• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tướng mạo anh tuấn, khí chất xuất trần, cũng không lấy làm lạ khi Tiêu Trần trở thành đối tượng được đông đảo thiếu nữ chú ý, trong mắt ánh lên vẻ si mê, đối với những thiếu nữ này mà nói, tướng mạo vẫn chưa phải là điểm trọng yếu, quan trọng là khí chất của Tiêu Trần, có vẻ như là bẩm sinh, sẽ không tự chủ được mà bị hắn ta hấp dẫn.

Đi ra ngoài rèn luyện ba năm, Tiêu Trần cũng đã từ một thiếu niên mười lăm tuổi trở thành một chàng thanh niên tuổi tròn mười tám, sự non nớt lúc xưa đã biến mất, cưỡi ngựa Xích Diễm, cũng mặc kệ ánh mắt của mọi người xung quanh, bây giờ Tiêu Trần chỉ muốn về nhà đoàn tụ cùng phụ mẫu thật nhanh, ba năm ly biệt hẳn là phụ mẫu phải mong ngóng biết bao.

Trong lòng có chút vội vã, ngay khi Tiêu Trần tiến đến phía đại trạch Tiêu gia, trong lúc không để ý, Tiêu Trần nghe nói về chuyện hai đại gia tộc ở tông Giác Sơn liên hợp nhằm hủy diệt Tiêu gia, đồng thời cũng biết hết thảy sự tình này đều là do Trần Mộ Tuyết ở phía sau chỉ đạo.

Vốn cũng không phải là bí mật gì, mà ngay giờ phút này, Tiêu gia lại phải đến thời khắc tồn vong cuối cùng này, đương nhiên có không ít người đang nghị luận chuyện này.

Biết được tình hình gia tộc, trong mắt Tiêu Trần lóe lên một tia lạnh lẽo, có điều cũng chỉ vẻn vẹn trong một chớp mắt, sau đó lại khôi phục sự bình tĩnh, trong lòng vui mừng nghĩ, may mà bản thân trở về, nếu không thì thật sự phiền toái.

Không chần chừ, trực tiếp tiến về đại trạch Tiêu gia, cùng lúc đó, phía bên trong đại trạch Tiêu gia, người Tiêu gia đã không còn đường lui, lúc này cũng chuẩn bị xong xuôi một lần ra sức đánh cược.


Dù sao cũng đều không có đường sống, thay vì giơ tay chịu trói thì chi bằng liều chết một trận, mặc dù hi vọng xa vời nhưng dù sao cũng còn hơn là không làm gì.

Bầu không khí mười phần căng thẳng, mà ngay lúc hai bên chuẩn bị động thủ, từ bên ngoài cửa lớn Tiêu gia, sắc mặt Tiêu Trần vô cùng bình tĩnh, sải bước đi đến.

Nghe thấy tiếng bước chân, ánh mắt mọi người đều quay về hướng Tiêu Trần, ban đầu đám người còn không nhận ra Tiêu Trần đã về, chỉ cảm thấy hắn có chút quen mắt, nhưng rất nhanh, phụ thân Tiêu Kình đã nhận ra con của mình, trên mặt lúc này lộ ra một vẻ kích động mà gọi: “Trần Nhi…”

Trần Nhi? Dựa theo lời này của Tiêu Kình, sắc mặt mọi người ở đây đều thay đổi mạnh mẽ, vậy mà Chân Long Tiêu gia lại trở về ngay thời điểm này…

Sắc mặt của người phía Mã gia, Trần gia rất khó coi, không ngờ rằng Tiêu Trần lại trở về ngay lúc này, sắc mặt Trần Mộ Tuyết cũng phức tạp nhìn Tiêu Trần chậm rãi đi tới.

Vẻ anh tuấn vẫn như cũ vậy, không, lúc này Tiêu Trần so ba năm trước đây còn anh tuấn hơn, khí chất càng thêm hấp dẫn người khác, trong mắt không tự chủ được liền hiện ra một sự si mê, chỉ là rất nhanh liền bị thay thế bởi hận thù băng lãnh, Tiêu Trần cự tuyệt nàng ta, hắn là gã nam nhân đầu tiên cự tuyệt nàng ta.



Không để ý đến những người khác, Tiêu Trần đi thẳng tới trước mặt phụ thân, trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt mà nói: “Phụ thân…”

“Con… Trần Nhi, con… Đi mau, lập tức rời khỏi huyện Lĩnh Sơn, sau này cũng không cần quay lại nữa.”

Thực ra đối với chuyện Tiêu Trần, Tiêu Kình vui mừng khôn xiết, có điều nghĩ lại tình thế bây giờ Tiêu gia phải đối mặt, Tiêu Trần trở về quả thực chính là tự chui đầu vào lưới.

Thiên phú của Tiêu Trần quả thật rất nghịch thiên, nhưng có điều tuổi tác chỉ mới mười tám tuổi, Tiêu Trần làm sao có thể chống lại tông Giác Sơn chứ, cho nên, còn chưa kịp vui mừng, Tiêu Kình liền vội vã thúc giục Tiêu Trần rời đi, đồng thời còn một tay kéo Tiêu Trần để bảo vệ phía sau lưng mình, không cho Trần Mộ Tuyết có cơ hội làm con ông ta bị thương.

Trong lòng Tiêu Kình rất rõ, bất luận kẻ nào của Tiêu gia cũng đều có thể chết, duy chỉ có Tiêu Trần là không thể, bởi vì hắn là Chân Long Tiêu gia, chỉ cần Tiêu Trần còn sống, Tiêu gia ắt hẳn còn có hi vọng.

Vốn định dùng tính mạng của mình để yểm hộ Tiêu Trần rời đi, nhưng ngay thời khắc Tiêu Kình chuẩn bị liều chết một trận, Tiêu Trần lại nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của ông ta, sau đó bước ra từ sau lưng Tiêu Kình, ngữ khí ôn hòa mà nói: “Phụ thân, nơi này giao cho ta đi, con có thể giải quyết.”

Trong lời nói cũng không hề có ý khẩn trương chút nào, cũng không đợi Tiêu Kình đáp lời, Tiêu Trần cất bước đi thẳng tới trước mặt Trần Mộ Tuyết, nhìn nữ nhân có ý đồ hủy diệt Tiêu gia này, sắc mặt Tiêu Trần vẫn như cũ là không hề bận tâm nói.

“Thật ra, ba năm trước đây ta đã sớm nghĩ đến sẽ có một ngày như vậy…”

Đối với tất cả những điều hôm nay Trần Mộ Tuyết làm ra, Tiêu Trần cũng không hề cảm thấy có gì ngoài dự đoán, bởi vì hết thảy điều này mình đã sớm đoán được, Trần Mộ Tuyết chính là một nữ nhân như vậy.

Nghe Tiêu Trần nói lời này, Trần Mộ Tuyết nghiến chặt hàm răng; “Cứ coi như ngươi đoán được, thì đã sao nào, hôm nay tất cả người Tiêu gia phải chết…”

Tiêu Trần lạnh nhạt, để Trần Mộ Tuyết vừa lên cơn giận dữ lại vừa cực kỳ si mê, hắn chính là một tên nam nhân như vậy, đối mặt bất cứ chuyện gì cũng có thể khiến cho mặt không đổi sắc, dường như là hết thảy đều nằm trong dự đoán của hắn vậy, từ nhỏ đã là như thế.

Trong mắt là hận thù cùng si mê giằng co cùng nhau, không thể phủ nhận, cho tới bây giờ trong lòng Trần Mộ Tuyết vẫn còn yêu thíchTiêu Trần, bởi vì hắn là nam nhân mà Trần Mộ Tuyết gặp được, si mê từ trước đến nay, còn Thẩm Minh, xét từ bất kỳ một phương diện nào đều không thể so sánh cùng Tiêu Trần.

Nhìn ra vẻ phức tạp trong mắt Trần Mộ Tuyết, Tiêu Trần khẽ thở dài một hơi rồi nói: “Muốn biết lúc trước tại sao ta lại cự tuyệt ngươi ư?”



“Bởi vì ngay khi ngươi thổ lộ cùng ta, ngươi đã có dan díu cùng Mã Nguyên, mà hơn nữa ta còn biết, ngươi và Mã Nguyên sở dĩ sẽ phát sinh quan hệ, chính bởi vì Trần gia ngươi muốn liên minh cùng Mã gia, một nữ nhân vì lợi ích có thể hi sinh chính thân thể của mình, ngươi cảm thấy ta sẽ đáp ứng thổ lộ của nàng ta sao?”

Cũng không hề kích động chút nào vì hành động của Trần Mộ Tuyết, từ đầu đến cuối Tiêu Trần đều mang một bộ mặt lạnh nhạt, nghe những lời này từ Tiêu Trần, Trần Mộ Tuyết cùng Mã Nguyên trong phe Mã gia, nét mặt hai người đều biến sắc.

Nhất là Mã Nguyên, thân làm Thiếu chủ Mã gia như hắn ta, lúc này không thể tin được nhìn về phía Tiêu Trần nói: “Ngươi… Ngươi đã sớm biết?”

“Hầy, muốn người không biết trừ phi mình đừng làm.” Nghe Mã Nguyên nói lời này, Tiêu Trần cười nhạt nói.

Từ khi vừa mới bắt đầu đã biết chuyện của Trần Mộ Tuyết cùng Mã Nguyên, cho nên, từ nhỏ Tiêu Trần không có một tia hảo cảm nào đối với Trần Mộ Tuyết, tất nhiên là không có khả năng tiếp nhận lời thổ lộ của nàng ta.

Bị Tiêu Trần vạch trần mối quan hệ của mình cùng Trần Mộ Tuyết trước mặt mọi người, khi cảm giác được Thẩm Minh kia quăng ánh mắt âm u tới, trong lòng Mã Nguyên trầm xuống.

Xong đời rồi, bây giờ có ai không biết Trần Mộ Tuyết là nữ nhân của Thẩm Minh, bây giờ bị hắn biết sự tình năm đó, Mã Nguyên đã có thể đoán trước kết cục bi thảm của mình.

Trong lòng hoảng sợ, đồng thời một lòng hận thù tự nhiên sinh ra, đều là Tiêu Trần, nếu không phải Tiêu Trần, Thẩm Minh làm sao biết những điều này, trong mắt tràn đầy sát ý, Mã Nguyên trực tiếp tế ra một thanh đại phủ, phóng tới Tiêu Trần, trong miệng tức giận quát.


“Nói xằng bậy, Tiêu Trần, ta giết chết ngươi...”


Hắn ta tấn công mạnh mẽ về phía Tiêu Trần, mà đối mặt với sự tấn công của Mã Nguyên, Tiêu Trần dưới chân khẽ động, nghiêng người tránh khỏi sự công kích của Mã Nguyên, sau đó hung hăng đá ra một cước, đá trúng phần bụng Mã Nguyên.


Một ngụm máu phun ra, cả người hắn lúc này quỳ rạp xuống trước mặt Tiêu Trần.


Từ trên cao nhìn xuống Mã Nguyên, Tiêu Trần nhàn nhạt nói: “Ai cho ngươi lá gan động thủ với ta? Trước kia ngươi ở trước mặt ta là một con kiến kiến, bây giờ cũng vẫn giống như vậy.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK