Mục lục
Chiến Long Quân trở lại – Vũ Hoàng Minh – Truyện Full tác giả: Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 87: Bị bắt cóc Mười phút sau.

Một chiếc ô tô đậu trước cửa một nhà máy bỏ hoang.

Trên xe, Mạc Quốc Bảo và Mạc Vĩnh Hùng xuống xe.

Ánh mắt của cả hai đầy kinh ngạc.

Mới có mấy giờ, không ngờ bốn người đã hoàn thành công việc.

Hơn nữa, Vũ Đức Trung cũng bị bắt.

“Anh cả, những người này thật là lợi hại, ngay cả đội trưởng phòng tuần tra cũng dám bắt.”

Vẻ mặt Mạc Quốc Bảo hiện lên sự kinh hãi!

Vẻ mặt Mạc Vĩnh Hùng nghiêm nghị: “Bất kể như thế nào, lần này anh cũng phải hỏi Vũ Đức Trung về nguyên nhân cái chết của Trung Kỳ!”

Nói xong cả hai cùng bước vào nhà máy bỏ hoang.

Hai người trong bốn người đang tán gẫu đi tới, không ngừng tán gẫu.

“Cậu ở bên trong hỏi cái gì thì hỏi đi, bên cạnh có người.”

“Muốn giết hay phóng thích, tùy cậu.”

Người đứng đầu lạnh lùng mở miệng.

Mạc Vĩnh Hùng biết quy tắc của họ, không nói nhiều, cầm gậy sắt bước vào.

Khi Vũ Đức Trung nhìn thấy Mạc Quốc Bảo và Mạc Vĩnh Hùng, đều trợn tròn mắt!

“Là các người!”

“Các người dám bắt tôi?”

Vẻ mặt Vũ Đức Trung đầy lửa giận, anh ta không ngờ những người này là do Mạc Vĩnh Hùng phái tới.

Mạc Quốc Bảo vác gậy sắt đi tới trước mặt Vũ Đức Trung, nhìn khuôn mặt đầy máu của anh ta, tát một cái vào miệng anh ta.

“Im lặng!”

“Ông đây hỏi gì mày trả lời cái đó, nếu không, tao sẽ giết chết mày!”

Thật vất vả mới có được cơ hội này, Mạc Quốc Bảo nhất định sẽ không buông tha.

Vũ Đức Trung nghiến răng nghiến lợi nhìn Mạc Quốc Bảo: “Tao tin tường mày sẽ chết rất thảm.”

Vừa nói xong, Mạc Quốc Bảo đã dùng gậy đánh vào chân Vũ Đức Trung.

“Rắc rắc!”

Một tiếng rắc giòn giã vang lên.

“NN Tiếng la hét như lợn bị chọc tiết vang vọng trong khu nhà xườỡng bỏ hoang vắng vẻ.

“Chết đến nơi rồi còn dám uy hiếp tao? Bây giờ tao sẽ dạy cho mày cách nói chuyện!”

Vẻ mặt Mạc Quốc Bảo đầy dữ tợn, còn định cho Vũ Đức Trung vài gậy nữa.

Tuy nhiên, Mạc Vĩnh Hùng nói.

“Được rồi, giết anh ta thì chúng ta tìm ai hỏi đây?”

Tô Thanh Trúc ngồi bên cạnh đó, đã tái mặt vì sợ hãi trước cảnh này.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu như vậy.

Tuy nhiên, cô biết danh tính của hai người từ cuộc nói chuyện giữa ba người.

Cậu cả và cậu chủ thứ ba của tập đoàn Mạc thị.

“Sĩ quan Vũ Đức Trung, tôi khuyên anh nên thành thật trả lời câu hỏi của tôi. Nếu anh trả lời tốt, tôi có thể để anh đi. Bằng không, ngày mai anh sẽ không nhìn thấy mặt trời nữa đâu.”

Mạc Vĩnh Hùng bình tĩnh nhìn Vũ Đức Trung.

Anh ta chỉ muốn biết ai đã giết em trai mình.

Về phần sống chết của Vũ Đức Trung, đã sớm được quyết định.

Chỉ cần những người bị tổ chức Ám Dạ bắt được, bất kể họ có vô tội hay không cũng không ai có thể sống sót.

“Mạc Vĩnh Hùng, tao đã nói rồi, nhà họ Mạc chúng mày không có khả năng trêu vào người đó đâu.”

Vẻ mặt Vũ Đức Trung tái nhợt, nhìn chằm chằm Mạc Vĩnh Hùng.

Thân phận của Vũ Hoàng Minh có thể là thứ mà một gia đình họ Mạc nhỏ bé có thể động vào sao?

Hơn nữa, Mạc Vĩnh Hùng còn không biết sống chết bắt vợ Vũ Hoàng Minh.

Lúc này đây, bọn họ chết chắc rồi.

“Haha! Sĩ quan Vũ Đức Trung, ở Vân Xuyên, còn có người nhà họ Mạc chúng tôi không động được cơ à!”

“Hiện tại, tao cho mày một cơ hội khác để nói ra tên của người kia.”

Mạc Vĩnh Hùng cầm cây gậy ð bên cạnh, lạnh lùng nhìn Vũ Đức Trung.

Vũ Đức Trung nhìn chằm chằm Mạc Vĩnh Hùng, nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng lại xoắn xuýt không biết có hay không nên nói rõ thân phận của Vũ Hoàng Minh hay không.

Tuy nhiên, anh ta biết rõ.

Một khi anh ta nói ra, không chỉ bản thân anh ta, mà cả Tô Thanh Trúc, tất cả mọi người có mặt ở đây đều phải chết.

Thế nhưng không nói, anh ta cũng sống không nổi.

Có lẽ, nên báo cho Minh Vương về Tô Thanh Trúc, như thế mình cũng có thể giữ được một mạng không chừng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK