• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bá đạo!

Bá đạo vô cùng!

Những lời này của Triệu Cương Băng mặc dù nói rất nhẹ nhàng nhưng mà chỉ cần là người thì đều có thể cảm nhận được sự bá đạo hàm chứa trong đó!

Triệu Cương Băng không thèm viết luận văn để cho người khác chấm điểm!

Chỉ cần là người thì có thể nghe được ý tứ trong lời nói của Triệu Cương Băng.

Nếu như Triệu Cương Băng là một văn hào thì không có gì để nói, những lời này sẽ rất bình thường, nhưng Triệu Cương Băng lại chỉ là một học sinh, hắn còn cần người khác cho hắn lên lớp, vậy mà hắn lại dám nói ra những lời như vậy, điều này không phải là bá đạo mà chính là thứ não tàn.

Mà 3 phần kia Triệu Cương Băng đều đạt được tròn điểm chỉ ngoại trừ phần luận văn là nửa điểm, biểu hiện như vậy mà là não tàn hay sao?

Nếu như có người cho Triệu Cương Băng là não tàn thì người đó mới chính là đứa não tàn!

Lâm Thư Nhã khiếp sợ nhìn Triệu Cương Băng, cô không ngờ vậy mà Triệu Cương Băng lại tròn điểm cả 3 môn thi, hơn nữa luận văn lại không hề viết. Cái này ... cái này quả thực là tự mình tát vào mặt mình đây mà.

- Chẳng lẽ anh không biết nếu như anh viết luận văn thì có thể thắng được tôi hay sao?

Lâm Thư Nhã không hiểu hỏi.

- Tôi phải thắng cô để làm gì chứ?

Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói tiếp:

- Tôi chỉ muốn chứng minh cho cô thấy, nếu như tôi muốn thì dư sức có thế lấy được vị trí đứng đầu của cô, nhưng tôi không muốn cướp từ cô, vì tôi là vị hôn phu của cô, cướp hạng nhất từ vị hôn thê của mình thì cái này không phải sẽ khiến cho người khác nói Triệu Cương Băng tôi là người hẹp hòi sao? Dĩ nhiên, bây giờ điểm ngữ văn cô thắng tôi, dựa theo giao ước của chúng ta mà nói thì coi như là tôi thua cô 2, thắng cô 3, vậy thì cô vẫn phải hôn tôi một cái, còn tôi sẽ đồng ý làm hai chuyện cô đưa ta, cô nói xem, chuyện này làm thế nào đây?

Lâm Thư Nhã cau mày, hơi cắn môi, hồi sau mới lên tiếng:

- Tôi ... càng lúc càng không hiểu được anh.

- Lòng hiếu kỳ chính là bước đầu tiên cho tình cảm.

Triệu Cương Băng vừa cười vừa nói:

- Thế nào? Đối với tôi rất hiếu kỳ sao?

- Hứ. Lần này coi như là tôi thua anh, hai chuyện kia anh cũng không cần làm, anh cũng không được hôn tôi. Lần sau tôi nhất định sẽ thắng anh, nhất định là lúc thi tốt nghiệp trung học.

Lâm Thư Nhã nói.

- Thực ra thì cô có thế làm thế này.

Triệu Cương Băng cười nói tiếp:

- Không phải là tôi sẽ đồng ý cô hai chuyện sao? Chuyện thứ nhất, cô muốn tôi không được hôn cô, chuyện thứ hai, cô lại có thể yêu cầu tôi phải biến mất khỏi cô. Cô thấy đấy, cô sẽ không thua thiệt gì cả.

- Tại sao phải để cho anh xéo đi chứ?

Lâm Thư Nhã nhíu mày, nhẹ gầm lên:

- Anh xéo đi thì tôi làm sao có thể trả thù được chứ. Vậy mà anh lại thắng tôi 3 môn, hừ, tôi nhất định sẽ thắng anh, nhất định như thế. Chờ đến lúc tôi thắng thì lại có thể bắt anh xéo đi, hừ, như vậy thì tôi sẽ rất thích thú.

- Hôn tôi một cái thì càng thích thú hơn.

Triệu Cương Băng trêu ghẹo.

- Xí, đồ lưu manh.

Lâm Thư Nhã nói xong rồi quay lên.

Thấy hai người Lâm Thư Nhã và Triệu Cương Băng giống như đang liếc mắt đưa tình vậy, Hà Hiểu Nhu nhăn mặt nhíu mày.

Sự tình hình như đã đi theo hướng ngược lại rồi, có phải là mình nên làm một cái gì đó hay không?

Lúc này, ở phòng làm việc của hiệu trưởng.

- Ha ha ha!

Hiệu trưởng Vương cầm trên tay một sắp giấy tờ, cười to nói:

- Triệu Cương Băng này thật là thú vị nha, rất là thú vị. Vậy mà không viết luận văn, còn những môn khác thì đều tròn điểm, đây chính là một nhân tài, thật sự là một nhân tài mà.

Chu Hải ngồi đối diện hiệu trưởng Vương, vẻ mặt hắn có chút khó coi. Hắn không ngờ Triệu Cương Băng không chỉ thi toán rất tốt, tròn điểm, mà ngay cả tiếng Anh và vật lý tổng hợp cũng tròn điểm, đây là chuyện mà 3 năm qua không có một ai làm được.

- Lão Vương, tôi cảm thấy cậu Triệu Cương Băng này đang gây hắn với chúng ta, một học sinh như vậy thì tôi cảm thấy cần phải giáo dục lại một chút.

Chu Hải nói.

- Giáo dục? Giáo dục gì chứ? Tôi cảm thấy thành tích của học sinh Triệu Cương Băng hoàn toàn có thể được đại học FJ đặc biệt tuyển chọn đấy, ha ha ha. Nếu quả thật như vậy thì năm nay trường của chúng ta lại có thêm một học sinh có thể vào được đại học FJ.

Hiệu trưởng Vương vừa cười vừa nói.

- Đại học FJ hả?

Chu Hải lắc đầu, lại nói:

- Trải qua những cải cách trong mấy năm gần đây thì đại học FJ đã trở thành trường đại học số một của Trung Quốc, nhưng mà bây giờ với chỉ tiêu tuyển sinh của đại học FJ thì so với trước đây nghiêm khắc hơn rất nhiều, với Triệu Cương Băng thì không thể nào vào đó được.

- Cái này cũng không chắc chắn đâu, Triệu Cương Băng có thể thi được 3 môn tròn điểm vậy thì có thể chứng minh được Triệu Cương Băng không phải người tầm thường rồi, một học sinh như vậy thì các trường đại học sẽ không muốn giành lấy mới là lạ đó.

Hiệu trưởng Vương lắc đầu, lại nói:

- Lão Chu à, tôi cảm thất cậu Triệu Cương Băng này không tệ đâu, còn ông nữa, sau này cũng đừng theo sát cậu ấy không thả nữa, ha ha ha.

- Hiểu!

Chu Hải lúng túng cười cười.

Thành tích của Triệu Cương Băng xếp thứ hai trong lớp mười hai tám, xếp hạng mười mấy trong toàn trường, dù sao thì trường trung học Hạo Nguyệt chính là một trường trung học tốt nhất ở FJ nên học sinh có đầu óc thông minh rất là nhiều.

Nhưng mà đối với những thứ thành tích này, Triệu Cương Băng lại không có chút hứng thú nào.

Sau khi tan giờ học buổi sáng, Triệu Cương Băng liền rời khỏi trường, đi đến quán trà sữa ở cạnh trường.

Vừa tới bên ngoài quán trà sữa thì đã thấy một đám người đang vây tròn trong quán, bên ngoài thì không thể nhìn thấy được chuyện gì xảy ra ở bên trong.

- Có chuyện gì vậy?

Triệu Cương băng kéo một người ra, hỏi.

- Cậu không biết sao? Trà sữa ở đây uống rất ngon.

Người kia lại nói:

- Mùi vị quả thực rất tuyệt, tôi vừa mới mua một ly uống, bây giờ phải quay lại mua thêm một ly nữa, chậc chậc chậc, tôi chưa từng uống qua một ly trà sữa nào mà ngon như vậy hết.

- Thực sự ngon như vậy sao?

Triệu Cương Băng hỏi.

- Dĩ nhiên rồi, đúng rồi, cậu đừng có chen ngang, cậu phải xếp hàng sau tôi đó.

Triệu Cương Băng ra sức đẩy đoàn người ra hai bên để đi vào.

Trong cửa hàng nhỏ xí đã sớm ngồi đầy người, mà còn có rất nhiều người đang đứng xếp hàng chờ mua nữa.

- Làm sao mà buôn bán tốt như vậy chứ?

Triệu Cương Băng hỏi Quách Phù Dung đang vội vội vàng vàng pha chế trà sữa.

- Cương Băng, mau giúp chị một tay. Vào trong kho hàng lấy sữa lên đi, chúng ta đều dùng nguyên liệu tự nhiên, hơn nữa còn được tự tay chị cậu pha chế thì dĩ nhiên là uống rất ngon rồi.

Quách Phù Dung đắc ý nói.

Triệu Cương Băng gật đầu, hắn không ngờ là lại có thể làm ăn tốt như vậy, hắn đi xuyên qua đám người, đi vào kho hàng phía sau, lấy một bình sữa tươi mang ra ngoài.

Suốt buổi trưa, Triệu Cương Băng đều ở trong quán trà sữa phụ giúp một tay, dựa vào sự quan sát của Triệu Cương Băng thì chỉ cần đến 3 giờ chiều thì có thể bán được khoảng 300 ly, nếu như một ly lời được 2 đồng tiền thì có thể thu được 600 đồng lợi nhuận.

3 giờ chiều mà lấy được 600 đồng tiền, tiền này thực sự quá dễ kiếm nha.

Vào chiều, Triệu Cương Băng quay về lớp học. Lúc vào học, Triệu Cương Băng cũng không quan tâm đến việc phải đưa Lâm Thư Nhã về nhà, hắn chỉ ném chìa khóa xe cho lâm Thư Nhã, để cho cô tự đi về vì hắn còn phải đến quán trà sữa Đản Đản giúp một tay.

Mà lúc này, Hoàng Linh Linh cũng đã hết giờ làm và có mặt ở đây.

Cảnh tượng của quán trà sữa vô cùng náo nhiệt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK