Mục lục
Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân - Mộ Chi Minh (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cố Hách Viêm: "… Chạm vào ngươi?"

Mộ Chi Minh cười nói: "Đúng vậy, làm sao vậy? Chẳng lẽ ở trong lòng ngươi, ta thể nhược khí hư, bùn nhão trét không lên tường, chạm vào không được?"

Cố Hách Viêm liếc mắt nhìn Mộ Chi Minh một cái: "Ta không có nghĩ như vậy."

"Không có thì tốt, nếu có, ta định là sẽ tức giận." Mộ Chi Minh nửa nói giỡn nửa nghiêm túc nói, "Cái kia làm phiền Cố huynh gõ vào đầu óc ngu dốt của ta, chỉ điểm vài cái."

Vừa dứt lời, Mộ Chi Minh một lần nữa giương cung, Cố Hách Viêm nhìn y chần chờ một lát mới tới gần Mộ Chi Minh, do dự mà duỗi tay đè bả vai y xuống: "Thấp một chút."

Mộ Chi Minh vội vàng mượn lực hắn làm theo, Cố Hách Viêm lại nâng cánh tay y lên, dặn dò nói: "Vai, khuỷu tay, cánh tay phải một đường thẳng." Đến khi đem tư thế kéo cung của Mộ Chi Minh điều chỉnh chính xác, Cố Hách Viêm lập tức lui một bước: "Nhìn thẳng phía trước, buông tay."

Thấy Cố Hách Viêm kháng cự cùng mình tiếp xúc thân cận như vậy, Mộ Chi Minh trong lòng có chút hụt hẫng, lại nghĩ đến, mình là tới luyện cung, hà tất suy nghĩ miên man, thật là không nên, vì thế nín thở tĩnh tâm mà buông tay, mũi tên không hề nghiêng lệch, thẳng tắp bay đi, nhưng bởi vì không có nhắm ngay, vẫn chưa trúng vào bia ngắm.

Mộ Chi Minh thở ra, có chút mất mát, đột nhiên lúc này bên tai truyền đến một tiếng an ủi, Cố Hách Viêm nói: "Tư thế đúng, luyện nhiều sẽ tốt."

"Được." Mộ Chi Minh cảm kích mà cười nói, một lần nữa giương cung.

Nhưng y thật sự không am hiểu cung tiễn, vô luận nỗ lực như thế nào, mũi tên bắn ra đều không trúng lấy một gốc của bia ngắm, luyện tiễn pháp vốn đã cần một sự tịnh tâm cùng kiên nhẫn, mà Mộ Chi Minh luyện không tốt lại càng thêm nhụt chí, cũng càng thêm nóng nảy, vì thế mà cảm thấy bất lực.


Ánh mặt trời đỏ rực dần lặng xuống theo ánh hoàng hôn, Mộ Chi Minh vẫn chưa bắn được, y tức giận mà đem cung một lần nữa cài vào, nào ngờ lại nghe thấy Cố Hách Viêm nói: "Thời gian không còn sớm, cần phải đi."

Mộ Chi Minh động tác dứt khoát, sau đó buông tay phóng tên, cung tiễn bay ra, nhưng vẫn như cũ mà không trúng.

Cố Hách Viêm nhìn y một cái nói: "Về sau luyện, sẽ trúng."

Mộ Chi Minh buông cung tiễn xuống, xoa xoa bả vai của mình, y không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên bất đắc dĩ mà cười một cái, nhẹ giọng nói: "Có một số việc, không phải nỗ lực sẽ hữu dụng."

Đạo lý này, là Mộ Chi Minh sau khi đã đổ hết máu và nước mắt mới hiểu ra.

Tuy rằng cuộc đời này an ổn tường hòa, nhưng Mộ Chi Minh thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy máu tươi đầm đìa, xác chết chất đồng, tình thế bất kham của kiếp trước.

Mộ gia bị người hãm hại, tan hoang chỉ trong một ngày, y không nỗ lực sao? Không dùng hết toàn lực đi cứu sao?

Y có, chỉ là hữu dụng sao?

Vô dụng.

Y trơ mắt nhìn cha mẹ, Thải Vi, Hạc Am, Quý Phi nương nương, Tế An, từng người một chết trong thống khổ thảm hại, mỗi lần trải qua những trận sinh ly tử biệt như vậy, tất cả đều để lại trong y nỗi bất lực khôn cùng. Y lúc đó, không thể giúp được gì.

Mỗi khi nhớ lại những ký ức của kiếp trước, tâm của Mộ Chi Minh đều như đao cắt, cả người rét run, y hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đột nhiên lúc này, thanh âm của Cố Hách Viêm vang lên: "Giương cung."

"Cái gì?" Mộ Chi Minh không nghe rõ, ngẩng đầu nhìn về phía Cố Hách Viêm.

"Giương cung." Cố Hách Viêm kiên nhẫn mà lặp lại một lần.

Mộ Chi Minh vội vàng làm theo, đang lúc y hoang mang khó hiểu, Cố Hách Viêm đã một bước tiến lên đứng ở sau lưng y, duỗi tay ôm lấy Mộ Chi Minh.

Bàn tay ấm áp dày rộng phủ lên đôi tay Mộ Chi Minh, mang theo sức lực mà kéo căng cung, dẫn y nhắm ngay bia ngắm, hai người cách khoảng cách cực gần, hơi thở Cố Hách Viêm ấm áp tựa vào bên tai Mộ Chi Minh, làm Mộ Chi Minh cảm thấy mình chỉ cần lùi một bước, là có thể dựa vào ngực hắn, bị hắn ôm trọn vào lòng.

"Thả lỏng, nhìn phía trước." Thanh âm Cố Hách Viêm vang lên, có chút trầm thấp, nhưng lại nghe được trong đó không kìm được mà có chút run rẩy.

Mộ Chi Minh vội hít sâu hai cái, nín thở tập trung tinh thần mà nhìn chằm chằm phía trước xem.

"Ta nói bắn, ngươi liền buông tay." Cố Hách Viêm nói.

"Được." Mộ Chi Minh gật gật đầu.

Cố Hách Viêm giúp y điều chỉnh vị trí, sau khi cảm thấy ổn thoả lập tức dứt khoác "Bắn" một tiếng, mũi tên nhọn bay khỏi cung lao nhanh đến mức gào thét, xé tan đi khoảng không này, bay thẳng đến hồng tâm.

Mộ Chi Minh sửng sốt một chút, chính là lần này, Cố Hách Viêm buông Mộ Chi Minh ra, lui ra phía sau hai bước, Mộ Chi Minh phục hồi tinh thần lại, lập tức vui sướng mà kêu: "Trúng!"

"Ừm, cho nên ngươi có thể." Cố Hách Viêm nghiêm túc nói.

Cố Hách Viêm ngữ khí rõ ràng cùng ngày xưa lạnh nhạt giống nhau, nhưng chẳng hiểu sao lại từng chút một xua tan đi cảm giác bất lực cùng ý lạnh vừa rồi của Mộ Chi Minh, khiến cho ngực y ấm áp hòa hợp như thanh quang ánh sáng của mặt trời.

Mộ Chi Minh cảm kích ôm quyền, cong mắt cười nói: "Cổ nhân có câu, minh sư chi ân, thành quá thiên địa, như thế, ta cũng hẳn là kêu ngươi một tiếng sư phụ a, đa tạ sư phụ chỉ điểm!"

Cố Hách Viêm sửng sốt một chút, giống bị dọa đến, sau đó cúi đầu không tiếp câu nói vừa rồi của y, chỉ đáp: "… Cần phải đi."

"Được!" Hiện giờ Mộ Chi Minh đã không quá để ý chuyện Cố Hách Viêm lạnh nhạt, y nguyện ý để hắn đối với mình như vậy, cái đó là lỡ lời, liền tính không muốn, Cố Hách Viêm cho y ân tình, Mộ Chi Minh cũng không chấp nhận đối xử với hắn xa cách bãi mặt.

Hai người đang chuẩn bị rời khỏi đài luyện võ, đột nhiên nhớ tới Phó Tế An đi Thái Y viện băng bó bàn tay vẫn chưa trở về.

Cố Hách Viêm còn muốn đi tìm Thất hoàng tử, bèn hành lễ với y sau đó lập tức đi tìm cậu ta, nào ngờ Mộ Chi Minh xua xua tay: "Không cần phải lao tâm như thế, nó định là trốn nơi nào lười biếng, ta đi tìm nó, Cố huynh ngươi cứ yên tâm rời đi đi."

Sau đó hai người tạm biệt, Mộ Chi Minh ở Phượng Nghi Cung tìm được Phó Tế An đang ở cùng cung nhân vui cười đùa giỡn ăn điểm tâm, Mộ Chi Minh nhìn thấy lập tức trực tiếp tiến lên nhéo lỗ tai véo mặt, không xem thân phận hoàng tử của cậu ta ra gì.

"A!" Phó Tế An kêu thảm thiết, "Mộ ca ca, ta sai rồi!"

Đôi mắt Mộ Chi Minh híp lại, cười đến giống như một con hồ ly giảo hoạt: "Sai rồi? Không có, ăn điểm tâm thật tốt, chơi khắc gỗ thật tốt, tán phiếm rất thú vị, có phải hay không?"

Phó Tế An sợ đến mức khàn giọng mà lấy lòng Mộ Chi Minh, đầu lắc như trống bỏi nói: "Không thể ăn, không chơi tốt, không thú vị, Mộ ca ca, ngươi tạm tha ta lần này đi!"

"Bỏ đi." Mộ Chi Minh chậm rì rì mà nói.

"Hả?!" Phó Tế An không thể tin được vào lỗ tai chính mình, đôi mắt trừng lớn như chuông đồng, cậu ta biết Mộ Chi Minh nào có dễ nói chuyện như vậy!

"Có thể tha ngươi." Mộ Chi Minh cười nói, "Bất quá lần sau luyện võ, ngươi còn phải mang ta cùng đi."

"Không thành vấn đề!" Phó Tế An liên tục gật đầu.

Mộ Chi Minh gợi lên khóe miệng cười cười, đôi mắt có chút ý thích.

***

Đảo mắt đã năm ngày trôi qua, khô vàng diệp lạc, cỏ cây hiu quạnh, thời tiết càng thêm lạnh, Mộ Chi Minh dậy từ sáng sớm mang theo hàn khí mà vào cung đi túm Phó Tế An rời giường đọc sách.

Phó Tế An kêu rên một trận, nhận mệnh đứng dậy, Mộ Chi Minh có chút chờ mong hỏi cậu ta: "Hành trình hôm nay chính là buổi sáng đi đến nam thư viện, buổi chiều đi đài luyện võ?"

Phó Tế An duỗi người, dụi dụi mắt: "Mộ ca ca, hôm nay buổi chiều nghỉ tạm."

"Ngươi lại lười biếng?" Mộ Chi Minh đưa ngón tay, nhẹ gõ đầu cậu ta.

Phó Tế An ôm đầu biện giải: "Mới không phải! Là sư phụ không có nhàn rỗi tiến cung dạy ta, ta mới không lười biếng."

Mộ Chi Minh sửng sốt: "Hắn vì sao không có thời gian?"

"Mộ ca ca ngươi không biết sao?" Phó Tế An nói, "Biên Cương Tây Bắc có chiến sự, Tây Nhung tộc cử binh tới phạm, phong hỏa liên thiên, chiến báo ngày đi nghìn dặm đưa đến kinh, phụ hoàng ta suốt đêm triệu Cố tướng quân vào cung, thương lượng một phen, sau đó mệnh hắn tức khắc dẫn dắt Dung Diễm Quân đi đến Tây Bắc, hôm nay xuất phát. Sư phụ không đến là vì ở lại tiễn Cố tướng quân."

Mộ Chi Minh đầu tiên là sửng sốt, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt bỗng dưng trở nên trắng bệch, cả người máu lạnh lẽo, bật thốt lên một câu: "Cố tướng quân không thể đi!"

"Mộ ca ca, ngươi nói cái gì đấy?" Phó Tế An nghi hoặc, "Cố tướng quân không đi, còn có ai có thể đi?"

Mộ Chi Minh lập tức thất thần, ngập ngừng sau một lúc lâu, thế nhưng nói không nên lời một câu tiếp theo.

***

Từ Đường Cố gia, hương khói nhẹ lượn lờ, bài vị viền vàng màu son nằm đó im miệng không nói lời gì. Ở giữa Từ Đường không biết từ bao giờ Cố Mâu đã quỳ lạy ở đó, Cố tướng quân người mặc khôi giáp hộ tâm bạc kính, hướng về phía những bài vị ở đây khấu đầu ba lạy. Sau đó ánh mắt kiên định mà đứng lên, vừa quay đầu lập tức nhìn thấy Cố Hách Viêm đang đứng ở trước cửa.

Bạch y thiếu niên đứng ở kia, ánh nắng rực rỡ đều bị bỏ lại phía sau hắn, hắn đứng ở đó, không nói gì cùng không động đậy, nếu không phải đôi mắt kia có chút chớp lại, thì nhìn qua chẳng khác gì một pho tượng. Cố Mâu hoảng hốt xuất thần, trong lòng hoang mang: Con trai ông, từ khi nào đã lớn như vậy?

Trầm mặc một lúc, Cố Hách Viêm chậm rãi mở miệng, hắn gằn từng chữ một, dường như vì nói những lời này mà hao hết sức lực cả người.

"Phụ thân, nếu chuyến này, vừa đi không trở về, thì có tiếc nuối không?"

Lời này vừa nói ra, trời đất lặng im.

Cố Mâu nhìn Cố Hách Viêm, phía sau ông là liệt tổ liệt tông Cố gia, hàng trăm năm dùng máu tươi viết hai chữ "Trung nghĩa", trẻ sinh ra cũng vì lòng son, coi chết trận vì vinh quang, dùng hết cả đời hoàn thành tâm nguyện.


Cố Mâu cười cười, trả lời.


"Không nuối tiếc."


_____


Vẫn còn một ít sơ sót mình sẽ beta lại sau.:))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK