Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô giật thột cái , hắn tắc thở rồi , cô đứng trân trân tại chỗ vẫn không tin nổi nhìn hắn , đây là lần đầu có người chết ngay trước mặt mình , vậy là nữ nhân tối qua và chuyện này chắc chắn có liên quan đến nhau , lẽ nào .. như nhớ ra cái gì cô chạy vội về phòng , mở toang cửa ra nhìn về phía giường , tim cô như muốn ngừng đập khi không thấy Cao Lãng đâu , hắn đâu rồi , cô bấu chặt hai tay vào nhau , vừa định rời đi kiếm hắn thì bỗng có một cái đầu trắng thò từ trên trần nhà xuống đối diện với mặt cô , cô không sợ hãi mà đơ vài giây

" nương tử "

Cô giơ tay dụi dụi mắt mình , còn nhéo chặt vào da mình một cái thật đau nữa , thấy mình đau cô mới biết bản thân không phải gặp ảo giác , là thật . Hắn nhoẻn miệng cười , thả cái đuôi đang bám trên cột kia ra rồi nhảy cái " bộp " xuống sàn nhà , hai tay chắp ra sau đi qua đi lại như một vị cao nhân , nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của hắn nhưng thần thái lại y chang người lớn trông rất mắc cười

" nương tử , bất ngờ lắm phải không "

Hắn vừa nói vừa vui vẻ ngắm bóng mình dưới đất , cô lắp bắp không nên lời

" chàng .. chàng .. "

" suỵt "

Hắn đặt ngón tay lên môi ý nói im lặng , ánh mắt thích thú nhìn cô

" nàng muốn biết lắm phải không ? "

Cô không cần suy nghĩ liền gật đầu cái mạnh , hắn mãn nguyện ngước gương mặt bầu bĩnh lên cao

" vậy hôn ta một cái "

Nghe câu nói của hắn cô rất muốn đào một cái lỗ để chui xuống , cô không trả lời cũng không làm theo , mặt chỉ cúi gằm , hai má bắt đầu nóng lên . Thấy biểu hiện của cô hắn có chút không bằng lòng , tuy nhiên vẫn dịu dàng nói

" nàng vẫn cố chấp nhỏ mọn như thế , được rồi , để ta nói "

Thì ra do bị phạt nên mắt hắn không thể thấy , tu vi của hồ ly cũng sẽ chậm so với cái yêu khác rất nhiều . Tuy nhiên , thật may mắn tối qua lại có một quỷ hồn ghé thăm , cơ thể hắn thuần âm , gặp phải âm khí liền như cá gặp nước , mạnh mẽ mà hút lấy , tóc hắn chuyển thành bạc trắng theo màu đuôi , cơ thể sẽ tăng tu vi lên trăm tuổi , bình sinh cơ thể sẽ giống như một đứa trẻ 1-2 tuổi , đôi mắt cũng có thể nhìn thấy lại , nhưng chỉ là ban ngày mà thôi , vì ban đêm âm khí mạnh quỷ hồn mạnh nên không thể lợi dụng nó nhìn thấy hoặc lớn hơn nữa , ban ngày âm khí suy nên hắn có thể tích cóp âm khí hút được vào ban đêm mà duy trì dáng vẻ và đôi mắt , bây giờ cô mới để ý , hắn có ngủ rất nhiều từ khi vô quán trọ này , thực ra không phải hắn ngủ mà là đang điều hòa âm khí trong cơ thể .

Cô gật gù một bên nghe hắn nói , còn không giữ được sự vui mừng trong lòng mà ôm chầm lấy hắn một cái , reo lên

" thật tốt "

Hắn được cô ôm có chút ngại ngùng , mặt liền đỏ lên như gấc , nhìn thấy mặt hắn cô liền phì cười , xong cô liền nghiêm mặt ngay , híp mắt lại hỏi hắn

" vậy mấy ngày qua chàng .. "

" ta .. ta biết nhưng ta nào có làm gì nàng đâu "

Cô chưa nói hết câu thì hắn đã cướp lời , còn lúng túng nói , cô kìm nén cơn tức trong lòng , hắn rốt cuộc vẫn không phải loại bình thường mà , xong cô lại ngượng mặt vì những hành động của bản thân mấy ngày qua đối với hắn , chợt có một làn gió mát phả vào người cô , cô chợt nhớ ngay đến chuyện quan trọng :

" Cao Lãng , ta muốn điều tra rõ chuyện ở đây "

Hắn nghe cô nói gật đầu một cái đồng tình , rồi nói

" ta có quen một bà pháp sư ở gần đây , nàng cứ ở yên đây , để ta đi gọi , dù có chuyện gì cũng không được ra ngoài "

Hắn nói xong cũng không để cô trả lời , liền đi tới cửa , búng tay một cái , trước cửa liền xuất hiện một đường thẳng ngang màu trắng kéo từ thành cửa bên này sang sát thành cửa bên kia, trên mỗi khung cửa một còn có một tấm bùa vàng , xong hắn quay lại nhìn cô mỉm cười cái

" Ngoan , chờ ta nhé "

Nói xong hắn liền rời đi , chân hắn vừa bước cánh cửa liền tự động đóng lại , cô ngẩn mặt ra , tò mò ngó cái thứ màu trắng dưới đất xem chúng là gì , nhìn kĩ một chút cô liền nhận ra chúng là muối cùng gạo , cô nghe nói người ta thường dùng muối và gạo để chắn đường đi của ma quỷ , nghĩ thế cô cũng yên tâm phần nào , cô vừa xoay người toan đi đến giường thì bên ngoài liền truyền đến giọng của Cao Lãng

" nương tử , mở cửa cho ta , ta quên đồ ở trong "

Theo bản năng cô quay lại định mở cửa , nhưng tay vừa chạm lên thành cửa cô đã giật mình lùi lại , Cao Lãng để quên đồ sao ? Nếu vậy sao hắn không mở cửa đi vô mà lại phải gọi cô ra mở cửa , trừ khi hắn không thể vô được ! Ý nghĩ vừa lóe lên , cô liền sởn gai óc , thấy cái bóng nhỏ nhắn ở trước cửa cô vẫn muốn tin đó là Cao Lãng nên rụt rè hỏi lại

" Cao Lãng , sao chàng không vô mà lấy "

Lời cô vừa dứt đối phương liền im lặng , một lúc lâu sau mới thấy trả lời

" nương tử , nàng quên cơ thể ta thuần âm sao , ta đi vô sẽ tự làm mình bị thương "

Nghe hắn nói cô thấy có chút hợp lí , đúng là lúc nãy hắn không có tự tay rắc chúng trước cửa mà là biến ra , nhưng vẫn để chắc chắn cô cúi khom người xuống sát đất , nhìn ra bên ngoài thì liền thấy một bàn chân nhỏ nhắn đang lơ lửng cách mặt đất cả một gang tay , đằng sau không hề có cái bóng người , biết không phải là Cao Lãng , cô hoảng sợ đứng bật dậy , chạy nhanh tới giường , nói vọng ra ngoài

" ngươi .. ngươi không phải Cao Lãng "

" nương tử .. mở cửa cho ta .. "

Bên ngoài , nó vẫn chậm rãi gõ cửa gọi cô ra , cô cắn chặt răng vào chăn im lặng , cố trấn tĩnh bản thân không lên tiếng , lúc đầu nó còn cười hì hì gõ nhẹ nhàng nhưng rồi dần dần đập thùng thùng vào cửa như mất kiên nhẫn , thét lớn

" mở cửa cho tao .. mở cửa cho tao "

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK