người cũng đáng hái đóa hoa Mị Nhi ư?

Người đàn ông cao giọng nói với ngoài xe ngựa:

- Mỹ nhân đó có đùi đẹp thon dài, đáng giá bổn công tử lay động vài ái, hắc hắc, người đâu, ngăn bọn họ lại cho ta!

Nghe chủ nhân lên tiếng, lập tức có hai hộ vệ nguyên khí cảnh ngũ tầng chớp mắt lóe người, nhoáng lên vài cái đã chặn trước mặt Phong Liệt, không ra tiếng nói vung trường kiếm chặn đường của hắn.

Phong Liệt híp mắt, lạnh lùng nói với hai người trước:

- Hai vị, mọi người ai đi đường nấy, không biết cản đường tại hạ là có ý gì?

- Hừ, gặp chuyện bất bình có người xen vào! Mặc dù bổn công tử hái nhiều đóa ha nhưng luôn gai mắt hái hoa tặc. Gặp phải công tử xem như ngươi xui xẻo! Thả mỹ nhân ra, ngươi tự phế tu vi rồi chút đi!

Theo tiếng quát quái dị của người đàn ông, chiếc xe ngựa xa hoa vèo một tiếng xuất hiện gần chỗ Phong Liệt, nhanh như gió.

Ngay sau đó, màn thùng xe vén lên, một thiếu niên âm tà nửa người ở trần hiện ra. Thiếu niên tóc bạc mắt bạc, diện mạo tuấn tú, trên mặt góc cạnh rõ ràng nhưng ánh mắt thì âm u đáng sợ.

Gã liếc Phong Liệt một cái rồi khinh thường hừ, sau đó tròng mắt nhìn chằm chằm Lý U Nguyệt trong ngực hắn, ánh mắt dâm dục ngày càng sáng ngời.

Cùng lúc đó, một cô gái xinh đẹp mặt ửng đỏ, mặc váy xanh đang vén váy dài, đôi mắt quyến rũ ngồi trên người thiếu niên, rất hưởng thụ nhún lên xuống, vừa đá lông nheo với Phong Liệt. Bộ ngực cao vút lõa lồ bên ngoài nảy lên xuống, rất là hấp dẫn.

Lý U Nguyệt kiều giọng hừ một tiếng:

- Hừ!

Mặt nàng đỏ rực quay đi, Phong Liệt thì đắm đuối nhìn bộ ngực cô gái, kiếp trước hắn chưa từng thấy hình ảnh đó, lòng bất giác nóng lên.

Nhưng chỉ chốc lát sau đau nhức trên cánh tay đánh thức hắn, chỉ thấy Lý U Nguyệt giận dữ trừng mắt. Phong Liệt xấu hổ cười, dời tầm mắt chú ý vào thiếu niên.

- Ngân long võ giả nguyên khí hậu kỳ?

Phong Liệt nhìn thiếu niên, con ngươi co rút, mặt hiện vẻ nghiêm túc.

Trên long huyết lục thường thì long võ giả thức tỉnh là một loại chân long huyết mạch, ở mặt ngoài có thể phân biệt ra.

Ngân long võ giả am hiểu công pháp thủy thuộc tính, bình thường đều là tóc bạc lông mày bạc, hơn nữa trong mười loại long võ giả thì ngân long võ giả là dâm nhất. ‘Tính rồng dâm tà', tập tính này thể hiện rõ ràng trên người ngân long võ giả.

Mặc dù không thể kết luận tu vi thật của thiếu niên nhưng Phong Liệt dựa vào ánh mắt có thể đoán ra người này là cao thủ hậu kỳ nguyên khí cảnh, khoảng thất, bát nguyên khí cảnh.

Nếu thật sự ra tay thì Phong Liệt tự đánh ra trạng thái lúc này của hắn dù giết được người này cũng sẽ trả cái giá cực kỳ thảm khốc. Nhưng khiến Phong Liệt cực kỳ vui mừng là lúc này vào đêm khuya, bóng tối xung quanh rất có ích cho Ma Long võ giả như hắn.

Cô gái thì giống như bốn thị vệ, đều ngân long võ giả nguyên khí cảnh ngũ tầng, nhưng không tha khinh thường.

Phong Liệt hiểu đại khái thực lực của đối phương rồi mới thản nhiên nói:

- Ta nghĩ các hạ đã hiểu sai, ta không phải hái hoa tặc gì, đây là bằng hữu của ta. Nếu không còn chuyện gì khác thì hy vọng các ngươi hãy tránh đường.

Vừa nói hắn vừa âm thầm do xét trong nhẫn trữ vật, muốn nhìn nhẫn trữ vật của thập ngũ thái tử có binh khí tiện tay gì không.

Đáng tiếc khiến hắn thất vọng rồi. Trong nhẫn của thập ngũ thái tử có các loại trang sức quần áo con gái, xuân dược nam nữ đủ loại nhiều không đếm xuể, nhưng trừ chút ít đan dược ra thì không có một chút gì hữu ích cho hắn, trong lòng rất khinh thường.

- Hì hì, không phải là hái hoa tặc thì ngươi che mặt làm cái gì? Không lẽ các ngươi chơi trò bỏ trốn?

Trong thùng xe cô gái tên Mị Nhi cười duyên, chợt nhướng mày hơi ngạc nhiên nói với thiếu niên dưới thân rằng:

- Công tử, cửa thành Thiên Lân Thành mở rồi, có lẽ tối nay chúng ta không cần ăn ngủ bên ngoài.

Phong Liệt và Lý U Nguyệt nghe lời cô gái nói thì lòng sốt ruột, nói không chừng lát sau sẽ có kẻ địch đuổi theo, tình huống trước mắt rất nguy hiểm.

Thiếu niên tóc bạc dường như không nghe thấy lời của Phong Liệt và cô gái, đôi mắt dâm tà nhìn chằm chằm Lý U Nguyệt khó thể dời đi, tặc lưỡi nói:

- Chậc chậc, thật là lo đỉnh xinh đẹp thượng đẳng, lại còn là xử nữ, đúng là chuẩn bị cho bổn công tử, hắc hắc hắc! Nhưng không biết có phải là ngân long huyết mạch không, nếu đúng thì càng hoàn mỹ, nếu không thì e rằng không chịu nổi bổn công tử rong ruổi.

Lý U Nguyệt bị ánh mắt cực kỳ dâm dục của thiếu niên nhìn khó chịu vô cùng, thân thể mềm mại khẽ run, vùi người vào ngực Phong Liệt.

- Xử nữ?

Phong Liệt sững sốt nhìn Lý U Nguyệt, khiến nàng mặt đỏ hồng.

Mặc dù hắn sống hai kiếp nhưng kiếp trước tập trung tu luyện, không hiểu nhiều về chuyện bình thường, với đàn bà càng trắng như tờ giấy.

Kiếp trước hắn sống đến hai mươi lăm tuổi vẫn là xử nam, có một người yêu nhưng chưa đợi gạo nấu thành cơm đã cùng giai nhân cách biệt âm dương.

Hắn luôn xem Lý U Nguyệt là thanh lâu kỹ nữ, mặc dù có nghe nói cô gái này nghệ không bán thân, nhưng chắc chỉ là mánh lới mà thôi, lòng thầm tiếc. Tuy nhiên giờ nghe thiếu niên nói Lý U Nguyệt là xử nữ khiến hắn rất kinh ngạc.

Nhưng hắn kết hợp hàng loạt biểu hiện trước đó của Lý U Nguyệt liền phát hiện hành động của nàng rất khác với cô gái thanh lâu khác, còn khác biệt ở đâu thì hắn nói không rõ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK