• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghe Trần Lâm nói chuyện như vậy, tất cả họ hàng ở trong nhà anh lúc này giống như vỡ tổ. Ngay cả bà Mai cũng nhịn không được, lên tiếng trách móc.

“Lâm, con đang nói gì vậy? Vừa rồi thằng Quang nó có ý tốt, muốn để cho con đến chỗ của nó để làm việc. Con không biết nói lời cảm ơn thì thôi, còn dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với nó. Đây cũng không phải là một người một nhà nên nói chuyện với nhau.”

Lời này của bà Mai vừa mới nói ra, rất nhiều họ hàng đều đã đứng lên phụ họa theo.

“Chị Mai nói rất đúng, người ta là có ý tốt, thằng Lâm làm sao lại ăn nói xấc xước như vậy được chứ?”

“Cũng phải rồi, nghe nói mấy người đi tù trở về, tên nào không phải là đầu trộm đuôi cướp!”

“Phải đó, theo tôi thấy cái nhà này cũng không thể chất chứa hạng người tù tội như vậy ở chung được.”

Mỗi người một câu, từng câu từng chữ của bọn họ giống như là một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào trong trái tim của Trần Lâm.



Nhưng mà, lúc này phía bên ngoài đột nhiên vang lên mấy tiếng gõ cửa. Ngay sau đó, một người phụ nữ trẻ đẹp, trên người mặc theo quân trạng xuất hiện. Mới đầu, thấy được người phụ nữ này, tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy ngây ngẩn cả người. Ai cũng không rõ, vì sao một sĩ quan của quân đội lại chạy đến nhà của ông Lãm bà Mai.

Thế nhưng, Trần Lâm thì rất bình tĩnh, nhìn về phía đối phương. Sau đó, anh đứng bật dậy, hướng về phía ông Lãm nói ra.

“Bố, mẹ con tạm thời cần phải trở về nhà tù một chút. Hẹn dịp khác, con sẽ về thăm bố mẹ sau!”

Lúc nói ra lời này, ánh mắt của Trần Viễn hơi nháy nháy một cái, ra hiệu để cho Võ Hoàng Yến cùng với mình phối hợp, diễn một vai diễn hoàn chỉnh.

Mà Võ Hoàng Yên cũng rất nhanh nghe hiểu được ý tứ của Trần Lâm. Thế nên, lúc này cô cũng vô cùng dõng dạc, đi tới trước mặt của mọi người nói ra.

“Xin lỗi mọi người, anh Lâm hiện tại vẫn còn đang phải chấp hành án. Hiện tại, thời gian tự do của anh ấy đã kết thúc, tôi cần phải đưa anh ấy nhanh chóng trở lại nhà tù.”

Nghe được Võ Hoàng Yến chính thức nói chuyện, mọi người trong nhà lúc này mới vỡ lẽ ra. Nhưng mà, phần lớn bọn họ đều rất dửng dưng, không ai đứng ra phản ứng kịch liệt. Ngược lại, ánh mắt của ông Lãm hơi có chút ngạc nhiên, nhìn về phía con trai của mình.

“Bố, bố cũng không cần phải lo lắng. Lần này con chỉ trở về làm chút thủ tục. Ít hôm nữa, con sẽ chính thức được thả ra ngoài. Đến lúc đó, con lại lần nữa về thăm bố mẹ!”

Sợ ông Lãm sẽ lo lắng, thế nên lúc này Trần Lâm vẫn không quên đứng ra giải thích. Nghe vậy, trong lòng của ông Lãm mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. Mà lúc này, nhìn thấy Trần Lâm bị Võ Hoàng Yến “áp giải” ra ngoài, trong ánh mắt của Út Linh mang theo mấy phần phức tạp, chỉ có Trịnh Ngọc Quang, đôi mắt nhìn theo bóng lưng của Trần Lâm mang theo mấy phần hả hê.

Nhưng mà, ai cũng không biết được, ngay khi Trần Lâm rời khỏi khu chung cư, thần sắc của anh ngay lập tức biến đổi. Anh nhìn về phía Võ Hoàng Yến, trong giọng nói mang theo mấy phần lạnh lùng.



“Chuyện tôi nhờ cô, hiện tại đã xử lý như thế nào rồi!”

Nghe ra được trong giọng nói của Trần Lâm không vui, Võ Hoàng Yên mặc dù rất tò mò, không biết chuyện gì đã xảy ra ở trong gia đình của anh. Nhưng mà, Võ Hoàng Yến cũng rất rõ ràng, đây cũng không phải là lúc để cô hỏi đến những vấn đề này.

Ngược lại, cô rất nhanh liền đem một tập hồ sơ từ trong cặp tài liệu của mình lấy ra. Sau đó, cô cẩn thận đưa tới trước mặt của Trần Lâm, rồi nói.

“Thưa đội trưởng, đây là toàn bộ hồ sơ về người phụ nữ đó!”

Nhìn thấy tập hồ sơ mà Võ Hoàng Yến đưa đến trước mặt, tâm lý của Trần Lâm lúc này cũng lộ ra mấy phần phức tạp. Đã năm năm rồi, kể từ giây phút anh trải qua trong đêm đó, toàn bộ mọi thứ của cuộc đời anh đều nhanh chóng bị thay đổi. Nhưng mà, có một số thứ anh không thể nào quên được. Mặc dù, ngay cả hình dáng cũng như tên của đối phương anh đều không nhớ. Thế nhưng, cả đời này anh đã nợ cô ấy rất nhiều thứ.

Chính vì vậy, từ lúc trở thành quân nhân ở trong quân ngũ, anh đã tìm đủ mọi cách để tìm hiểu về thông tin của người phụ nữ này. Cho đến hiện tại, thấy được tên họ cũng như hình ảnh của đối phương, trong lòng Trần Lâm có thể nói là khó có thể diễn tả thành lời.

“Đội trưởng, người phụ nữ này tên là Châu Ngọc Ánh, làm giám đốc của một công ty chuyên về thiết kế thời trang, có tên là Ánh Ngọc. Hiện tại, cô ta đang cùng với con gái của mình sinh sống ở khu chung cư Châu Thành, cách trung tâm thành phố về hướng tây khoảng chừng hơn mười cây số. Hơn nữa, theo một số nguồn thông tin mà tôi nhận được, người phụ nữ này cũng đã rời khỏi gia đình. Nguyên nhân dường như có liên quan đến việc cô ta chưa kết hôn mà đã có con.”

Nhìn thấy Trần Lâm trên tay cầm lấy bộ hồ sơ mà hơi có vẻ thất thần. Lúc này, Võ Hoàng Yến ngồi ở một bên không khỏi lên tiếng giải thích một phen.

Nghe được Võ Hoàng Yến giải thích, Trần Lâm mới bắt đầu định thần lại. Đồng thời, trong ánh mắt của anh mang theo mấy phần kiên định.

“Tôi muốn cô điều tra thêm thông tin, hiện tại công ty của người phụ nữ này có tuyển thêm nhân viên hay không?”



Đột nhiên nghe Trần Lâm hỏi như vậy, Võ Hoàng Yến thoáng chút có phần kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, cô liền gật đầu đáp lại.


“Có, hiện tại tôi đã cho người điều tra nghe được, giám đốc của công ty này đang tuyển thêm một trợ lý mới. Hơn nữa, điều kiện tuyển chọn vô cùng khắc nghiệt, cho dù là người có bằng cấp ở các trường đại học lớn, cũng đều bị cô ấy từ chối, không có tuyển nhận.”


Nghe qua một hồi, ánh mắt của Trần Lâm không khỏi trở nên sáng lên. Sau đó, anh vỗ tay một cái, âm thanh cũng cực kỳ vang.


“Tốt, tôi nhất định sẽ trở thành trợ lý đặc biệt của cô ấy!”


Lời này của Trần Lâm vừa mới nói ra, để cho Võ Hoàng Yến không khỏi giật mình. Đồng thời, cô còn dự định lên tiếng khuyên ngăn. Nhưng mà, Trần Lâm đã đưa tay ra ngăn lại.


“Cô yên tâm đi, lần này ngoài tôi ra, không có ai có thể ứng tuyển được vào vị trí trợ lý của cô ấy.”


Lúc nói ra lời này, trong ánh mắt của Trần Lâm lộ ra vẻ đầy tự tin. Nhất thời, Võ Hoàng Yến có chút ngây ngẩn cả người, cũng không còn muốn tiếp tục lên tiếng khuyên can nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK