Mạc Liên , à không , nói đúng hơn là con ác linh đang trú trong người Mạc Liên , vừa bị đau do chu sa nó co người lại , run rẩy nhìn vạch đỏ đó mà ánh mắt không dấu nổi sự sợ hãi
" đến .. đây , đến đây chơi đi .. vui .. lắm "
Bỗng trong đầu cô truyền đến 1 giọng nói thì thầm , như sát bên tai cô , như liều thuốc mê , đánh gãy ý thức cô , khiến cô không tự chủ được muốn nghe lời nó đi về phía vòng đỏ . Đầu cô có chút trống rỗng , chờ đến khi cô lấy lại tinh thần thì trước mặt đột nhiên xuất hiện hình ảnh 1 đứa bé chỉ chừng 2 tuổi , nó ngồi trong vòng đỏ , mắt nó tròn vo , ánh mắt sáng giống như ngôi sao giữa bầu trời , cái miệng hồng hào nhỏ nhắn nở nụ cười ngọt vô hại , đơn giản là cực kì dễ thương , từ nhỏ cô đã thích trẻ con , giờ trước mặt có 1 đứa trẻ dễ thương như vậy cô không kìm nổi ham muốn , mong mau mau lại gần để chơi với nó .
" nhanh lên .. lại đây chơi đi .. "
Khi cô sắp chạm đến vạch chu sa thì bà Huệ liền kéo mạnh cô lại , bà ấy nhíu mày khó chịu
" thiếu phu nhân , cô định làm gì ? "
Bà ấy vừa nói vừa nhìn vào mắt cô , giờ thì bà ấy đã hiểu , cô là bị ác linh kia thôi miên đây mà . Cô cảm giác tay mình như bị kéo lại nặng trĩu , biết là có người kéo nhưng toàn thân cô như bị rút hết sức lực , căn bản không thể vùng ra chỉ có thể đứng im bất động . Bà Huệ tay vẫn giữ chặt tay cô , mặt quay sang xin chỉ thị của Cao Lãng . Hắn liếc cô 1 cái rồi ánh mắt lại tiếp tục quan sát nó , miệng nhẹ nhàng nhả ra 1 câu
" để cô ta đi "
Nghe hắn nói bà Huệ có hơi sửng sốt , nhưng lời thiếu gia nói bà không thể có thắc mắc , lại nói cậu ấy là chồng cô, cậu ấy có quyền quyết định cô được sống hay chết . Nghĩ vậy bà Huệ " dạ " 1 tiếng rồi thả tay cô ra . Cô như được giải thoát , cử động cứng nhắc bước vào cái vòng . Vừa bước vào , cô như được thức tỉnh , lập tức cô giật bắn người khi thấy trước mặt mình là gương mặt gớm giếc , dãi đầy mồm của Mạc Liên , mười đầu ngón tay bà ấy co quắp lại , cổ họng rung rung phát ra những tiếng cười không rõ khàn đặc , mắt trắng hằn đầy tia máu , đang nhìn chằm chằm cô như nhìn miếng mồi béo bở , chẳng có đứa trẻ dễ thương nào cả . Chân cô run bần bật , cảm tưởng như sắp khụy xuống đến nơi , cô quay phắt người lại toan bỏ chạy thì đã bị nó bám hai tay vào chân , móng tay nó mọc dài ra từ lúc nào , cắm sâu vào da vào thịt cô khiến cô rỉ máu mà đau điếng , cô không ngừng dãy chân đạp nó ra , mắt nhìn bà Huệ cầu cứu
" cứu ta .. bà Huệ , ta ra lệnh cho bà cứu ta ra ngay "
Bà Huệ nghe cô ra lệnh mà hốt hoảng , bà lén liếc thiếu gia cái , biết thiếu gia không có ý định cứu cô , nên bà cũng cúi đầu im lặng không đáp lại , vờ như bản thân không nghe thấy gì . Nhìn thái độ tránh né của bà ấy lại nhìn sang vẻ mặt thản nhiên dửng dưng của hắn cô lại điên tiết , cô khẽ chửi thầm trong miệng
" chết tiệt "
Thấy nó bám chân mình chặt thế kia , cô biết mình không thể thoát , chợt cô lạnh lòng , cô biết họ cố tình để cô bị nó dụ dỗ mà bước vô đây , bà Huệ thường ngày hay ghét cô cô không nói làm gì . Nhưng Cao Lãng , người có quyền quyết định ở đây nhất thì hắn lại chẳng nói chẳng rằng 1 câu , cô cười khẩy , thì ra cô đã nhìn lầm hắn , cô cứ ngỡ hắn là người tốt , vậy hắn hết lần này lần khác giúp đỡ cô có lần nào là thật lòng không ? giờ cô cũng không rõ , rốt cuộc hắn có mục đích gì ? Cô càng nghĩ lại càng buồn
" aa "
Nó thấy cô không chú ý liền tức giận kéo tóc cô ngược về sau , nó nhìn cô chòng chọc rồi cười " khà khà khà " , nó áp sát mặt cô gần mặt nó rồi đột nhiên nó thổi vào mắt cô một luồng khói đen , rồi nhe răng cười kiểu mãn nguyện lắm
Thịch !
Bỗng tim cô đập mạnh một cái , cô trợn mắt lên , cảm giác bên mắt nó vừa thổi như có hàng ngàn hàng vạn cây kim chích vào , cô đau đớn , một luồng ấm nóng lập tức trào ra từ mắt cô , cô quằn quại , đau đến nỗi không thể gào thét không thể nói nổi , cô giơ tay ôm lấy bên mắt đó , đau đến chết đi sống lại . Cô thấy nó lùi dần về phía giường rồi chui vào một góc , bó gối chân , nhoẻn miệng cười nhìn thành quả của mình .
Hắn như đang xem một vở kịch nhàm chán , hắn ngáp 1 cái rồi chắp hai tay ra sau , chậm rãi mở cửa ra ngoài , không quên dặn dò
" đưa cô ta về phòng , dọn dẹp ở đây đi "
Nghe được lệnh , Tuyết Mai - Tuyết Lệ nãy giờ đứng im mới bắt đầu nhúc nhích , đi từng bước tới phía cô , cô cảm giác mắt mình đang mờ dần , bên mắt kia dường như không thể thấy rõ vật gì nữa , cô bị mù rồi sao ? Trước mắt cô mọi thứ bắt đầu tối dần lại , trước khi lịm đi , cô thấy hai con bé ấy cúi xuống , mắt chớp chớp
" thiếu gia để cô sống , thú vị thật ! "
Chúng đồng thanh nói , mắt không dấu nổi sự tò mò nhìn cô , cô thấy trên chán chúng đều có cái vết " hoa phượng vĩ " giống hắn , bông hoa đó thật đẹp , cô rất thích .
Trong cơn đau cô mơ thấy một giấc mơ , cô mơ thấy Cao Lãng đến bên cô , nhìn cô với ánh mắt xót xa
" nương tử .. nàng đau lắm phải không "
Cô gật đầu cái rồi tức giận đẩy hắn ra , nếu không phải vì hắn sao cô có thể bị như vậy chứ . Hắn ôm chặt cô , đặt cô nằm lên đùi mình , tay khẽ vỗ trấn an
" nương tử , há miệng ra nào "
Nghe hắn nói cô chẳng hiểu sao mà lại tự động nghe theo . Cô chỉ biết sau khi ngậm lấy thứ đấy cô không còn thấy đau nữa . Hắn ôn nhu nhìn cô , vuốt ve bầu má cô , dịu dàng nói
" nương tử mắt ta đẹp không ? "
Cô nhìn hắn , gật đầu cái mạnh , quả thật rất đẹp
" vậy ta sẽ cho nàng "
Nghe đến câu đó đột nhiên có một ánh sáng làm mờ mắt cô cô không nghe thấy gì nữa , cũng không nhớ gì về giấc mơ ấy nữa
Cảm thấy chân mình nhói nhói , cô cựa người , từ từ ngồi dậy , phát hiện mình đang ở phòng cô mới thở phào yên tâm , may quá cô chưa chết , nhớ lại khoảnh khắc lúc đó cô khẽ rùng mình , thật đáng sợ , như nhớ ra điều gì , cô giơ hai tay ra trước mắt nhìn
Thịch
Cô vẫn có thể nhìn bằng hai mắt ? Cô chạy vội ra bàn trang điểm rồi ngồi xuống . Nhìn thấy gương mặt mình trong gương tim cô đập càng lúc càng nhanh , cô đặt tay mình lên lồng ngực , mỉm cười , cảm thấy lòng mình chợt ấm áp
" Cao Lãng .. thật khó hiểu "
Cô thầm nói trong lòng , hóa ra giấc mơ đó là thật , cô sờ nhẹ vào bên mắt hổ phách trên mặt mình , tim không tự chủ lại đập nhanh vài nhịp , hắn đúng là một người khó hiểu , hắn đẩy cô vào nguy hiểm , rồi lại dùng mắt mình thay cho cô , dịu dàng với cô , nhưng nghĩ đến việc trên mặt hắn chỉ còn một con mắt , cô thấy hơi có lỗi , cô cũng muốn biết tại sao hắn hờ hững với cô , cô muốn lập tức đi gặp hắn . Nghĩ là làm cô đi vội đến phía cửa , toan đi ra ngoài
" huhu .. huhuhu "
Tay còn chưa mở cửa ra , cô như muốn nín thở khi nghe thấy từ sau lưng mình một giọng khóc , giọng khóc càng nghe càng rợn người , cô mím chặt môi , trấn tĩnh bản thân , thời gian qua ở Mạc gia cô đã gặp đủ chuyện quái dị , cũng đã như đi một vòng quỷ môn quan mấy lần , cô nắm chặt hai tay rồi từ từ quay đầu lại , cô thấy trên giường mình có một đứa trẻ đang ôm gối sụt sùi khóc , nó không hề có dáng vẻ gớm giếc như những thứ cô đã gặp kia , trông nó thật đáng thương . Cảm thấy cô đang nhìn , nó cũng ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn cô , nó thều thào
" chị gái .. chị .. có thể thấy em sao ? "
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !