Mục lục
Ma Tôn bất bại - Lâm Tiêu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đi! Mau đi đi! Đợi ngươi đi rồi bọn ta mới có thể ở lại cái chỗ quái quỷ này tiếp được.

Tại sao không sớm chút rời đi, chuyện này cũng phải do đối phương có chịu thả người hay không. Ai biết được tên này có tiếp tục giày vò họ nữa hay không.

Dù gì kia đều là đệ tử của thánh địa, Lâm Tiêu chắc chắn không dám làm gì. Kiếm Ma tông cũng đã thu được rất nhiều khí vận, nhưng so với thánh địa thì đúng là chả đáng nói.

Lâm Tiêu gật đầu một cái rồi biến mất, hắn bay về hướng Kiếm Ma tông. Nhưng hắn vừa rời đi thì một thân ảnh màu đỏ cũng đi theo.

Còn chưa bay được bao xa, Lâm Tiêu đã cau mày rồi dừng lại. Hắn nhìn thân ảnh đang bám theo đằng sau: “Nữ nhân, ngươi theo ta làm cái gì??”

Can Anh Túc lộ ra vẻ mặt hưng phấn, cười hì hì nói: “Lâm Tiêu, có phải ngươi định tìm tên Khương Lãng kia đúng không, hay định giết người diệt khẩu.”

Lâm Tiêu nói: “Không phải, ta vừa mới đột phá tâm tình đang tốt, muốn đi dạo.”

Hắn trực tiếp buông ra một câu phủ định.

“Ồ……thật không? Vậy ngươi đi dạo đi! Ta đi nhìn cái tên Khương Lãng đáng ghét kia, đi nói chuyện nhân sinh với hắn.” Can Anh Túc lộ ra một tia giảo hoạt.

Lâm Tiêu: “……”

Người khác bảo đi nói chuyện thì hắn tin, chứ nàng ta mà nói thế hắn còn lâu mới tin. Đi tìm Khương Lãng nói chuyện nhân sinh, sợ là tiễn người ta đi nói chuyện với người chết thì đúng hơn.

“Rốt cuộc ngươi định làm gì!” Lâm Tiêu bất lực nói.

Hắn đúng là định đi theo Khương Lãng, nhưng mà không định gây sự với đối phương, chỉ là đột nhiên thấy cơ duyên. Khí vận tụ ở trên người Khương Lãng đột nhiên tăng lên gấp 10 lần, lại còn không ngừng tỏa sáng. Đây giống như điềm báo một cơ duyên tốt sắp tới.

Nếu như có thể đi theo tên đó, cướp lấy cơ duyên của đối phương, ài ài ài …… Càng nghĩ lại càng thấy thú vị.

Nhưng những loại chuyện kiểu này, hắn chỉ thích làm một mình. Nữ nhân này đột nhiên đi theo, định làm cái gì.

“Ta chỉ muốn đi theo ngươi, bảng Chân Long sắp bắt đầu rồi, tới lúc đó chúng ta mới gặp lại nhau, vậy thì thà cứ ở bên nhau suốt đi!” Can Anh Túc tự nhiên nói.

Lâm Tiêu sửng sốt, đây là cái đạo lý chó má gì vậy. Hắn muốn tìm một lý do để từ chối hoặc là cưỡng ép cắt đuôi nữ nhân này. Nhưng mà hắn đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, hắn nghi hoặc nhìn nữ nhân đối diện.

Xì…..

Lâm Tiêu nhắm mắt lại miệng thì thở dài một cái, vận khí trên người nàng ta lúc nãy còn là màu đỏ, sau biến thành màu tím, hơn nữa còn ngày càng to ra. Đây là cái chuyện gì vậy?

Chả nhẽ cơ duyên của nữ nhân này cũng sắp tới rồi?

Hay rồi đây.

Một đứa là nhi tử của khí vận, một đứa là nữ tử của khí vận?

Đây vẫn chỉ là suy đoán của hắn, bởi vì sức mạnh lúc nãy thu được, hắn còn chưa hiểu rõ về nó.

“Được rồi, ngươi cứ theo ta đi, nhưng ta có một yêu cầu.” Lâm Tiêu nghiêm túc nói.

“Ngươi cứ nói đi, đừng nói là một yêu cầu, mười yêu cầu cũng được.” Can Anh Túc vui vẻ hẳn lên.

Nàng ta không biết tại sao Lâm Tiêu lại đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng chỉ cần cho nàng ta đi theo thì nàng ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi.

“Được, ngươi nói đấy, vậy mười yêu cầu.” Lâm Tiêu gật đầu.

Can Anh Túc trợn cả mắt lên, con ngươi bỗng chốc biến thành màu đỏ, răng nghiến vào với nhau.

Tên này, thật muốn cắn chết hắn!

“Theo ta thì không thể tùy ý động chân động tay. Muốn làm cái gì thì phải nói với ta trước. Những yêu cầu khác đợi ta nghĩ ra rồi nói!” Lâm Tiêu nói.

“Được rồi, ta biết rồi.” Can Anh Túc thấy đối phương cũng không đưa yêu cầu gì quá đáng thì lại hồi phục tâm trạng vui vẻ.


“Vậy thì đi thôi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK