Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" thiếu .. thiếu gia hai mắt bị mù .. trên trán còn có vết bớp hoa trông rất lạ .. hức hức "

Nghe bà ta nói mà lòng cô đau nhói , cô túm mạnh hai vai bà ta , cố nói ra từng chữ

" chàng .. thiếu gia đâu ? "

" trong .. trong kia .. "

Bà ta nói , tay chỉ căn phòng đối diện chỗ cô đứng , cô vội chạy đến đó , mở toang cửa vào , vừa bước vào cô đã nghe thấy tiếng khóc sụt sùi của mọi người bên trong , ai cũng nhìn cô với ánh mắt u buồn , thấy một phu nhân đang bế hắn , chắc là mẹ hắn kiếp này , cô lê từng bước đi tới

" đại sư .. tiểu thiếu .. nó .. hức hức "

Phu nhân kia rưng rưng mắt nói với cô câu được câu mất , cô không trả lời , liền tới cạnh hắn , cô cố giữ bình tĩnh nhìn hắn , đúng là mắt hắn bị mù , tuy mắt vẫn mở nhưng hoàn toàn không thấy bóng mắt bên trong , trên chán hắn có vết bớp hoa lạ , chứ không phải hoa phượng vỹ như trước đây , cô nhíu chặt mày , cô thấy một làn khói đen đậm bao quoanh vết bớp của hắn , không biết chúng là gì , cô nhìn hắn ôn nhu , tay run run đưa tới sờ bầu má hắn , gắng không để nước mắt mình rơi , tất cả là tại cô nên giờ hắn mới trở nên như thế

" An Dĩ Lạc Bội .. tên thiếu gia sẽ là An Dĩ Lạc Bội "

Cô cúi đầu không giám nhìn hắn thêm chút nào nữa , mỉm cười buồn nói ra tên mới của hắn , cô rất muốn đặt tên hắn là Cao Lãng nhưng trên bia Luân Hồi đã định sẵn tên , cô không thể thay đổi , cãi ý trời là tội lớn , lời cô vừa dứt tất cả mọi người trong phòng cùng quỳ xuống đồng thanh " vâng "

" khì .. khì "

Cao Lãng nghe được tên mới của mình như vui vẻ liền cười khúc khích khiến ai cũng sửng sốt , cô không hiểu chuyện gì ngẩng đầu lên nhìn hắn

" đại sư , từ khi sinh ra thiếu gia chưa từng khóc chưa từng cười .. chuyện này .. "

Nghe thế cô cười ngọt , nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé của hắn , thầm nói trong lòng

" Cao Lãng , chàng đang vui sao ? "

Cô áp mắt mình vào mặt hắn , mặt vừa áp tới , không biết vô tình hay cố ý , hắn liền quay sang " chụt " nhẹ vào má cô , cô mở lớn mắt bất ngờ nhìn hắn , mặt cô nóng dần lên , cô vỗ vỗ hai má mình , như nhớ ra chuyện gì cô hắng giọng , chắp hai tay sau lưng rồi nghiêm mặt nhìn vị phu nhân kia

" ta muốn đưa tiểu thiếu gia đi "

Bà ấy nghe cô nói , im lặng vài giây suy nghĩ rồi nói

" được , tộc chúng ta khi các tiểu ly sinh ra đều được đem ra ngoài tự sinh tự diệt , hơn nữa tiểu Bội như thế này .. "

Nói đến đó bà ấy bắt đầu rơi lệ , rút trong tay áo mình lấy ra cái khăn tay chấm chấm khóe mắt rồi mới nói tiếp

" có đại sư ở bên chăm sóc ta rất yên tâm "

Cô gật đầu một cái đồng tình rồi ôm lấy Cao Lãng từ tay bà ấy , nhìn mọi người một lượt rồi mới rời đi , chợt cô nhíu mày , cô thấy có rất nhiều tiểu quỷ , chắc đến chục đứa , đang khom người quỳ hướng cô đi , cô nhìn chúng không nói gì , xong cô đi thẳng ra ngoài

" đại sư .. có thể cho tôi biết cô và tiểu Bội đi đâu không ? "

Vừa bước ra ngoài , phu nhân ấy đã chạy vội tới hỏi , cô quay lại mỉm cười nhìn bà ấy nhưng không trả lời mà trực tiếp bước ra khỏi cửa , đằng sau cả tộc đứng thành hàng cúi đầu tiễn , không ai giám rớt nước mắt nữa , vì theo họ tiễn người ra khỏi tộc mà khóc là một điều cấm kị , nó sẽ đem đến điều không may mắn cho thiếu gia .

Ra khỏi Hồ tộc , cô thở phào nhẹ nhõm , cô cứ cảm thấy mọi thứ quá dễ dàng , họ dễ dàng để cô đem hắn đi ? Nghĩ vậy , cô cúi đầu nhìn hắn trong tay , mắt cô âu yếm

" từ giờ ta sẽ bảo vệ chàng , tiểu Bội ngoan "

Cô nói rồi búng nhẹ vào cái mũi cao của hắn , kiếp này hắn còn đẹp hơn kiếp trước nữa , có lẽ do thân là hồ ly , hồ ly vốn có vẻ đẹp mê người mà , nghĩ đến " hồ ly " cô liền vạch quần áo hắn ra , xoay mông hắn tới trước mặt mình , đây rồi , lúc nãy cô không để ý , đuôi hắn có 3 cái màu trắng , vậy là hồ ly trắng 3 đuôi sao ? Bản thân bị vạch mông , hắn như ngại ngùng như khó chịu , hai tay nhỏ xíu với ra sau che lấy mông mình , còn phình hai má với cô , cô lắc đầu cười cười " xin lỗi " hắn 1 tiếng , kéo mấy tấm vải che kín hắn lại rồi mới bước đi .

Trên đường đi cô cũng không gặp ai khác kể cả yêu hay người hay âm hồn , cô nghĩ đi giữa rừng rậm như này ít ra cũng phải gặp thứ gì đó chứ , cô chỉ luôn thấy một cỗ khí đen bao quanh cô và hắn thôi , vì cỗ khí đó phát ra từ vết bớp hắn , nghĩ không có hại tới mình nên cô cũng không để ý lắm , chốc chốc cô lại mở tấm vải ra ngó hắn , tên này cũng thật ngoan , không ngủ thì cười , thật sự không khóc quấy chút nào , có vẻ rất an phận nữa , khiến cô đi đường cũng bớt mệt mỏi hơn , ra khỏi bìa rừng , cô đi băng qua một cánh đồng , nhìn thấy xa xa có một cái thôn cô liền reo lên

" may quá "

Cô ôm chặt hắn hơn , vội vàng đi tới cái thôn đó , trời cũng sắp tới rồi , tới gần cô mới thấy thôn này thật đẹp lại thật lớn , cây hoa cây cao được trồng đủ màu sắc , từng ngôi nhà ngói âm dương san sát nhau , còn rất nhiều dan hàng bán đồ nghệ rất đẹp , bỗng cô nhớ tới thôn Tự Lợi kia , chỉ là giống nhau thôi , cô nhìn hắn trong tay mình cái rồi bước vô , chân chưa kịp bước vô , cô giật mình khi thấy một cô nương tóc xõa dài , không rõ mặt , mặc y phục màu đỏ lấp ló sau cái cây gần đó mỉm cười nhìn cô , cô tò mò không biết sao cô ấy lại nhìn mình cười như thế nên cô toan đi tới hỏi thăm , chân cô vừa bước một bước thì đã thấy cô nương ấy quay người bỏ đi , cô chặc lưỡi , thôi kệ đi chắc người ta tò mò thôi , cũng đúng 1 âm dương sư ôm một tiểu bánh bao , không lạ sao được chứ , cô không nghĩ gì nữa , đi thẳng vào thôn , vừa bước vào thôn cô liền có cảm giác có cái gì đó là lạ , nhưng không biết lạ chỗ nào , còn có một chút ngứa ngáy trong lòng nữa , người trong thôn rất đông , họ tấp nập đi qua đi lại , người buôn bán , người mua đồ , người trao đổi hàng hóa , bỗng tim cô đập mạnh , cô thấy tất cả mọi người trên đường cùng quay lại nhìn cô và cười , cô toát mồ hôi lạnh , cô chớp mắt cái lại thấy mọi người vẫn đang mua bán , cô vuốt vuốt ngực mình trấn an , nghĩ chắc từng ở dưới âm gian quá lâu nên mình bị ảo giác , cô gõ gõ vào đầu mình vài cái rồi đi quanh thôn một vòng tìm quán trọ để nghỉ chân , mọi người đi đường lâu lâu lại nhìn cô khó hiểu , cô không thèm để ý , ai thích nhìn thì cô cứ để họ nhìn , tính tò mò mà thôi , nhìn một chút cũng không mất miếng thịt nào , nghĩ thế cô lại chuyên tâm tìm chỗ nghỉ , đây rồi , chân cô dừng trước một quán trọ tên " Mộng Lâu " , cô bước vô thuê một gian phòng ở 3 đêm , chủ trọ nhìn cô chằm chằm như muốn nói gì đó nhưng lại cúi đầu không nói gì cả , chỉ dẫn cô lên 1 gian phòng , đưa cô chìa khóa rồi rời đi ngay , cô mở cửa đi vô , vừa mở cửa cô cảm giác một dòng khí lạnh phả vào người mình khiến cô rùng mình cái , chắc do lâu rồi không có người ở vì cô thấy quán trọ này cũng rất vắng khách , cô đặt Cao Lãng xuống , thay y phục rồi bế hắn ra ngoài đi kiếm gì ăn , lúc ăn cô luôn để ý thấy nhiều người nhìn mình với ánh mắt rất lạ , cô rất muốn hỏi họ xem mặt cô có dính gì sao , nhưng họ chỉ nhìn 1 cái rồi liền quay đi nên cô chẳng kịp hỏi gì , cũng không thể ôm hắn rồi đuổi theo hỏi , trông kì lắm , ăn no bụng trời cũng đã tối , cô ôm hắn về lại Mộng Lâu , vừa bước lên cầu thang gỗ thì có 1 cô nương đi từ trên xuống , trên tay cầm một chậu nước , chắc là gia nô trong này , lúc cô và cô ấy đi ngang nhau , không biết có phải cô nhìn nhầm không mà lại thấy cô nương ấy nhìn mình với ánh mắt như nhìn kẻ địch vậy đó , cô còn ngoái người lại nhìn cô ấy đến khi bóng cô ấy khuất hẳn cô mới đi về phòng , cô đặt hắn lên giường , không biết nên ngủ sao mới đúng thì thấy hắn bò sát vào bên trong , bên ngoài còn chừa một khoảng trống như để dành cho cô nằm , cô khoanh tay nhếch môi cười nhìn hắn , cô cứ cảm thấy hắn rất thông minh , sự thông minh không thuộc về một đứa trẻ nên có . Biết là hắn muốn chừa chỗ cho mình , cô không ngại ngùng nữa trực tiếp dang tay nằm " bụp " xuống , hắn giờ chỉ là một đứa trẻ , cô có gì mà phải ngại chứ ? Cô còn không ngại ôm chặt lấy hắn vào lòng

" ngủ ngon nhé "

Vừa nói cô vừa hôn chụt cái vào má hắn , cô thấy má hắn hơi đỏ lên thì phì cười , nếu không phải hắn chỉ là 1 đứa trẻ chắc hẳn cô đã nghĩ khác , ôm Cao Lãng ngủ cô thấy rất an tâm , có chút cảm giác hạnh phúc nữa , cô không để ý ở một góc trong căn phòng một ánh mắt đang nhìn chằm chằm cô , ánh mắt không hài lòng

" mụ mụ xem trọng y phục màu đỏ đó của ta .. "

Đang ngủ bỗng cô nghe thấy một giọng hát cứ lặp đi lặp lại giữa đêm , trong không gian im ắng tiếng hát vang lên vừa thê lương vừa quỷ dị , cô từ từ mở mắt ra , nhìn sang bên cạnh thấy Cao Lãng đã ngủ say , cô liếc mắt nhìn ra ngoài , cô nhíu chặt mày , tay vô thức ôm chặt lấy hắn như tấm bùa hộ mệnh , cô thấy ngoài cửa , 1 bóng nữ nhân tóc xõa dài , tay cầm đèn lồng , nữ nhân đó cử động cứng nhắc bước từng bước đi qua đi lại trước cửa

" mụ mụ xem trọng y phục màu đỏ đó của ta .. "

Mày cô nhíu chặt hơn , cô ta hát nhưng môi không hề cử động ? Vậy tiếng hát đó phát ra từ đâu ? cô không biết nên làm sao , không biết nên ra ngoài hỏi han hay không , vì cô không giám chắc nữ nhân ấy là người hay ma nữa , đang mải suy nghĩ bỗng cái bóng đó đứng im ngay trước cửa vào phòng cô rồi cười hì hì

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK