Mục lục
Võ Đạo Chi Lộ - Lục Thế Điển
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nửa tháng sau, dưới sự chúc phúc của tất cả mọi người trong Sát Phạt Chi Tông. Triều Minh và Dương Nhi đã kết nghĩa phu thê, ngày hôm ấy cũng là ngày cuối cùng mà Sát Phạt Chi Tông có hỷ sự tại Thất Đại Đất Tổ. Hai tháng nữa trôi qua, dưới sự chỉ bảo của Dương Tử, thực lực toàn thể của Sát Phạt Chi Tông tăng nên không hề ít. Không thể không nói đến, trong tông hiện có hơn 5 vạn đệ tử. Mà gần một nữa đã bước vào cảnh giới Tiên Thiên, sau đó cũng có hơn 1 vạn vị đệ tử đã tiến đến cảnh giới Hoàng Thiên. Số đệ tử còn lại rải rác ở cảnh giới từ Thiên Đạo đến Phá Hư Kì. Thực lực tổng thể của Sát Phạt Chi Tông bấy giờ chỉ tính trong Thất Đại Đất Tổ, thì cũng chẳng có thể lực nào có thể làm lay chuyển. Toàn bộ tu vi của năm cô vợ của Dương Tử cũng đều ở mức Phá Hư Kì. Hằng Thiên và Nhẫn Dạ cũng đã đạt đến ngưỡng của Chi Chủ Kì. Nhưng khi đột phá để tiến lên cảnh giới Chi Chủ, thì họ gặp phải bất trắc. Trở về nửa tháng trước, trước lúc Hằng Thiên và Nhẫn Dạ đột phá cảnh giới. Đã có một đội quân đến tiến đánh Sát Phạt Chi Tông, đội quân này được tập hợp bởi hơn hai mươi siêu cấp thánh địa ở cả Thất Đại Đất Tổ. Lúc đấy chỉ có một mình Dương Tử đứng ra nghênh chiến, hắn nói lớn:

- Sát Phạt Chi Tông của ta cũng chưa từng động chạm gì đến thánh địa của cách vị, đều làm những việc giúp dân. Cũng mình chúng ta chống lại việc Diệp Huyền cấu kết với ngoại nhân. Vậy mà các vị tiến đến đánh tông ta là có ý gì?

Một ông lão tóc trắng đứng ra mà nói:

- Ta sẽ rút lui khỏi trận chiến này, việc làm của tông môn của vị tiểu huynh đệ này không có chút việc gì bất chính. Ta sẽ không tham gia vào nhưng chuyện bất bình được. Bình lão, coi như Tôn Liễm ta nợ ngươi một lời hứa!

Ông lão ấy nói xong cũng có vài thánh địa rời khỏi trận chiến, nhưng với số lương ít ỏi rời đi. Thì vẫn có hơn chục cái thánh địa ở lại, Bình lão lúc này cười lớn mà lấy cớ:

- Hahaha Ngươi tự lập tông môn, tiến hành bành chướng, khiến dân chúng lầm than, hơn nữa lại còn chưa từng hỏi ta Nhị Thập Tôn Giả chúng ta. Mà đã tự dưng cái danh Thánh Địa, nay ta thấy dân chúng ban tội chết cho cả tông môn các ngươi.



Dương Tử thở dài, hắn dần dần để lộ ra khí tức, hắn vẫn từ tốn nói, chỉ có điều lại là cái ánh mắt híp lại và một nụ cười như cưỡng ép. Hắn nói:

- Các vị chưa muốn chết thì hãy về lo cho tông môn của các vị đi!

Một tên nào đó bay lên trước, hắn nói với Bình lão:

- Bình Lão cứ giao tên ngóc không biết trời cao đất rộng này cho ta!

Dương Tử thấy vậy cũng lắc đầu, hẳn nói:

- Là các ngươi muốn đấy nhá!

Một cái chớp mắt, tuyết rơi xuống cũng là đầu của tên vừa xông lên cũng bị Dương Tử cầm trên tay. Bình lão thấy vậy lão cũng gào lên:

- Tiểu tặc to gan, vậy mà dám giết người trong Nhị Thập Tôn giả của chúng ta. Toàn quân xông lên! San phẳng cái Sát Phạt Chi Tông này cho ta!

Cứ thế mà đám lính quèn lao lên, Dương Tử cũng nhanh trong đánh ngất họ chứ không hạ đòn sát thủ. Hắn vừa ung dung đánh ngất đám lính mà vừa nói:



- Ta vẫn khuyên các ngươi nên quay về đi, nếu không đến lúc ta nổi điên nên là sẽ nhiều rắc rối lắm đấy!

Lúc này hắn dịch chuyển đến chỗ của Bình lão chỉ trong chưa đầy một hơi thở. Hắn lại thở dài nói tiếp:

- Nhàm chán quá đây! Nếu mà cứ bắt nạt tông môn yếu thế như vậy ta thật sự sẽ giết sạch các ngươi đấy!

Vừa nó Dương Tử vừa toả ra thứ sát khí đã giết rất nhiều kẻ ngưng tụ thành. Đám người kia thấy Dương Tử không hề nói đùa liền thi nhau chạy đi. Hắn thở dài nói:

- Vẫn là nên sớm rời khỏi đây thì hơn!

Xong chỉ thấy lúc ấy có hai đạo tia sét đánh xuống nơi nào đó trong Sát Phạt Chi Tông. Dấu hiệu độ kiếp thành công, Nhẫn Dạ và Hằng Thiên cũng đã tấn cấp Chi Chủ Kì.

Trở lại với khoảng thời gian, Dương Tử đang thống kê sổ sách, hắn đột nhiên gào lên:


- Ta thật sự có cần làm một đống sổ sách này không?


Đột nhiên có tia điện chạy qua đầu hắn, hắn thì triển Bách Động Minh Thân. Gọi ra bốn phân thân làm việc cho hắn, Dương Tử lúc này cũng liền bay đi. Hắn trở về phòng của mình, hắn mở cửa ra mà nói:


- Ta cũng nên đón một vài vị bằng hữu đến đây!


Sau đó hắn bay đi, chỉ nửa nén canh giờ sau hắn quay lại với hai người bạn quen thuộc của hắn. Nam thiếu gia và Hương tiểu thư. Cơ Minh lúc này đi ngang qua mà thở dài hắn than:


- Haiz đến người huynh ấy mới mang về cũng đã là một cặp. Vậy bao giờ ta mới được ôm vợ ta đây nhỉ?


Triều Minh lúc này cũng đã bế Tiểu Nhi đến sân chính của tông môn. Dương Tử liền hô lớn:


- Tất cả nếu đã sắn sàng! Vậy thì khởi hành vào hư không giới thôi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK