Bỗng trời đánh sét cái đoàng , cô giật mình , chớp mắt cái lại không thấy cái bóng kia đâu , cô nuốt nước bọt cái ực , thôi xong rồi , gặp ma thật rồi , cô rón rén đi lại cửa sổ , mở toang ra xem xét trời bên ngoài , thấy trời vẫn trong mát , không chút gợn gió , không một hạt mưa mà cô không khỏi nhíu mày , vậy tiếng sét đó là từ đâu ? Cô sởn cả gai óc , tay cô đóng chặt cửa lại , rồi chạy nhanh tới giường , ôm chặt Cao Lãng vào lòng , mắt đảo qua đảo lại quanh phòng , nếu là ma thật thì tối nay cô không thể chợp mắt rồi , nếu nó đã nhắm đến cô thì chắc hẳn có lí do , cô không biết nó là địch hay bạn nên không thể an tâm mà ngủ được , sau tgian ở âm gian cô đã rạn tính hơn rất nhiều , chứ nếu là cô trước đây chắc cô sợ hãi mãi thôi , thế là cô làm đệm êm cho hắn ngủ cả một đêm , cô quyết định chờ đến sáng để hỏi chuyện ông chủ trọ xem sao , giờ cô mới hiểu ánh mắt ông ta và mọi người cứ nhìn mình là vì sao , chắc là họ sẽ biết . Trời vừa sáng cô liền ôm lấy Cao Lãng chạy xuống lầu , ông chủ trọ vừa nhìn thấy cô như nhìn thấy chủ nợ , sợ hãi chui rúc trốn dưới bàn quầy , giờ thì cô đã chắc chắn ông ta biết cái gì đó thật , cô nhìn ông ta nói lớn :
" này , ông trốn ta làm gì , mau lên đây ta có chuyện muốn hỏi ông ! "
" đại .. đại sư , xin cô đó tha cho tôi , xin đừng hỏi gì hết .. tôi .. tôi không biết gì hết .. tha cho tôi "
Nghe ông ta nói vậy mà cả người cô nóng lên vì tức , cô trừng mắt trực tiếp túm gáy ông ta kéo lên , ông ta bị kéo lên , hai tay chắp trước mặt , cả người run bần bật , lắp bắp không nên lời
" đại .. sư .. xin tha cho tôi , tôi không biết gì hết thật mà .. xin đừng ép tôi "
" rõ ràng căn trọ của ông có quỷ mà lại giám để ta thuê , ông không còn lòng người à ? "
Cô vừa dứt lời ông ta liền cúi đầu , hai tay bấu cả vào nhau , mắt liếc lên liếc xuống , biết là ông ta đang chột dạ , cô liền chớp thời cơ ngay
" giờ mà ông nói ra ta sẽ giúp ông , còn không ông sẽ là người đi trước "
Nói rồi cô đặt một con dao nhỏ làm cái " bộp " lên bàn để hăm dọa , thấy ông ta sợ sệt lùi mấy bước ra sau cô liền mãn nguyện cười thầm , con dao này hôm qua cô mua ngoài gian hàng trong thôn đang tính về gọt trái cây ăn không nghĩ lại có ích vào lúc này , ông ta mặt xanh lét , hết nhìn con dao trên bàn lại nhìn lên cô , suy nghĩ hồi lâu rồi mới gượng gạo nói
" cô chắc chắn giúp được tôi chứ .. "
Cô cười trừ cái , chính cô cũng không biết mình có giúp hoàn toàn được không , Cao Lãng từng dạy cô nhiều phép , nếu gặp loài hiền bình thường thì cô còn đối phó được , nếu quá dữ thì .. Nghĩ đến đó cô liền không giám nghĩ nữa , chẳng qua cô chắc chắn như thế chỉ để hắn nói cho cô biết mà thôi , đánh địch biết trước về địch chẳng phải tốt hơn ngồi không chờ chết sao , cô hắng giọng một cái rồi nhìn hắn , mỉm cười
" ta là âm dương sư , ta sẽ có cách giải quyết , giờ ông có chịu nói chưa ? "
Ông ta nghe cô nói chắc như đinh đọc cột thì liền nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt , nghĩ không thể làm gì khác , có còn hơn không nên ông ta chịu kể cô nghe , ông ta dẫn cô đến một căn phòng lớn sau trọ , lúc đóng cửa lại còn dáo dác nhìn xung quanh như sợ ai thấy , vừa bước vô cô không khỏi ngạc nhiên khi thấy trên tường , khắp mọi nơi trong phòng đều dán đầy bùa , ông ta thấy ánh mắt cô cũng không nói gì , trực tiếp vào vấn đề chính luôn .
Thì ra ông ta tên là Đại Tử , ông ta không phải là chủ trọ ở đây mà chủ trọ thật sự tên là Lâm Khúc và đã chết cách đây 2 năm , ông ta còn có 1 vợ và 2 con , chuyện xảy ra cũng cách đây 2 năm , năm đó Đại Tử làm quản gia cho nhà Lâm Khúc nên mọi chuyện xảy ra ông ta đều chứng kiến cả , hồi đấy Mộng Lâu là một quán trọ sầm uất trong thôn , đông người qua lại , ai ai cũng biết đến , kể cả trong kinh thành ai đi ngang qua thôn cũng đều ghé vào Mộng Lâu một chuyến vì ở đây có một món ăn rất nổi tiếng gọi là Hồng Hài Bảo , người ta ví món ăn này rất ngon rất khác biệt , ngon hơn rất nhiều so với đồ ăn nhà Vua hay dùng , mỗi ngày Mộng Lâu ngoài tiền cho thuê trọ thì còn thu được rất nhiều tiền từ việc bán Hồng Hài Bảo , tin tức truyền đến tai Vua trong kinh , ông liền truyền Lâm Khúc vào cung làm cho ông ăn thử , vì muốn lấy lòng vua , Lâm Khúc đã nghe theo lời một vị đạo sư đi ngang qua thôn lúc đó , dùng ...
Phụt
Đại Tử vừa kể đến đó không biết vì lí do gì mồm tự nhiên ào ra một đống máu , mắt trợn ngược lên , cô giật mình , tim đập như trống vỗ , cố giữ bản thân bình tĩnh , cô nhìn xung quanh phòng một vòng xong giơ tay run run đưa lên mũi ông ta
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !