Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bà ấy vừa cúi người vừa thở hổn hển nhìn cô , cô đang định nói bà ấy biết tình hình của mẹ thì lại thấy bà ấy quay người nhìn ra sau . Cô cũng nhìn theo ánh mắt bà ấy , cô giật thột 1 cái , đứng đực người ra , còn tưởng mình bị hoa mắt

" Cao .. Cao Lãng "

Cô hốt hoảng lẩm bẩm trong miệng . Tại sao hắn lại ở đây , lẽ nào hắn quen biết bà Huệ ?

" Thiếu phu nhân , đây là thiếu gia "

" ừ "

Cô gật đầu , xong thấy có gì đó không đúng , cô ngơ mặt hỏi lại

" bà .. bà nói sao cơ "

" tôi nói đây là thiếu gia , người thiếu phu nhân vẫn chờ mong ? cậu ấy đã về rồi đây "

Cô ngạc nhiên đến mức suýt té ngã luôn đó . Gì mà " người cô vẫn chờ mong " chứ , cô chưa bao giờ thèm quan tâm đến hắn luôn ấy . Tự dưng cô nhớ lại hắn cứ một mực gọi cô là " nương tử " mà cô khẽ rùng mình . Quả nhiên hắn thế mà lại là chồng cô thật . Cô giật giật khóe miệng , hai tay nắm chặt , cố trấn tĩnh bản thân , cô lén liếc hắn , cũng thấy hắn đang nhìn cô , nhưng chỉ là nhìn thoáng qua xong liền quay mặt ra chỗ khác , hắn nhìn cô kiểu rất xa lạ không có chút nào dáng vẻ bám lấy như mọi lần , hay hắn đang giả bộ không biết cô ?

Cô đang mải suy nghĩ thì đột nhiên thấy hắn đi tới , cô lùi chân lại mấy bước , không biết hắn định làm gì . Hắn tiến lại gần cô , mặt lạnh , ghé vào tai cô , cô cảm giác một luồng khí lạnh phả vào người mình , sởn cả gai óc

" thật không xứng ! "

Cái gì ? Hắn nói không xứng ? Mà không xứng cái gì ? Chưa kịp tiêu hóa hết lời hắn vừa nói thì hắn đã đi qua cô . Bà Huệ đi qua bĩu môi liếc cô cái rồi cũng theo sau hắn . Cô quay lại nhìn hai bóng lưng họ mà vẫn không tin được sự thật . Nhớ ra còn chuyện quan trọng hơn nên cô liền gạt suy nghĩ đó sang một bên rồi nhanh nhảu chạy theo họ .

Đến trước phòng Mạc Liên , cũng đúng lúc Cao Lãng và bà Huệ đi tới cửa , vừa thấy hắn những người đang đứng trông ngoài cửa ai ai cũng trợn mắt bất ngờ mà con mắt như muốn rớt ra ngoài đến nơi . Đã lâu lắm rồi họ mới thấy Cao Lãng kể từ ngày ấy, cái ngày mà không một ai trong Mạc gia có thể quên , thiếu gia trở về lại có phong thái khác xưa như vậy . Nhưng vẫn không quên lễ nghi , cả đám liền quỳ rộp xuống , đồng thanh

" mừng thiếu gia trở về "

Hắn liếc họ , cũng không trả lời , trực tiếp mở cửa vào trong , thấy hắn vào bà Huệ với cô cũng vào theo , vừa vào trong , đám gia nô đã lập tức đóng cửa lại . Cô cũng không bất ngờ là mấy , nhà họ quỷ dị như vậy , những hành động như thế chắc hẳn đã là thói quen .

Đang là ban ngày tiết trời mùa khô nóng nực mà cô lại thấy trong phòng này vừa ngột ngạt lại lạnh lạnh sao ấy , cái lạnh thấm vào cả xương cả tủy chứ không phải cái lạnh bình thường . Cô thấy Mạc Liên đang nằm trên giường , có vẻ là đang ngủ , ngoài quần áo xộc xệch , đầu tóc rối ra thì không có vẻ gì là " trúng tà " cả , hai bên giường là Tuyết Mai - Tuyết Lệ , hai con bé ấy vẫn khom người cúi đầu như lần đầu cô gặp

" thiếu gia "

Tuyết Mai - Tuyết Lệ vẫn cúi đầu , nhún người một cái rồi đồng thanh nói . Đúng như cô nghĩ , chúng quả là hai chị em song sinh khác người , không cần nhìn cũng biết người tới là ai . Hắn vẫn như thế , không đáp lại một tiếng liền đi tới giường Mạc Liên đang nằm .

Hắn lấy từ trong túi ra một cái túi nhỏ màu đỏ , đi lại đầu giường , rồi cúi người rắc cái thứ trong đó ra thành một vòng trò quanh giường rồi mới dừng lại . Cô nhìn cái thứ ấy , nó có màu đỏ , cô nghĩ đó là chu sa , vì chu sa màu đỏ còn dùng để trừ tà , mỗi khi thôn cô có người bị trúng tà cô thấy họ đều dùng chu sa để áp chế . Rắc xong hắn đi ra khỏi cái vòng chu sa rồi lấy từ trong tay áo ra một cái chuông , 1 cái chuông đặc biệt , nhìn thấy cái chuông đó cô che miệng cười khẽ , cái chuông nhỏ bằng ngón tay như thế cũng có thể trấn áp ma quỷ sao ? Thấy cô cười bà Huệ huých cô một cái rõ mạnh , bà ấy cúi đầu , trừng mắt với cô

" đừng khinh thường cái chuông của thiếu gia , xíu nữa cô sẽ được mở rộng tầm mắt "

Cô bĩu môi , thật vậy sao , để cô xem nó " uy lực " đến cỡ nào

Ting ting ting

Hắn lắc nhẹ cái chuông , tiếng chuông nghe thật êm tai , như tiếng gọi từ nơi xa xôi vọng tới . Tiếng chuông vừa vang lên Mạc Liên đang yên ngủ trên giường bỗng dưng uốn éo người thật nhanh , cô còn có thể nghe rõ tiếng xương kêu " rắc rắc " như bị gãy từ người bà ấy . Mắt bà ấy trợn ngược lên , mồm còn chảy dãi trông như sói đói . Như không nhìn thấy Tuyết Mai - Tuyết Lệ đang đứng bên mình , bà ấy giơ tay quệt đi nước dãi trên miệng rồi chậm rãi bò xuống giường tay quơ quơ muốn với đến chỗ cô , bà Huệ và hắn đang đứng , theo bản năng cô bất giác lùi lại . Cô thấy mắt Mạc Liên đã trắng dã ra không thấy lòng đen đâu cả , vừa bò bà ấy vừa nhe hàm răng còn đầy dãi của mình rồi cười " hì hì hì " , nhưng vừa bò tới chỗ vòng đỏ thì như chạm phải chỗ đau bà ấy liền rú lên 1 cái , chỗ tay chạm phải đen xì lại , bốc lên một chút khói giống như vừa bị lửa đốt . Giờ cô mới để ý , nãy giờ trong căn phòng này chỉ có mình cô là bất an , sợ hãi , Cao Lãng và bà Huệ vẫn đứng im quan sát Mạc Liên , cô biết họ biết trừ tà nên những tình huống như này chả là gì đối với họ . Nhưng Tuyết Mai - Tuyết Lệ thật khiến cô cảm thán trong lòng , còn cả một chút tò mò nữa , hai con bé ấy vẫn đứng trong vòng , đầu vẫn cúi , giống như Mạc Liên trước mặt họ là người thường ngày chứ không phải là đang bị " trúng tà " kia .

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK