Nghe thằng bé ấy nói mà cô hít 1 hơi lạnh , không sao đâu , dù sao nó cũng không có dáng vẻ đáng sợ là mấy , cô trấn an mình như thế . Bỗng nó giang hai tay ra , mắt nhìn cô , lí nhí nói
" chị .. gái .. bế em "
Cô giật giật khóe miệng , cảm thấy thật muốn cười cũng không cười nổi , 1 âm hồn thế mà lại đòi cô bế . Cô cũng không sợ nữa , liền đi tới ngồi xuống cạnh nó , mắt nhìn nó ôn nhu như nhìn 1 đứa trẻ thật sự
" tại sao em lại khóc ? "
Cô hỏi 1 câu ngốc nghếch , nó liền nhìn cô như nhìn người ngốc , nó không trả lời mà trực tiếp bò lên đùi cô ngồi trễm trệ , nó ngồi trên đùi cô mà cô cảm giác như cả khối băng lớn đang ngồi trên đùi mình , lạnh vô cùng , xong nhìn bộ dạng mãn nguyền của nó cô lại không lỡ đẩy nó xuống . Nó thật dễ thương mặc dù da có hơi xanh nhạt tím tái , mắt tròn to , môi chúm chím , bầu má béo bụng nịnh , chắc khi còn sống nó là 1 đứa trẻ vô cùng đẹp mắt đây mà . Đang mải ngắm nó , thì nó đã quay mặt lại nhìn chằm chằm vào bên mắt cô , nói
" chị gái , mắt chị thật đẹp "
Nghe nó nói , cô chợt mỉm cười , cô bất giác sờ vào bên mắt ấy , lại nhớ đến Cao Lãng
" nhưng .. chị nên che nó lại , thiếu gia thấy sẽ không vui đâu "
Thịch
Nó nói vậy là có ý gì ? Đây là mắt Cao Lãng thay cho cô , lẽ nào hắn lại không thích , cô còn nhớ như in hắn dịu dàng nhìn cô và nói " vậy ta sẽ cho nàng " , cô nhìn nó khó hiểu
" em nói rõ hơn ta nghe với được không ? "
Nó nhíu mày , ngiêng đầu qua một bên chớp chớp mắt với cô , cái miệng nhỏ khẽ nói
" em nói thiếu gia Nguyệt Dạ ấy ? "
" Nguyệt .. Nguyệt Dạ ? Em đang nói ai cơ ? "
" thiếu gia hôm nay trở về , chị đã gặp rồi còn gì ? Đừng nói là chị không biết tên ngài ấy .. ? "
Thịch
Tim cô đập mạnh một phát , chuyện này rốt cuộc là sao
" vậy còn Cao Lãng .. ? , em biết hắn không ? Hắn rất giống người em vừa nói đó "
Nghe đến cái tên " Cao Lãng " nó che miệng cười khúc khích
" tên ngài ấy chị gái cũng giám đọc ra ? Có vẻ như chị không biết gì về mạc gia nhỉ "
Cô ngây ngốc gật đầu , ở Mạc gia lâu như vậy , ngoài việc trong nhà cứ lạnh lẽo quỷ dị thì cô không biết gì cả , cô xích lại gần nó hơn , chu mỏ nịnh nó
" đúng là ta không biết thật , em nói cho ta biết đi cậu bé dễ thương "
" tên em là Tinh Húc "
" à .. cái tên thật hay "
Được cô khen , Tinh Húc nhoẻn miệng cười , xong cô thấy nó chống tay lên cằm suy nghĩ gì đó rồi quàng hai tay lên cổ cô , cười tủm tỉm
" Vậy chị tìm một cái bia gỗ khắc tên em , thắp nhang và để đồ ăn cho em mỗi ngày em sẽ nói hết cho chị biết "
" được , ta sẽ làm "
Cô vui vẻ đồng ý với nó , nó xoa xoa cái bụng mình tỏ vẻ thèm ăn rồi xịu mặt nói tiếp
" thời gian qua em ở Mạc gia , toàn phải đi cướp ăn với các hồn khác trong nhà thôi , em đói lắm "
" trong Mạc gia còn nhiều hồn lắm sao ? "
" đúng vậy ! "
" vậy bà Huệ ? Bà ấy không diệt trừ gì sao ? "
Tinh Húc nghe cô nói câu đó liền quay sang giận dữ nhìn cô như nhìn kẻ thù , cô giơ tay bụm miệng lại xin lỗi nó , cô biết mình đã lỡ lời , cô quên mất nó cũng là 1 hồn trong nhà mà , nó giận dỗi rời khỏi đùi cô , nằm xuống nền nhà chân vắt chữ ngũ rung rung đùi
" bà Huệ chỉ là người ngoài , hồn trong Mạc gia là người Mạc gia , bà ta có thêm 9 cái mạng cũng không giám đụng vào họ đâu "
Cô gật gù nghe nó nói , như nhớ ra chuyện gì cô quay sang nhìn nó hỏi vội
" Vậy chuyện Nguyệt gì đó và Cao Lãng rốt cuộc là sao "
Lời cô vừa dứt liền cảm giác như bị ai ném cục đá vào đầu , cô xoa xoa đầu mà đau điếng
" trước mặt người ngoài chị gọi thẳng tên thiếu gia sẽ bị chôn sống đó "
Cô rùng mình cái , gật đầu cái mạnh , ngồi ngay ngắn lại , lắng nghe nó kể . Hóa ra Tinh Húc là con của một gia nô trong nhà , từ nhỏ đã theo mẹ hầu hạ cho người trong Mạc gia , vì một lần nô đùa quá chớn nên mới sảy chân ngã xuống giếng mà chết . Mạc gia không phải là một gia đình bình thường , mà họ được coi là một gia tộc lớn vì đã được hình thành cách đây hơn trăm năm , được tiếp quản từ đời này sang đời khác .Thực ra nhà họ không phải 3 con mà là bốn con , cậu cả là Mạc Khê , cậu hai là Mạc Sở , nhắc đến Mạc Sở dường như cô có kí ức gì đó nhưng lại không thể nào nhớ ra được , giống như 1 đoạn trí nhớ của bản thân đã bị xóa sạch . Còn hai cậu út là Cao Lãng và Nguyệt Dạ , chính vì hai người họ ra cùng 1 lúc nên không thể biết được ai sẽ anh , ai sẽ là em . Lại nói về quá trình sinh ra hai thiếu gia , tất cả Mạc gia không một ai không nhớ ngày đó . Vào 1 đêm nọ , Mạc Liên nằm mộng , thấy 1 tiên nữ từ trên trời bay xuống tay dắt theo hai 2 bé trai sinh đôi đáp xuống trước mặt phu nhân rồi nói
" ta cho ngươi đó "
Xong liền trao 2 đứa bé cho phu nhân rồi biến mất . Giật mình tỉnh giấc phu nhân nửa mừng nửa lo . Quả nhiên chỉ sau thời gian ngắn bà đã cấn thai , bà rất mong ngày sinh đến sớm để coi có phải sự thật hay không . Bỗng 1 hôm phu nhân chuyển dạ sinh non , bụng đau quặn thắt , mồ hôi hột tuôn ra , các gia nô bóp tay chân liên hồi . Các lương y tài giỏi nhất trong thôn và cả trên huyện đều được triệu tập đến kê thuốc cho bà . Cuộc chuyển dạ của phu nhân sang đến ngày thứ 3 thì bã đã hạ sinh được hai thiếu gia thật , 1 người mới ra đã nở nụ cười rạng rỡ , trên trán còn có 1 vết bớp hoa phượng vĩ bà đặt là Cao Lãng , còn 1 người đến một cái nhếch môi cũng không có chỉ im lặng quan sát xung quanh bà đặt là Nguyệt Dạ . Nói tới đây cô liền nhớ quả thực Nguyệt Dạ kia không có cái vết bớp nào trên trái cả . 2 thiếu gia ấy không giống như những đứa trẻ sơ sinh khác , khi sinh ra cũng không khóc như mọi trẻ khác . Đêm sau khi sinh xong phu nhân ấy lại mơ thấy tiên nữ đó đến nhìn bà mỉm cười cái rồi kêu phải đón Cao Lãng và Nguyệt Dạ đi , vì 2 thiếu gia ấy là con của trời , sinh ra đã có mệnh phải lo toan cho chúng sinh , 1 người cai quản âm hồn trên dương gian , 1 người cai quản âm hồn dưới u minh , Mạc Liên không chịu , tiên nữ không hài lòng nói nếu cố chấp thì sẽ mang tai họa đến cho cả Mạc gia , dù có làm gì thì hai thiếu gia ấy cũng không thể sống quá 3 ngày . Phu nhân tỉnh dậy hoảng sợ đi tìm 2 thiếu gia thì phát hiện hai ngài ấy đã tắt thở từ lúc nào , biết là sự thật không thể cứu vãn , phu nhân liền mời bà Huệ về làm lễ cho hai vị thiếu gia , cả Mạc gia đều ngày ngày thắp nhang , dọn sạch phòng của Cao Lãng và Nguyệt Dạ chờ ngày họ chở về . Lại nói chồng của Mạc Liên là Mạc Lâm sau khi mất 2 đứa con đã đau khổ quá độ , không biết nguyện nhân gì treo cổ chết tức tưởi trong một căn nhà hoang gần Mạc gia , trên người toàn vết roi như bị tra tấn , hạ bộ cũng bị cắt phăng mất trông rất kinh , tiếp sau đó là hai cái chết rất thảm không rõ nguyên nhân của thiếu gia Mạc Khê và Mạc Sở , con dâu nhà họ cũng phát điên rồi biến mất không ai hay , họ Mạc đã tìm kiếm rất nhiều lần nhưng cái nhận lại chỉ là con số không . Rồi một ngày , Cao Lãng và Nguyệt Dạ trở về , nói muốn cưới vợ , thì không may người đó lại là cô , Cao Lãng và Nguyệt Dạ đã mất , chồng cô là người âm , vậy hôn lễ của cô là minh hôn rồi , cô hơi sợ , nhưng lại nghĩ minh hôn thì đã sao , dù sao cô cũng không thoát được , vậy thì cứ chấp nhận thôi ! Tinh Húc ngập ngừng một chút rồi híp mắt cười cười với cô
" chị gái , thiếu gia Cao Lãng rất thích chị đó ! "
Cô nghe hiểu câu nó nói , giờ thì cô đã hiểu tại sao hắn lúc thì lạnh lùng với cô , lúc thì bám lấy cô , thì ra họ vốn dĩ là hai người , còn là hai anh em
" Hai người một vợ ? Như vậy có phải quá phi lí rồi không ? "
" chà chà , đối với người dương gian thì là vậy thật , nhưng hai thiếu gia ấy đã là người của âm gian , chuyện này .. "
Cộc cộc cộc
Tinh Húc chưa nói hết câu thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa
" thiếu phu nhân , thiếu gia cho gọi ạ "
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !