Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không có trì hoãn lâu, Địa trưởng lão trực tiếp đem Lý Dật ra bên ngoài sơn động. Nàng thở dài nói với hắn: “Ta thật không biết nên nói cái gì, vốn... Có được một con vương cấp huyễn thú, ta thật nên chúc mừng ngươi, nhưng mà... Đúng là vương cấp huyễn thú thật nhưng mà nó lại là Ô Quy khó có khả năng có được công kích cường hãn cùng với tốc độ mau lẹ a! Ta thật không biết ngươi muốn huyễn thú như vậy để làm cái gì!”

Lắc đầu, không đợi hắn trả lời, Địa trưởng lão tiếp tục nói: “Tốt lắm! Nếu chuyện đã không cách nào sửa đổi vậy ngươi cứ rời đi trước vậy. Ta muốn ở lại đây tiếp tục sắp xếp một số việc. Một lát sau thì một nhóm hài tử sẽ tới nơi này, ta nên vì bọn họ an bài một chút!”

Cái ‘nhóm hài tử’ kia chính là những đứa trẻ vào độ tuổi thiếu niên của Mê Thành. Hàng năm vào thời điểm này, đám hài tử đủ mười sáu tuổi của Mê Thành đều muốn vào trong huyễn cảnh chọn lựa chính mình đích một con huyễn thú. Mà tứ đại trưởng lão chính là những người phụ trách việc chỉ đường cùng giảng giải. Lý Dật vốn muốn cẩn thận nhờ nàng giải thích một vài chuyện cho hắn hiểu nhưng mà xem Địa trưởng lão có nhiều chuyện quan tâm như thế nên hắn đành phải bấm bụng mà rời đi.

Nửa giờ sau, hắn về tới giao lộ nơi các ngã đường hội tụ, sau đó thì trực tiếp theo con đường thứ hai, cũng là con đường màu lam, hướng trên núi chạy tới. Bằng tốc độ cực nhanh của Tiểu cường thì chỉ hơn nửa canh giờ sau, bọn họ đã xuất hiện ở tại trước một cái huyệt động màu lam xậm!

Ta biết ngươi nhất định sẽ đến a!

Vừa mới dừng lại thì một giọng nói ôn nhu liền từ phía trước vang lên. Khi Lý Dật ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Đế Á xinh đẹp với mặt nạ màu lam lụa mỏng đang đứng ở ngay lối vào huyệt động. Một đôi mắt đẹp nháy nháy nhìn hắn.

Mỉm cười nhìn Đế Á gật đầu đồng thời nhảy xuống đất từ trên lưng Tiểu Cường, đi tới phía trước Đế Á nói: “Đúng vậy! Huyễn thú vừa đẹp vừa đáng yêu như vậy, ta như thế nào sẽ buông tha đây chứ?”

Nghe xong lời của hắn, khuôn mặt đang tươi cười của Đế Á không khỏi đỏ lên một chút. Mặc dù cách một tấm lụa mỏng, nhưng mà Lý Dật vẫn mơ hồ nhìn thấy rõ. Như có vẻ mắc cỡ với câu nói ‘không có ý tứ’ của hắn nên Đế Á vội vàng xoay người, hướng bên trong động đi đến.

Mọi chuyện kế tiếp diễn ra giống như bên Địa hệ. Khác nhau chính là, viên tinh cầu giữa huyệt động lại là màu lam. Cái này đại khái là màu sắc đại biểu cho Thủy hệ!

Hai tay đặt ở trên thủy tinh cầu màu lam trong suốt thì trước mắt ngay lúc đó ánh sáng màu lam chợt lóe. Sau đó thì hắn cùng Đế Á đã xuất hiện ở tại giữa một cái thế giới với đầy hồ nước cùng sông ngòi. Đưa mắt nhìn quanh, khắp nơi đều là nước, khắp nơi đều là sông!

Meo meo!

Chính lúc đang tán thưởng nhìn cảnh sắc chung quanh, đột nhiên... Bên người vang lên suy âm thanh của loài mèo kêu lên yếu ớt. Nghi hoặc theo âm thanh nhìn lại thì dưới tàng cây một nơi gần gần đó, một con Tiểu Miêu lông trắng đang suy yếu nằm ở nơi đó, như không còn sức lực đang rên rỉ.

Có chút nhíu mày, hắn khó hiểu hỏi Đế Á: “Đế Á, chuyện gì xảy ra vậy? Nó tại sao nằm ở nơi đó bất động? Nó bị thương sao?”

Ai...

Thương cảm thở dài một tiếng, Đế Á bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Không! Nó không phải bị thương, mà thật ra năng lượng cấu thành thân thể nó đã nhanh chóng cạn kiệt. Nói cách khác là nó sắp chết!”

Tại sao có thể như vậy a!

Kêu lên một tiếng sợ hãi, hắn nhanh chóng chạy đến bên người con Tiểu Miêu màu trắng kia, nhẹ nhàng nâng nó lên, quay đầu nhìn Đế Á nói: “Huyễn thú ở nơi này chẳng lẽ cũng sẽ chết sao?”

Vẻ mặt thương xót nhìn con tiểu miêu trong tay hắn, Đế Á buồn buồn gật đầu nói: “Không sai, huyễn thú giữa huyễn cảnh này cũng là sẽ chết. Một khi năng lượng cấu thành thân thể bọn chúng khô kiệt thì tính mang chúng coi như sắp đi tới cuối đời rồi! Như vậy cũng là hợp với quy luật của đại tự nhiên a!”

Nhưng mà...

Không đành lòng nhìn Tiểu Bạch Miêu yếu ớt nằm trong tay mình, hắn có chút khó khắn nói: “Nhưng mà chẳng lẽ không có biện pháp nào khác cứu nó sao? Cứ như vậy nhìn nó chết dần đi có thể nói là quá tàn nhẫn. Ngươi xem nó rất đáng yêu a!”

Nhìn Tiểu Bạch Miêu trong tay, không có cách nào, nếu như là ‘cẩu’ thì có thể nói hắn ta có thể mặc kệ mà nhìn nó chết dần chết mòn. Nhưng nó lại là ‘miêu’. Cùng với cái con Bạch Miêu mà nhà hắn ở địa cầu nuôi dưỡng rất giống rất giống a!

Kì thật, Lý Dật vốn là không thích mèo nhưng là chị của hắn thì phi thường thích. Vì thế cho nên trong nhà của hắn tại Địa cầu có nuôi một chú mèo trắng nhỏ phi thường đáng yêu. Mặc dù ngay từ đầu là hắn không thích, nhưng mà nuôi dưỡng trong thời gian dài quá cũng sinh ra cảm tình a!

Hiện tại Lý Dật lại thấy Tiểu Bạch Miêu này cơ hồ cùng với con ở nhà của hắn hoàn toàn giống nhau ở hình dáng. Vì thế nên hắn ta như thế nào nhẫn tâm nhìn nó chết dần. Nó làm cho Lý Dật không tự chủ được mà nhớ tới Tiểu Bạch Miêu nơi quê nhà, cho nên, ý niệm cứu nó liền bùng lên vô cùng mãnh liệt bên trong đầu hắn.

Có vẻ như đăm chiêu nhìn hắn liếc mắt một cái, Đế Á có chút nhíu mày nói: “Kì thật, cũng không phải không có cách nào, chỉ cần ngươi làm cho hắn trở thành huyễn thú của mình thì như vậy hắn có thể tiếp tục sống sót. Do có tinh thần của ngươi trợ giúp nên năng lượng hình thành nên thân thể nó sẽ tăng nhanh trở lại, chỉ là...”

Nói tới đây, Đế Á chần chờ một chút, theo sau tiếp tục nói: “Bình thường nói đến Thủy hệ huyễn thú thì năng lực khôi phục là đứng đầu nhưng mà loại Tiểu Bạch Miêu này lại lấy công kích làm chủ lực. Vật lý công kích hay ma pháp công kích đều rất mạnh mẽ, khôi phục ma pháp cũng không sai biệt nhiều, nhưng mà... Cùng với sở trường của ma thú Thủy hệ cùng loại, giống như Hạ Na của ta thì xem ra tại phương pháp trị liệu còn kém nhiều lắm!”

Thương xót nhìn nhìn Tiểu Bạch Miêu trong tay hắn, Đế Á gian nan nói: “Cho nên, mặc dù ta rất muốn ngươi có thể cứu Tiểu Bạch Miêu này, nhưng mà... Lo lắng đến tầm quan trọng của huyễn thú thì ta nghĩ ngươi hay là bỏ qua chuyện này đi! Lựa chọn nó làm huyễn thú mà nói, là không phù hợp với đặc điểm của Thủy hệ a!”

Tiểu Bạch Miêu suy yếu nhìn nhìn hắn ta. Tại trong đôi mắt to sáng tinh khiết của nó, Lý Dật thấy được khát vọng sinh tồn, hắn thấy được ý chí niềm tin muốn sống sót thật kiên cường của nó. Không có ngẩng đầu, cũng không có bất cứ lời nào trả lời Đế Á, sau một khắc... Một chùm sáng màu lam từ giữa hai tay của hắn lóe sáng xuất hiện. Chùm sáng màu lam kia lướt qua thì thân thể Tiểu Bạch Miêu đáng thương đang nằm trên hai tay hắn cứ như vậy liền biến mất!

A!

Nhìn thấy một màn này, Đế Á hoàn toàn biết đã xảy ra cái gì, không thể tin nhìn hắn, lắp bắp nói: “Trời ạ! Ngươi... Ngươi chẳng lẽ cho hắn trở thành huyễn thú của ngươi sao?”

Chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên, có chút gật đầu, hắn khẳng định nói: “Không sai, chính ngươi cũng đã thấy rồi! Ta đã cho Tiểu Bạch Miêu trở thành huyễn thú của mình! Không nên hỏi ta tại sao, ngươi có thể lý giải bằng gì gì đó nhưng ta thật không đành lòng nhìn nó cứ từ từ mà chết đi như vậy!”

Vừa nói chuyện Lý Dật vừa rời đi khỏi Thủy Hệ huyễn cảnh không gian, kì thật... Nguyên nhân hắn không đành lòng để cho Tiểu Bạch Miêu chết đi nhiều nhất chỉ chiếm sáu phần. Còn có bốn phần kia lý do là bởi vì mặc dù chú Tiểu Bạch Miêu này rất suy yếu, nhưng cái chữ ‘vương’ trên đầu nó thì Lý Dật xem thấy vô cùng rõ ràng a, hơn nữa... Hình dáng bên ngoài của nó cùng Bạch Hổ cũng rất giống nhau mà. Mặc dù dựa trên thực lực, khó có khả năng cùng Bạch Hổ đánh đồng, nhưng mà... Tiểu Bạch Miêu hiện tại, nhìn loáng thoáng sơ qua chính là một Bạch Hổ thu nhỏ một trăm lần a!

Từ lúc tiến vào Thủy Hệ huyễn cảnh đến khi đi ra khỏi, hắn chỉ mất thời gian không tới năm phút đồng hồ. Mới vừa vào Thủy hệ huyễn cảnh, Lý Dật đã tìm thấy huyễn thú chính mình muốn. Tiếp tục lưu lại sẽ không cần thiết vì hắn có lý do để thật sự muốn Tiểu Bạch Miêu trở thành huyễn thú của hắn!

Thật giống với Địa hệ trưởng lão, Đế Á cũng chỉ đưa Lý Dật đến cửa sơn động thì liền ngừng lại, như chất chứa đầy nuối tiếc nhìn hắn, Đế Á thở dài nói: “Ai... Mặc dù ta đối với việc ngươi bất kể hết thảy mọi chuyện mà ra tay cứu lại sinh mạng của Tiểu Bạch Miêu cảm thấy vạn phần kính nể, nhưng mà... Ngươi thật sự đã quá xúc động! Ngươi có biết hay không...”

Không đợi Đế Á nói hết lời, Lý Dật liền mỉm cười lắc đầu, nhìn thật sâu vào mắt nàng, hắn kiên định nói: “Tin tưởng ta, Đế Á trưởng lão! Ta đã quyết định làm bất cứ chuyện gì đều cũng có nguyên nhân, hơn nữa... Ta tuyệt đối sẽ không hối hận, bởi vì... Ta có lý do để làm như thế, cho dù bởi vì vậy mà mất đi cái gì đi nữa, ta cũng sẽ không hối hận!”

Nói xong lời, hắn nhảy lên trên lưng Tiểu Cường, ngầm hạ lệnh từ trong tâm, Tiểu Cường liền nhanh chóng xoay người một cái, nhanh như điện chớp rời đi. Mặc dù thời gian còn rất dài, nhưng là... Lý Dật đã quyết định, nếu đã chiếm được hai vương cấp huyễn thú, như vậy hai con kế tiếp cũng phải là vương cấp!

Nương theo canh sắc bay nhanh thụt lùi hai bên đường, Lý Dật không khỏi chìm vào trong ảo tưởng, nếu... Bất cứ một con huyễn thú nào cũng đều có thể có vô số khả năng tiến hóa, như vậy... Lựa chọn Tiểu Bạch Miêu lại có cái gì không thể đây chứ? Mặc dù Đế Á vẻ mặt lo lắng nhưng mà những lời giải thích của nàng có nhất định là đúng không? Ai sẽ dám nói chắc rằng, tương lai của Tiểu Bạch Miêu nhất định sẽ phải tầm thường đây?

20/10 chúc chị em "phụ lữ" tình đầy tim, tiền đầy ví, mọi sự như ý. Happy VN woman's day!

--------------------------------------------------------------------------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK