Mục lục
Vô Địch Lục Hoàng Tử
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi giao nhiệm vụ phòng thủ Sa Lặc Hà Nguyên cho Đồng Cương và Phó Thiên Diễn, Vân Tranh dẫn 700 Thân Vệ Quân áp tải 200 tù binh Cừu Trì và Đại Nguyệt quốc chạy đến chỗ Khuất Trì.



Một vài người thuần ưng Bắc Hoàn cũng đi theo hắn.



Hiện tại, quân địch ở Sa Lặc Hà Nguyên không còn là mối đe dọa.



Cho dù hắn điều đi một số người đi trợ giúp Độc Cô Sách, những người còn lại cũng đủ sức giữ vững phòng tuyến.



Tiếp theo, bất kể là thiên khung sơn khẩu hay Du Thế Trung, chỉ cần một bên chiến thắng, cuộc chiến này coi như đã ngã ngũ.



Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, muốn đánh hạ Thiên Khung Quan cũng rất khó khăn.



Với địa thế hiểm yếu như vậy, dù có ném vào đó 5000 người phòng thủ, họ cũng không thể nào t·ấn c·ông hạ được.



Cách tốt nhất vẫn là phá vỡ phòng tuyến của địch tại Sa Lặc Hà Nguyên, nhanh chóng tập kích, vòng ra phía sau Thiên Khung Quan, cắt đứt đường tiếp tế, buộc quân giữ quan phải ra ngoài giao chiến hoặc đầu hàng.



Nhưng họ vừa trải qua một trận chiến ác liệt, các bộ phận cần chỉnh đốn, cũng cần thời gian để tiêu hóa số tù binh vừa bắt được, trong thời gian ngắn không thể phát động t·ấn c·ông.



Một ngày sau, Vân Tranh hội quân với bộ đội của Khuất Trì.



“Tham kiến điện hạ, tham kiến Diệu Âm phu nhân!”



Biết được Vân Tranh dẫn quân đến, Khuất Trì vội vàng dẫn người ra đón.



“Trên chiến trường, không cần đa lễ.”



Vân Tranh ra hiệu cho Khuất Trì miễn lễ, rồi hỏi: “Tình hình Bắc Hoàn đã xác minh chưa?”



“Xác minh rồi! Tin tức là thật!”



Khuất Trì vội vàng trả lời, “Mạt tướng đang chuẩn bị phái người báo cáo với điện hạ, không ngờ điện hạ lại đến trước.”



“Vậy thì tốt rồi!”



Vân Tranh thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: “Du Thế Trung có yêu cầu ngươi hỗ trợ không?”



“Mạt tướng đã phái người hỏi thăm, Du Tướng quân nói, quỷ phương hiện đang bó tay bó chân, không dám t·ấn c·ông quy mô lớn!” Khuất Trì lắc đầu cười nói: “Du Tướng quân nghĩ là, trước tiên không để quân địch biết đến sự tồn tại của chúng ta, nếu quân địch t·ấn c·ông quy mô lớn, bọn họ sẽ giả vờ thua trận, kéo dài chiến tuyến của địch, đến lúc đó chúng ta sẽ hội quân với họ, đánh cho địch quân trở tay không kịp.”



Vân Tranh mỉm cười hài lòng.



Du Thế Trung suy tính quả thật chu toàn.



Mặc dù đối mặt với áp lực của đại quân địch, hắn vẫn không vội vàng sử dụng 1 vạn tinh kỵ của Khuất Trì.



Khả năng chịu áp lực rất mạnh!



Xem ra, mình đã không nhìn lầm Du Thế Trung, hắn thực sự có thể độc lập đảm đương một phía.



Nghĩ vậy, Vân Tranh lại hỏi Khuất Trì, “Các ngươi dạo này có phải rảnh rỗi đến phát hoảng không?”



“Quả thật có chút rảnh rỗi.”



Khuất Trì cười gượng, thăm dò hỏi: “Quân địch ở Sa Lặc Hà Nguyên đã bị điện hạ đánh bại rồi sao?”



Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Khuất Trì lại rơi vào 200 tù binh kia.



Tù binh đã được mang đến, hơn nữa còn là do chính điện hạ mang đến, đây chẳng phải là đã đánh tan quân địch sao?



“Gần như vậy, nhưng quân địch vẫn chưa hoàn toàn rút lui, t·hương v·ong của chúng ta cũng không nhỏ, vẫn đang chỉnh đốn!”



Vân Tranh gật đầu cười, nói: “Thôi, không nói chuyện này nữa, lập tức truyền lệnh xuống, toàn bộ nhổ trại, theo bản vương cùng đi hội quân với Du Thế Trung!”



Nhổ trại?



Khuất Trì mừng rỡ, lập tức lớn tiếng nhận lệnh.



Trong trận chiến này, 1 vạn tinh kỵ của bọn họ bỗng chốc biến thành quân dự bị.



Các tướng lĩnh dưới quyền suốt ngày tìm hắn, yêu cầu hắn đi xin Vân Tranh cho ra trận, hắn sắp bị làm phiền đến c·hết.



Hắn cũng muốn xin ra trận chứ!



Nhưng hắn hiểu rõ tính cách của Vân Tranh, nếu Vân Tranh đã đặt bọn họ ở đây làm quân dự bị, ắt là có dụng ý!



Hắn tùy tiện xin ra trận, chỉ có thể tự rước lấy nhục nhã!



Bây giờ, Vân Tranh yêu cầu bọn họ nhổ trại đi hội quân với Du Thế Trung, chắc chắn là có trận đánh!



Quá tốt rồi!



Xem náo nhiệt lâu như vậy, rốt cuộc cũng có đất dụng võ!



Mình rốt cuộc không cần bị những người phía dưới làm phiền nữa!



Một ngày sau, Vân Tranh dẫn theo quân tiên phong của Khuất Trì hội quân với Du Thế Trung.



Du Thế Trung hiện đang đóng quân ở vị trí giữa dãy núi Ô Liền và Bắc Ma Đà, nhưng nghiêng về phía lãnh địa của Bắc Ma Đà hơn.



Nơi này trên danh nghĩa vẫn thuộc về lãnh địa của Bắc Hoàn, tuy nhiên, người Bắc Hoàn đã sớm rút đi, mà Bắc Phủ Quân cũng chưa phái người đến trấn giữ mảnh đất này.



Nơi đây hiện tại cơ bản là khu vực không người, chỉ có người Bắc Ma Đà thỉnh thoảng đến đây thu thập hoặc săn bắn.



Tầm nhìn ở đây tương đối rộng rãi.



Du Thế Trung và Vương Khí đóng quân ở thượng nguồn một con sông nhỏ.



Sau khi hàn huyên đôi câu, Du Thế Trung đầy mong đợi hỏi: “Điện hạ, bên kia các ngươi đánh xong rồi?”



“Không nhanh như vậy, nhưng cơ bản không có vấn đề gì lớn.” Vân Tranh cười cười, chỉ vào đám tù binh bị áp giải, “Không phải sao, chúng ta vừa đánh lui quân địch, ta liền mang quà đến cho ngươi!”



Quà?



Du Thế Trung hơi sững sờ, chợt hiểu ra, vui mừng nói: “Đa tạ điện hạ! Quỷ phương hiện tại tiến cũng không được, lui cũng không xong, khiến chúng ta mãi không tìm được cơ hội t·ấn c·ông tốt, món quà này của điện hạ thật sự quá kịp thời!”



Nghe Du Thế Trung nói, Khuất Trì không khỏi âm thầm bội phục.



Đây chính là Du Thế Trung!



Trước đó khi Vân Tranh nói với hắn, những tù binh này là quà cho Du Thế Trung, hắn mất một lúc lâu mới hiểu ra.



Mà Du Thế Trung lại gần như ngay lập tức lĩnh hội ý đồ của Vân Tranh.



Cũng khó trách điện hạ để Du Thế Trung đảm nhiệm chức chủ soái đại quân đoạn đường này, còn có thể tùy ý điều động 1 vạn tinh kỵ của hắn.



Xem ra, mình và Du Thế Trung vẫn còn chênh lệch khá xa!



“Đi, những người này giao cho ngươi!”



Vân Tranh vỗ vai Du Thế Trung, “Ngươi sắp xếp trước đi, rồi kể cho chúng ta nghe kỹ càng tình hình bên này!”



“Là!”



Du Thế Trung nhận lệnh, “Xin điện hạ và Diệu Âm phu nhân nghỉ ngơi trước, mạt tướng đi một lát sẽ quay lại!”



Sai người đưa Vân Tranh và Diệu Âm đi nghỉ ngơi, Du Thế Trung lập tức gọi một tiểu tướng đến bên cạnh, thấp giọng dặn dò: “Lập tức đưa 200 tù binh này đến một nơi thích hợp thả ra, để bọn chúng chạy về phía quỷ phương!”



“Là!”



Tiểu tướng nhận lệnh, lập tức muốn đi sắp xếp.



“Chờ đã!”



Du Thế Trung gọi tiểu tướng lại, vỗ một cái vào trán hắn, “Ngươi mẹ nó có biết thả như thế nào không? Cứ thế mà chạy?”



“A...... Cái này......”



Tiểu tướng cười gượng hai tiếng, “Tướng quân muốn mạt tướng thả như thế nào?”



“Động não!”



Du Thế Trung trừng mắt nhìn tiểu tướng, “Người thì phải thả, nhưng ngươi cứ thả như vậy, thì dám đảm bảo bọn chúng nhất định sẽ chạy về phía quỷ phương? Bọn chúng muốn tìm một chỗ trốn, ngươi đi khắp núi đồi tìm bọn chúng à?”



Bị Du Thế Trung hỏi như vậy, tiểu tướng lập tức ý thức được vấn đề.



Suy nghĩ một hồi, tiểu tướng thăm dò nói: “Mạt tướng trước tiên thưởng cho bọn chúng mỗi người mấy chục roi, lại phái người đi săn g·iết bọn chúng, để bọn chúng buộc phải chạy về phía quỷ phương?”



“Ân, coi như không ngu ngốc.”



Du Thế Trung cười trừng mắt nhìn tiểu tướng, lại dặn dò: “Ra tay thì nhớ nắm chắc phân tấc, đừng mẹ nó đánh cho người ta chạy không nổi!”



“Minh bạch!”



Tướng lĩnh cười toe toét, lập tức hào hứng chạy đi làm theo lời Du Thế Trung.



Nhìn bóng lưng tiểu tướng đi xa, Du Thế Trung nở nụ cười hài lòng.



Ân, còn tính là thông minh!



Chờ đánh xong trận này, liền đề cử hắn đi học viện quân sự!


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
13662
04 Tháng ba, 2024 11:16
thơ mà bác dịch như vậy thì thấy ngang quá….
rBdVo39193
03 Tháng ba, 2024 19:40
từ chương 1 tới chương 63 chưa ra được sóc bắc nữa câu chương vừa thôi tác ơi
rBdVo39193
03 Tháng ba, 2024 19:37
tự nhiên vào thanh lâu xàm hết 10 chương.lạc đề định câu chương à
Sieucapvippro
03 Tháng ba, 2024 13:22
bộ này đứa nào cũng não tàn, từ main đến nvp, hoàng tử với hoàng đế mà chả có tý phong phạm nào.
HamiHime
03 Tháng ba, 2024 11:48
con thẩm lạc nhạn phiền quá
Sieucapvippro
03 Tháng ba, 2024 11:43
thấy dịch nhiều đoạn thiếu dấu phẩy quá, đọc không ngắt nghỉ gì. Với cả bạn dịch mấy lời thoại nhân vật cảm giác nó cứ lê thê. Cỡ hoàng đế với đại thần thì họ nói phải ngắn gọn dứt khoát, chứ ai đời hoàng đế mà lại nói " ...nếu ko vào sẽ bị g·iết c·hết", nghe giống lời 1 ông thái giám truyền lời hơn.
volevominh
02 Tháng ba, 2024 21:51
nổ thêm chương nào bác ei
gTKzB72609
02 Tháng ba, 2024 15:13
** con Thẩm Lạc Nhạn khó chịu ***
Trần Vương
02 Tháng ba, 2024 11:42
Thứ 7, 02 tháng 03 năm 2024.
Thuốc
02 Tháng ba, 2024 02:00
Nghe giới thiệu sẽ edit xuôi tiếng việt là ưng bụng lắm, nhưng cái thể loại lsqs này toàn loanh quanh làm trò con bò bợ đít vua, xem chán vãi. Cái này có khác ko đạo hữu?
Bum
01 Tháng ba, 2024 20:23
Mọi lượt đọc, cmt, đề cử, tặng quà, đánh giá điều là một phần động lực để cho mình edit chương nhanh hơn ạ@@
Bum
01 Tháng ba, 2024 20:23
Dạ mình thật sự xin lỗi mọi người khi tốc độ của truyện này sẽ không như tất cả mọi truyện khác, một phần là mình vừa edit vừa đọc thứ hai là mình không ngắt chương, chỉnh sửa văn xuôi tiếng việt, dễ hiểu nên chậm, mong mọi người thông cảm…
Lãnh Sương
01 Tháng ba, 2024 20:12
Bản gốc bn chữ rồi bác
Mr Sảng Văn
01 Tháng ba, 2024 17:47
up liền luôn đi, chờ tối lâu lắm. 80 chương mới viết đánh giá đc
Bum
01 Tháng ba, 2024 17:40
Để tối nay mình rán đăng thêm 15c nữa :((
Mr Sảng Văn
01 Tháng ba, 2024 15:13
đủ chương đâu mà đánh giá ?
Bum
01 Tháng ba, 2024 13:25
Mình xin đánh giá bản dịch 5 sao với mọi người ơi! Cho mình có động lực dịch kĩ hơn ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK