Mục lục
Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân - Mộ Chi Minh (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy đối phương dịch ra khỏi lồng ngực mình, ánh mắt của Cố Hách Viêm lập tức ảm đạm, hắn áp xuống cảm giác mất mát trong lòng, nhìn Mộ Chi Minh hỏi: "Có bị thương không?"

Mộ Chi Minh ngồi dậy, biểu tình kinh ngạc, thanh âm có chút run rẩy nói: "Sao… sao lại là ngươi?"

Làm sao lại là Cố Hách Viêm?! Người cứu mình làm sao lại là hắn?!

Còn chuyện đời trước thì sao, chẳng lẽ cũng là hắn?

Câu hỏi của Mộ Chi Minh bất giác làm Cố Hách Viêm không thể nói gì.

Quả nhiên hắn vẫn hy vọng người cứu mình là Phó Nghệ?

"Khối ngọc bội này, là của ngươi?" Mộ Chi Minh bỗng nhiên nhích người về phía trước, đầu ngón tay run rẩy mà chỉ vào miếng ngọc bội màu son phượng hoàng niết bàn bên hông Cố Hách Viêm.

"Đúng." Cố Hách Viêm tháo tấm ngọc bội bên hông xuống, đưa cho Mộ Chi Minh, "Thích? Nhận lấy."

Mộ Chi Minh ngẩn người, sau đó, dở khóc dở cười mà xua tay liên tục, "Không, không, không, ta không phải có ý này."

Cố Hách Viêm rũ mắt, nắm chặt khối ngọc bội trong tay, trong lòng tự giễu.


Hắn đang làm cái chuyện gì ngu xuẩn thế này, đồ vật của mình, Mộ Chi Minh nhất định là không cần.

"Cái kia, cảm ơn ngươi đã cứu ta." Mộ Chi Minh hít sâu vài cái, tuy rằng trời xui đất khiến có chút rắc rối khó gỡ được, làm tinh thần của y không thể hồi phục ngay lập tức, nhưng ít nhất vẫn tỏ lòng biết ơn với người này trước.

Cố Hách Viêm nhìn y một cái, thu hồi ngọc bội, đứng dậy lại đem Mộ Chi Minh chặn ngang bế lên: "Đi thôi, ngươi sợ lạnh, chúng ta về doanh trướng."

"Cố huynh, không cần phiền như vậy, ta có thể tự đi… Hắc xì!" Gió núi se lạnh, khí lạnh thấm vào thân, mà Mộ Chi Minh lúc này cả người ướt đẫm, ở trong lồng ngực vững chắc của Cố Hách Viêm run lập cập.

Cố Hách Viêm không nói một lời mà ôm chặt lấy y, dáng người vững vàng, bước từng bước uyển chuyển nhẹ nhàng, không tốn một chút sức lực đã nhảy qua khe núi. Xích mã* của Cố Hách Viêm cùng ngự mã của Mộ Chi Minh ngự mã đều ở đây, ngự mã vừa phát điên ban nãy, như thế nào lại an tĩnh như vậy, cùng với xích mã của Cố Hách Viêm cọ xác phần cổ, dịu ngoan đến kỳ quái.

(*Ngựa Xích Thố (giản thể: 赤兔马; phồn thể: 赤兔馬; Hán-Việt: Xích Thố Mã; bính âm: chìtùmǎ; nghĩa đen: "Ngựa thỏ đỏ") là một con chiến mã nổi tiếng của Lã Bố cuối thời Đông Hán.)

"Thời điểm quăng ngã ta, sao không thấy ngươi biến thành chim luôn đi!" Mộ Chi Minh căm giận chỉ trích, hận không thể đi đến nhổ hết lông mao của nó.

Cố Hách Viêm đem Mộ Chi Minh vừa ôm vừa đỡ lên trên lưng xích mã, sau đó mới cởi xuống dây thừng trên người nó xuống, một mặt buộc chặt dây cương, mặt khác cầm trong tay. Cố Hách Viêm động tác lưu loát mà xoay lên lưng ngựa, đem Mộ Chi Minh che chở trong lồng ngực, trong miệng "a" một tiếng, khống chế xích mã trong tay, hắn nhanh chóng đem người hướng doanh trướng mà phóng đến.

Hai bên sườn núi, lá khô chưa tan mất nhưng đã nhiễm một tầng ý xuân, không chút tiếng động mà bị bỏ lại phía sau theo nhịp chạy của xích mã. Mộ Chi Minh tĩnh tâm, bắt đầu nhớ lại đủ loại chuyện xảy ra kiếp trước, trong lòng muốn thay đổi, đem sự việc rối như tơ vò kia vuốt thẳng.

Đời trước, Mộ Chi Minh rơi xuống nước hôn mê, khi tỉnh lại thì đã ở doanh trướng, trong tay nắm chặt kia khối ngọc bội màu son. Mộ Bác Nhân cùng Quý Phi nương nương xác nhận y không có việc gì sau, mới rời khỏi doanh trướng, trả lại sự thanh tịnh để y dưỡng bệnh. Sau đó không lâu, Phó Nghệ đã đến thăm, thấy y tỉnh, thân thể không việc gì, giọng nói cũng nhẹ đi, ánh mắt ôn nhu như nước, khẽ vuốt mái tóc y, nói: "Còn tốt, không có việc gì, lúc ngươi rơi vào hồ nước, thực sự làm ta giật cả mình."

Trái tim Mộ Chi Minh run rẩy, hỏi: "Là ngươi đã cứu ta phải không?"

Phó Nghệ nhìn y bằng con mắt sáng ngời, im lặng một lát, bỗng nhiên cười: "Phải."

"Đa tạ điện hạ cứu mạng, ngày sau nhất định báo đáp, đến chết cũng không quên ân tình này, a đúng rồi, cái này trả cho ngươi." Mộ Chi Minh vội đem ngọc bội trong tay đưa cho Phó Nghệ.

Ánh mắt Phó Nghệ hiện lên kinh ngạc, duỗi tay nhận lấy sau cười nói: "Ta còn tưởng rằng nó rơi vào hồ nước, thì ra là ở chỗ ngươi, thật là may mắn. Đúng rồi, đây là đồ vật mà phụ hoàng ban cho ta, nếu người khác biết ta từng đánh mất, sợ là người có tâm nhiều ngữ toái đem chuyện này đồn đoán, e rằng sẽ rước phải phiền hà. Vậy nên ngươi có thể giúp ta giữ bí mật không?"

Lúc này, Mộ Chi Minh đối với vị ân nhân cứu mạng của mình đã sớm bị cảm động đến sắp rơi nước mắt. Đương nhiên việc nhỏ này, y không thể từ chối, bèn gật đầu, ra hiệu cho gã cứ yên tâm.

Mà hiện giờ, nhớ lại này hết thảy chuyện xảy ra ở kiếp trước, Mộ Chi Minh nhịn không được đưa tay lên vịn trán, nghiến răng nghiến lợi.

Phó Nghệ ngươi con mẹ nó chính là Vương! Bát! Đản!

"Đau đầu?" Thanh âm lãnh đạm từ phía sau vang lên, Mộ Chi Minh sợ tới mức thu tay lại dựng thẳng eo lên, không dám lộ ra nửa điểm suy yếu đáp: "Không, không đau."

Mộ Chi Minh cũng không biết mình nên phản ứng như thế nào, ước chừng là bởi vì bộ dáng thiết huyết tướng quân của Cố Hách Viêm quá rõ ràng, ở trước mặt hắn, thật là không thể lộ được nửa điểm mềm nhũn, cảm giác nếu y phản ứng như thế, giây tiếp theo lập tức sẽ bị mắng là phế vật.

"Sắp tới rồi." Cố Hách Viêm vừa dứt lời, xích mã nhanh chóng chạy ra khỏi rừng, từng lều doanh trướng trùng trùng điệp điệp xuất hiện trước mắt họ.

***

Chuyện Mộ Chi Minh rơi xuống nước, thực sự đã làm tất cả mọi người một phen hoảng sợ.

Y kỳ thật từ nhỏ vốn sinh ra đã yếu ớt, niên thiếu thường xuyên sinh bệnh, vốn tưởng rằng kiếp này chưa hẳn là quá đáng ngại, nào ngờ sau khi đổi y phục ẩm ướt kia ra, y lập tức đau đầu nhức óc, tiếp đó đã nhiễm phong hàn.

Quý Phi nương nương đau lòng cho y, bận trước bận sau, gọi thái y đi theo đến thăm khám, lại sai người lấy áo choàng lông cừu ấm áp của mình đến, bận rộn một phen. Mộ Chi Minh cuối cùng cũng không hề ấm lên, vì vậy y đã ở trên giường dưỡng bệnh suốt bốn ngày, do đó mà bỏ lỡ săn xuân.

Ngày thứ năm, ở đại điện săn xuân hiến tế, Hoàng Thượng sẽ xem thần sở săn cầm thú, vung rượu tế trời xanh ban ân, cầu phù hộ cho quanh năm vô tai vô hại, thiên hạ thái bình.

Sáng tinh mơ, Quý Phi nương nương cùng Mộ Bác Nhân đi đến long trướng thỉnh an Hoàng Thượng, lại không gọi Mộ Chi Minh.

Mộ Chi Minh biết ngày này nếu còn nằm đây nữa thì sẽ không ổn, cho nên nhân lúc bệnh tình đã khoẻ đi không ít mà bò dậy.

Bỗng nhiên lúc này mành doanh trướng bị nhấc lên, Phó Tế An tuổi nhỏ mang theo một thân hơi lạnh đi vào, Mộ Chi Minh cũng vì thế mà bị đông lạnh run run vài cái.

"Phó Tế An! Ta cảm thấy ngươi chính là thiên sát tinh của ta!" Mộ Chi Minh vừa mới rời khỏi đệm cừu ấm áp, áo ngoài cũng cũng chưa kịp khoác, lúc này lại bị gió lạnh thổi vào, y lập tức nhanh chóng mà chui trở về, ôm sát chăn cuộn thành một đoàn run bần bật.

"Mộ ca ca bệnh của ngươi tốt hơn chưa?" Phó Tế An lo lắng hỏi.

Ngươi khắc ta như vậy, có thể tốt mới là lạ!

Mộ Chi Minh nghĩ nghĩ: "Ngươi hy vọng ta bệnh khỏi hẳn, đúng không?"

"Đúng!" Phó Tế An khờ dại gật đầu, "Cái đó là đương nhiên."

"Có bao nhiêu lòng thành?" Mộ Chi Minh hỏi.

Phó Tế An nói: "Minh nguyệt sáng tỏ, trời cao chứng giám."

"Ngươi đem《 Lễ Ký 》học thuộc, thì ta lập tức tốt." Mộ Chi Minh ý cười giảo hoạt.

Phó Tế An nghĩ nghĩ, nghiêm túc mà nói: "Cái kia, Mộ ca ca ngươi vẫn nên bệnh đi."

Mộ Chi Minh: "…"

Mắt thấy Mộ Chi Minh sắp đối với chính mình hạ độc thủ, Phó Tế An vội vàng hô vài câu: "Ta đi thỉnh an mẫu phi! Cáo từ! Mộ ca ca ngươi không thoải mái hãy nghỉ ngơi trước đi, giờ Mùi mới là lúc đại điện hiện tế, bây giờ vẫn còn sớm!" Dứt lời cậu ta lập tức trốn ra khỏi doanh trướng.

Mộ Chi Minh bị chọc tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngẫm kỹ lại thì cảm thấy buồn cười thật sự.

Người này về sau tính tình trầm ổn, xưng là Hiền Vương, thường xuyên được Hoàng Thượng khen ngợi, do đó luôn bị Thái Tử cùng Phó Nghệ coi là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt.

Từ thiếu niên yên an đến thiếu niên cũng có nỗi lòng, muốn ba lần biển xanh hoá biến thành ruộng dâu.

"Giờ Mùi à… Xác thật còn sớm…" Mộ Chi Minh lẩm bẩm, sờ sờ trán chính mình, cảm giác ẩn ẩn lại có chút nóng lên, vội vàng nhắm mắt nghỉ ngơi.

***

Phó Tế An mới vừa rồi đi ra doanh trướng, lập tức đối mặt với một người.

Người nọ chắp tay thi lễ hành lễ, ngữ khí bình đạm: "Tham kiến Thất hoàng tử."

Phó Tế An cảm may mắn vì bản thân gặp được hắn, đối phương là ngự tứ hộ quốc, nhi tử của đại tướng quân Cố Mâu, Cố Hách Viêm. Nghe nói tuổi trẻ tài cao, cực am hiểu cưỡi ngựa bắn cung, đều được Hoàng Thượng khen qua.

Hiện giờ nhìn thấy, đúng là danh bất hư truyền, tư thế oai hùng bất phàm.

"Không cần đa lễ." Phó Tế An vội vàng nói.

Cố Hách Viêm ngồi dậy, cũng không nói lời nào, liền đứng lặng ở kia.

"A…" Phó Tế An không rõ hắn đây là ý gì, ngược lại có chút vô thố, mặt cậu ta lộ vẻ xấu hổ, bước nhanh về phía long trướng, nhưng rồi đi được mấy bước, lại không nhịn được mà trộm xoay người nhìn thoáng qua, nào ngờ thấy Cố Hách Viêm vẫn đứng ở kia, dáng người như trúc tùng thẳng tắp, không biết đang đợi cái gì, muốn làm cái gì.

Phó Tế An hoang mang mà vò đầu, lại đi phía trước đi rồi hai bước, đột nhiên một tia suy nghĩ chớt loé qua, cậu ta quay đầu chạy về bên cạnh Cố Hách Viêm, hỏi: "Ngươi chính là muốn vấn an Yến Quốc Công thế tử?"

Cố Hách Viêm đôi mắt sáng ngời, gật gật đầu.

Phó Tế An dương dương tự đắc.


Cậu ta liền biết!


Chỗ Mộ Chi Minh ở là doanh trướng của Quý Phi nương nương cho y để dưỡng bệnh, hiện tại Quý Phi nương nương chưa về, thủ vệ người hầu không được người chỉ thị không dám làm bậy, Cố Hách Viêm đương nhiên không thể tùy ý tiến vào.


"Không có việc gì, bẩm báo với ta cũng là bẩm báo với mẫu phi, ngươi yên tâm vào đi." Phó Tế An nhiệt tình nói, còn không quên dặn bảo thủ vệ cùng người hầu một câu: "Lúc hắn đi vào, không cần cản."


"Đa tạ Thất hoàng tử." Cố Hách Viêm ôm quyền hành lễ, nhìn theo Phó Tế An rời đi, sau đó mới vén rèm vào doanh trướng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK