Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" Đổng Trác đại nhân , mừng ngài trở về "

Nãy giờ mải nghe hắn nói mà cô không để ý ở trước mặt đã có một đoàn người áo trắng cúi đầu chắp tay đứng thẳng tắp từ lúc nào , mà họ vừa gọi Cao Lãng là gì ý nhỉ ? Đổng Trác đại nhân ? Chắc là tên của hắn dưới âm gian à , nghĩ thế cô lại liếc ra phía sau họ thì thấy một cái cổng lớn đề chữ màu đỏ

" Tu La thành ? "

Cô lẩm bẩm trong miệng , cái tên nghe thật có uy phong làm sao ! Hắn nhìn đoàn người áo trắng kia 1 lượt rồi khẽ " ừm " cái , nghe được tiếng hắn , họ mới dám ngẩng mặt lên , vừa nhìn thấy hắn và cô ai ai cũng sửng sốt , họ liếc mắt nhau rồi lại cúi đầu xuống không nói gì , cử chỉ của họ đều thu hết vào mắt cô , cô nghĩ là họ thấy hắn bế cô nên mới thế , thế là cô liền đập đập vào tay hắn , hắn cười cười hiểu ý , liền đặt cô xuống thật nhẹ nhàng y như đang đặt một đứa trẻ , xong hắn ghé vào tai cô nói nhỏ

" nương tử , ta còn có việc , nàng về Trác cung trước đi nhé "

Trác cung ? Đổng Trác ? Chắc hẳn là cung của hắn , cô không hỏi gì mà gật đầu luôn , xong cô lại ngó ngiêng xung quanh không biết nên đi đường nào về Trác cung thì thấy hắn lấy trong tay áo ra cái chuông nhỏ , hắn lắc nhẹ

Ting !

Tiếng chuông vừa vang lên liền có một cơn lạnh phớt qua người cô

" Đổng Trác đại nhân , có gì sai bảo "

Cô giật mình vì có tiếng nói đột nhiên xuất hiện , quay sang nhìn thì thấy là 1 nam nhân , tướng mạo không tồi , đôi mắt hẹp dài , dưới mí mắt còn có một cái nốt ruồi nhỏ nhìn càng thêm sắc xảo , cô nhìn hắn từ đầu xuống chân rồi lại nhìn từ chân lên đầu , Cao Lãng thấy ánh mắt của cô liền khó chịu kéo sát cô về bên mình áp mặt cô vào ngực mình , hắng giọng một cái nói với tên kia

" Y Túc , không cần nữa , ngươi lui được rồi "

Cô bị hành động bất ngờ của hắn làm cho tim đập liên hồi , tim hắn không có đập , cô cũng rất muốn biết cảm giác của hắn là thế nào , mặt cô bắt đầu nóng lên , cô lúng túng không hiểu sao hắn lại làm vậy , Y Túc nghe hắn nói mà muốn khóc tới nơi với vị đại nhân sáng nắng chiều mưa này , lại liếc qua vị cô nương bên cạnh , đầu hắn chợt hiện lên 1 câu hỏi : đại nhân là đang ghen sao ? Y Túc gãi gãi đầu không thể hiểu nổi rồi thoắt cái biến mất tăm hơi , thấy Y Túc đã rời đi hắn mới nhẹ nhõm thả cô ra , còn gõ một cái lên đầu cô cảnh cáo

" vẫn nên là ta đưa nàng đi , nàng đó , đôi mắt nàng chỉ được ngắm ta thôi "

Rốt cuộc thì cô cũng hiểu được hành động của hắn là sao , cô liền bĩu mỗi cái

" ta chỉ là muốn quan sát hắn một lượt , rồi đoán hắn làm chức vụ gì thôi "

Nghe được câu trả lời của cô , hắn mới hài lòng không truy cứu nữa , còn tốt bụng nói cho cô biết

" là Quỷ hầu ! "

" Quỷ hầu ? "

" ừ , là những người có nhân duyên đời trước , nên kiếp này phụ trách ta cai quản U Minh "

" nói vậy là có rất nhiều Quỷ hầu sao ? "

" không , chỉ có hai người thôi , là một đôi đồng nam đồng nữ "

Cô " à " tiếng quay đầu nhìn thì đã không còn thấy đoàn áo trắng kia đâu nữa , đúng là âm hồn , tới không thấy tiếng , đi cũng không thấy tiếng . Hắn nắm tay cô rồi thoắt cái cả hai đã xuất hiện trong một tẩm cung tráng lệ , nhìn thì tráng lệ thật , nhưng không khí lại có chút âm u lạnh lẽo , cô nhún vai , đúng thôi , đây là âm gian , làm gì có không khí ấm áp chứ . Hắn nhìn cô liền hiểu được cô đang nghĩ gì , liền búng tay cái , cả cung điện liền sáng trưng , nến và vải màu treo khắp nơi , tuy nhìn còn chút âm tĩnh nhưng dù sao đã tốt hơn rồi . Cô mỉm cười nhìn hắn , cô nghĩ gì muốn gì hắn đều biết , hắn không phải người sống thì đã sao , hắn là chồng cô , cô chấp nhận , cô lại càng vui khi có một người chồng chu đáo như thế . Thấy cô vui vẻ hắn xoa xoa đầu cô , dịu dàng nói

" nương tử , nghỉ ngơi đi , ở ngoài có người canh , muốn đi đâu thì cứ sai họ dẫn đi , ta còn xử lí một số việc nên bây giờ không thể ở cùng nàng "

Cô ngoan ngoãn gật đầu , hắn cai quản U Minh , hẳn là có rất nhiều việc cần đến tay hắn , cô hiểu nên không phiền đến hắn , cô cũng thấy hơi mệt , cô còn hơi đau cái cổ , ưỡn vai ngáp một cái cô đi đến giường nằm phịch xuống , không lâu sau liền nghe thấy tiếng thở đều đều của cô , nhìn cô ngủ ngoan như mèo con , hắn chăm chú ngắm cô thêm chút nữa rồi mới rời đi , hắn cảm thấy vô cùng vui , vì từ nay cô sẽ ở bên cạnh hắn , chỉ là của mình hắn thôi

Đang ngủ , chợt cô cảm giác ai đang lần mò chân mình bò lên trên , ám ảnh những lần bị dọa ở Mạc gia cô liền bật dậy cái mạnh , nhìn thấy gương mặt kia cô liền ôm trầm lấy , vừa bất ngờ vừa vui mừng reo lên

" Tinh Húc , sao nhóc lại ở đây "

Tinh Húc cũng ôm trầm lấy cô , oán trách

" Ôn Ninh , chị thật không biết giữ lời , đã hứa là lập bia thắp nhang cho em mỗi ngày , lại không từ mà biệt đi theo ngài ấy xuống tận đây, chị có biết khó khăn lắm em mới tìm được chị mà vô tận đây không ? "

" thật sao ? "

Cô vừa xoa xoa bầu má nó vừa hỏi lại , nó ngước mặt lên , mắt hé lim dim , tỏ vẻ với cô

" tất nhiên , chuyện thiếu gia Cao Lãng ôm chị ra khỏi Mạc gia đưa xuống âm gian , các hồn nhà họ Mạc đều ầm cả lên nên em mới biết , chị tưởng Trác cung thích thì vô thích thì ra chắc , khó khăn lắm em mới vô được đây đó "

" nói vậy thì em vô bằng cách nào ? "

Như nói đúng chỗ hiểm , Tinh Húc liền chột dạ cúi đầu xuống lắp bắp nói

" là .. là em đào một lỗ chó mà chui qua .. thiếu gia dăng kết giới khắp mọi nơi em không thể xuyên qua được nên mới phải đào lỗ mà chui , người cai quản đất ngửi thấy mùi Mạc gia nên mới để em chui qua đó .. "

Nó vừa dứt lời cô liền muốn lăn ra cười bò xong lại mím chặt môi không để tiếng cười phát ra , cô véo má nó rồi hỏi

" em vô tận đây tìm ta chỉ để nhắc ta lập bia thôi à ? "

" tất nhiên là không rồi , Ôn Ninh , em nói chị nghe , chị thật sự đã đem tai họa đến cho thiếu gia "

" ý em nói là sao ? "

" là ... "

" Đổng Trác đại nhân "

Tinh Húc chưa kịp nói gì thì bên ngoài đã truyền đến tiếng đồng thanh , chắc là hắn đã về , cô quay sang thì không còn thấy Tinh Húc đâu nữa , biết là nó sợ bỏ chạy , nên cô cũng không quan tâm , liền ngồi dậy ngay ngắn chờ hắn . Hắn bước vô , rồi bước tới giường cô ngồi xuống , xong đột nhiên ôm trầm lấy cô , thủ thỉ

" Ôn Ninh , nếu ta chỉ còn được ở bên nàng 3 ngày nữa thôi nàng có nhớ ta không ? "

Cô bất giác run sợ , hắn nói vậy là có ý gì ? Vừa rồi Tinh Húc cũng nó những lời khó hiểu như thế , cô hỏi ngược lại hắn

" Cao Lãng , ý là sao ? "

Hắn thả cô ra , mỉm cười dịu dàng , cô thấy mắt hắn chứa sự ưu tư gì đó

" nương tử , ta chỉ nói đùa thôi , thế mà nàng chả có phản ứng gì , chán thật "

Hắn vừa nói vừa phụng phịu dỗi , nếu là trước đây cô sẽ gõ cho hắn vài phát , nhưng bây giờ hắn là chồng cô , đánh chồng sẽ bị thả sông chết sống đó .

Sau đó , cô cũng quen dần cuộc sống dưới đây , từ lần gặp đó cô cũng không gặp lại Tinh Húc , chắc là nó đã trở về Mạc gia rồi . Lại nói về Cao Lãng , hắn đối với cô cực kì chiều chuộng , hắn sợ cô chán nên thời gian rảnh đều dẫn cô ra ngoài tham quan âm gian mấy vòng , vì thế nên cô biết nhiều hơn về âm gian , dưới âm gian cũng có phán quan , mà ở dương gian gọi là quan phủ , phán quan dưới âm gian cũng có lương bổng giống ở dương gian , khác cái lương bổng là tiền bằng giấy , chỉ ở âm phủ mới sài được , nhưng nếu đốt tiền thật ở dương gian xuống cũng có thể sài được ở dưới đây . Ở dưới đây cũng có xuân hạ thu đông , nhưng mùa hè không nóng nực như ở dương gian , mùa đông thì lạnh hơn mùa đông cõi trần . Cõi âm và cõi dương không có gì khác là mấy , mỗi dịp tết đến hay tiết Thanh minh , Hàn thực , Trung nguyên , trung thu , Đông chí , ... thì những người làm việc cũng được nghỉ mấy ngày , nhưng lại không có cuối tuần . Đầu trâu mặt ngựa ở âm gian là mặt nạ , chỉ dùng để dọa hồn ma hung ác mà thôi , cái này là Cao Lãng nói cô biết , hắn nói nếu là hồn ma người thiện lương thì sẽ không hiển hiện ác tướng này . Cô hỏi hắn chuyện 18 tầng địa ngục ở âm gian có thật không , hắn nói có , thụ hình ở nhân gian thì sau khi chịu phạt xong là kết thúc , còn ở âm gian sau khi thụ hình vẫn còn phải chịu phạt nữa . Ngày hôm sau dưới âm phủ , hắn nói muốn dạy phép cho cô , hắn là muốn cô có cái gì đó mà để phòng thân , cô cũng chăm chỉ học , nhờ có âm khí từ vết bớp cô học cũng nhanh và giỏi hơn .

Cô dựa người vào thành giường ngủ gật , đầu đập cái " bốp " vào thành , cô đau điếng mắt ti hí mở ra , cô nhìn quanh thấy hắn vẫn chưa về , thấy hơi mỏi , cô đập đập vào lưng mình , vừa toan đi tới cửa ra ngoài hỏi người gác cửa xem hắn khi nào thì về , nãy hắn nói là hắn phải đi xử lí việc nhưng mãi cô lại không thấy hắn về

" Ôn Ninh , không ổn rồi , mau lên chị , thiếu gia .. thiếu gia .. "

Tinh Húc ? Đúng là nó rồi , nghe thấy giọng Tinh Húc gấp gáp truyền vào tai , biết là nó không vào trong được , cô liền mở toang cửa chạy ra ngoài , vừa bước ra liền thấy nó mắt rưng rưng nước , mếu máo

" Ôn Ninh , thiếu gia chuẩn bị đi vào luân hồi rồi "

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK