Hôm nay Hữu Tuyết dậy hơi trễ, bởi vì ngày hôm qua cô đã tốn quá nhiều năng lượng cho những việc vô vị. Thế nên hiện tại cô rất mệt mỏi, cầm bình tưới mà muốn ngủ gật.
- Tuyết Tuyết à đừng thêm nữa, em sắp chết đuối rồi.
Hoa nhài kêu lên kịp thời nên Hữu Tuyết dừng lại, nếu không thì hôm nay bé sẽ chết đuối trong nước rồi.
- Hả…à xin lỗi em.
Cô đặt bình tưới xuống bàn hỏi.
- Chị có bệnh à?
Hoa nhài lo lắng.
- Không có gì, chỉ hơi buông ngủ một tí.
Cô dụi dụi đôi mắt sắp híp lại, đáp. Nhưng khi hạ cánh tay xuống thì cô nhìn thấy một luồng sáng nhẹ màu bạc bao quanh bé hoa nhài đang còn lo lắng.
- Hình như xung quanh em có gì đó bao quanh.
Hữu Tuyết hỏi hoa nhài.
-A?
Hoa nhài thắc mắc, nó không thấy gì cả.
- Không thấy?
¬- Không thấy gì hết.
Hoa nhài đung đưa lá cây trả lời.
Hữu Tuyết nhìn xung quanh, các đóa hoa đều có những vầng sáng khác nhau. Thủy tiên màu trắng sữa, loa kèn màu xanh lá,…Hướng dương thì cô không thấy, có lẽ do em ấy còn đang ngủ. Cô đưa tay chạm vào cánh hoa của hoa nhài, lập tức luồng sáng ấy quấn quanh ngón tay Hữu Tuyết rồi thấm vào da thịt. Cô thử để lâu hơn, ánh sáng bao quanh hoa nhài càng nhanh chóng bị hút về tay cô rồi sau đó ánh sáng ấy biến mất hẳng.
- Có sao không?
Cô hỏi hoa nhài.
- Không sao, chị có cảm thấy gì không?
Hoa nhài hỏi. Bây giờ Hữu Tuyết mới nhận ra cả cơ thể cô đều khỏe ra một chút, không còn mệt mỏi như hồi nãy.
- Thật thần kì, đây gọi là gì thế?
Hữu Tuyết nhìn lại bàn tay lúc nãy, trên đó còn đọng lại một chút ánh sáng nhưng nhanh chóng tan đi.
¬- Đó là năng lượng của tự nhiên, mỗi loài cây đều có những năng lượng khác nhau.
Hướng dương không biết đã tỉnh dậy từ bao giờ, nói.
- Theo em nói là loài cây nào cũng có, nhưng sao em lại không có?
Hữu Tuyết thấy mới lạ, lần đầu tiên cô tiếp xúc với những thứ này.
- Tùy theo trường hợp, em thì phải có ánh nắng mặt trời thì mới tập hợp được năng lượng, có nhiều loại cần năng lượng cung cấp từ ánh trăng hoặc tự tạo ra.
Hướng dương tỏ ra hiểu biết giảng giải cô hiểu.
- Sao em lại biết nhiều vậy.
Cô tò mò, hầu hết mọi thắc mắc của cô đều do hướng dương giải thích nhưng cô lại không biết nó lấy thông tin từ đâu ra.
- Hì hì, lúc chưa chuyển đến đây, em nghe các trưởng bối ở đó nói. Họ biết rất nhiều, sau đó họ kể lại cho bọn em.
Hướng dương nói.
- Ra là vậy.
Hữu Tuyết định sau khi xong công việc sẽ mang các loài cây phơi nắng, cô nghĩ rằng loài hoa nào cũng thích nắng nhưng hoa chuông lại thích bóng râm và buổi đêm hơn nên cô phải để em ấy ở riêng một nơi trong nhà.
Sau khi suy nghĩ xong thì có tiếng gõ cửa, chắc là khách hàng nhưng chưa tới lúc cửa hàng hoạt động, thì ra là một người đàn ông đang cầm bó hoa hồng đứng đó, khuôn mặt rất quen nhưng cô lại không nhớ ra.
- Chào cô, Hữu Tuyết, tôi là Lâm Điệt đây. Hoa này tặng cô.
Lâm Điệt đưa bó hoa đến trước mặt cô, nở nụ cười tự cho là đẹp nhất.
- Cảm ơn.
Hữu Tuyết trong lòng than thở nhưng ngoài mặt lại không để lộ ra , khuôn mặt bình tĩnh lạnh nhạt mà nhìn hắn ta.
- Tối nay cô có rảnh không, đi xem phim với tôi nhé?
Lâm Điệt mời rất lịch sự, nhưng ai mà không biết ý đồ của hắn ta chứ.
- Xin lỗi, tôi đã có hẹn với bạn.
Hữu Tuyết từ chối nhẹ nhàng, nhưng người nào đó lại không biết tốt xấu lấn tới.
- Là bạn trai hay gái?
Hắn ta hỏi như là tra xét. Lần này thì cô đã tức giận tột độ.
Rầm!
Cánh cửa đóng sập lại, để người đứng trước cửa ngơ ngác chưa nhạn ra điều gì. Cuối cùng thì hắn lên xe đi về, Hữu Tuyết ở trong nhà thì đang tận lực kiềm chế cảm xúc đang dâng trào mãnh liệt trong lòng, đem nó ổn định xuống. Nhưng khoảng 30 phút sau lại có tiếng chuông cửa, cô nghĩ tên họ Lâm đó sẽ không quay lại nên ra mở cửa. Đó là một cô gái có mái tóc dài đến vai cột gọn gàng sau đầu, vest công sở màu đen, váy ôm dài đến đầu gối và một đôi giày đen 6 phân. Khuôn mặt xinh đẹp trưởng thành và bình tĩnh thu hút người nhìn. Trên tay là một vali và một bó hoa ly màu trắng xem lẫn chút hồng.
- Xin chào Hữu Tuyết tiểu thư.
Cô ấy cười nhẹ chào cô.
- Chào cô, không biết cô cần gì?
Hữu Tuyết cũng lịch sự đáp lại, sự tức giận hồi nãy cũng vơi bớt phần nào.
- Tôi là Devia, thư kí của Vũ tổng. Hôm qua cô đã cứu ngài ấy nên đây là đáp lễ.
Devia đưa cho cô vali và hoa, cô hơi ngạc nhiên rồi nhận lấy.
- Tôi đã hết nhiệm vụ, xin phép.
Cô ấy nói chuyện rất chuẩn mực, không để cô phản ứng lại thì đã rời đi.
Hữu Tuyết mở vào trong nhà, mở vali ra thì thấy một đống tiền mặt xếp theo từng cọc, xem chừng giá trị cũng không thấp. Cô nhíu mày rồi đóng vali lại đem lên phòng cất, sau đó thì đem những đóa hoa ly cắm vào trong bình hoa. Khi cô hoàn thành việc thì Châu Nhi chạy sang nhà cô nói vọng vào.
- Tiểu Tuyết, cậu có đó không?
- Chuyện gì?
Hữu Tuyết ra ngoài hỏi.
- Mau thay đồ đi, mẫu thân đại nhân rủ hai đứa mình đi ăn.
Châu Nhi đang hào hứng.
- Nhưng cửa hàng…
Hữu Tuyết chưa kịp nói dứt câu thì Châu Nhi đã kéo cô vào trong, trên tay là bộ đồ vừa mới mua ở shop đem qua cho cô thử.
Chiếc áo màu trắng cổ cao, phần cổ và ống tay áo làm bằng lưới không quá dày, phần thân áo hơi rộng cùng với chiếc váy màu đen đến đùi, bên trong váy là một chiếc quần ngắn hơn một tí.
- Cái này có vẻ hơi quá.
Hữu Tuyết nhìn bộ trang phục đang mặc thì thấy bó tay, mỗi lần lựa đồ thì Châu Nhi lựa cho cô những bộ rất là quá tay. Lần này chắc là dì Hạ cản bớt lại nếu không thì còn những bộ đồ hơn như thế nữa. Châu Nhi thì mặc một chiếc váy trễ vai chấm bi, thân váy quần ngắn và đôi giày bata trắng rất dễ thương.
Sau đó cô bị Châu Nhi kéo qua nhà của cô ấy, mẹ của Châu Nhi đã đợi sẵn ở đó. Bà ấy năm nay 36 tuổi vẫn còn trẻ và quyến rũ, lúc còn trẻ chắc chắn là một mĩ nhân đào hoa, hôm nay bà ấy mặc đầm ôm màu xahnh biển đậm, túi xách đen và đôi giày cao gót đen có phần đế và gót mạ vàng sáng. Mái tóc búi gọn ở sau đầu. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng rất phù hợp. Khi thấy Châu Nhi lôi Hữu Tuyết đến liền kêu họ lên xe.
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK