Mục lục
Bất Hủ Kiếm Thần - Lâm Dịch (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đường trưởng lão nghe thấy những lời này của Lâm Dịch, hối hận tới mức ruột sắp đứt, hận không thể điên cuồng đánh vào cái miệng của bản thân vài cái.

- Cái miệng tiện này, nếu như ta không nói lời nào, như vậy chẳng phải tiểu tử này sẽ quên ta sao?

Minh Không đã sớm bị hành vi trước đó của Đường trưởng lão làm cho tức giận, lúc này đâu chịu buông tha cho hắn, nàng lập tức dịu dàng nói:

- Không sai, cây gậy trúc nát, ngươi đi xin lỗi lão nhân kia, sau này gặp lại hắn cũng phải cung kính gọi một tiếng là tiền bối!

Các tu sĩ ở bên cạnh xem náo nhiệt, chờ đợi mọi chuyện phát triển, dù sao thân phận của Đường trưởng lão không thấp, trông coi hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn, nếu như lần này cúi đầu nhận sai thật thì sau này sẽ là một trò cười lớn của tông môn.

Nhưng nếu thua mà không chịu được, như vậy sẽ càng làm cho lòng người sinh ra sự khinh bỉ.

Hiển nhiên hai người Lăng Dược, Lý Trấn Hải cũng đã nghĩ thông điểm này, cho nên chỉ thờ ơ lạnh nhạt đứng ở bên cạnh, cũng không hỗ trợ. Thế nhưng lại âm thầm nháy mắt với Đường trưởng lão, ánh mắt liếc mắt nhìn lên trên người tông chủ Hoắc Sâm.

Đường trưởng lão cũng không sống uổng phí bao năm, hắn lập tức nắm chặt cơ hội trong này.

Tông chủ còn ở chỗ này, bằng vào uy vọng vô thượng của tông chủ, nếu như có thể khẩn cầu tông chủ bỏ qua đánh cược thì hắn cũng có thể danh chính ngôn thuận tránh khỏi phen xấu hổ này.

Việc này nếu như là tông chủ nhúng tay vào, để xem tiểu tử ngươi còn kiêu ngạo thế nào nữa. Hừ, nói cho cùng ngươi cũng chỉ là người mới tới, địa vị của ngươi còn không quan trọng bằng ta ở trong lòng tông chủ.

Hai mắt của Đường trưởng lão xoay tròn biến đổi, lập tức trên mặt lộ ra vẻ bi thương, sau đó lại đi tới quỳ gối ở dưới chân của tông chủ Hoắc Sâm, trong mắt hiện lên vẻ ủy khuất vô cùng, thậm chí không ngờ khóe mắt còn nặn ra một giọt nước mắt.

Đường trưởng lão bi thương nói:

- Tông chủ minh giám, người này âm hiểm xảo trá, rõ ràng có thể chịu đựng được sát khí Luyện Tâm trận mà lại giả vờ ngây ngốc, bụng dạ khó lường đưa ra đánh cuộc như vậy để gạt ta vào. Ta vô ý cho nên mới bị người này ám toán. Xin tông chủ nể tình ta vì tông môn mà trả giá nhiều như vậy, giúp ta một chút, xem như ta đã nhìn thấu sự hiểm ác đáng sợ của người này, sau này sẽ đề phòng, không phạm phải loại sai lầm này nữa.

Minh Không cười xùy một tiếng, châm chọc nói:

- Cây gậy trúc nát, sao trước đây ta không nhìn ra ngươi vô liêm sỉ như vậy nhỉ.

Lâm Dịch ở bên cạnh yên lặng quan sát, cũng không đứng ra tranh luận, chân tướng mọi chuyện thế nào tất cả mọi người đều biết rất rõ, hắn rất muốn nhìn một chút xem tông chủ xử lý chuyện này như thế nào.

Hoắc Sâm nhìn Đường trưởng lão quỳ gối dưới chân, ánh mắt phức tạp, thở dài một tiếng, nói:

- Nếu như ngươi đã thua đánh cuộc thì nên chấp nhận thua cuộc. Đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh, co được dãn được, nói được thì làm được, không phải chỉ là đánh cuộc thua thôi sao? Ngươi làm loại chuyện này sẽ chỉ có thể làm cho lòng người sinh ra sự chán ghét, tăng thêm trò cười nữa mà thôi.

Đường trưởng lão bị lời nói của tông chủ làm cho sắc mặt đỏ bừng, cúi thấp đầu, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào, nhưng trong mắt vẫn lộ ra một tia giãy dụa và do dự.

Đường trưởng lão quanh co nói:

- Tông chủ nói rất đúng, ta biết sai rồi. Nhưng mà, nhưng mà thân ta là trưởng lão ngoại môn, quản lý hơn ba ngàn tên đệ tử ngoại môn, mà lão đầu kia chỉ là một thủ vệ, ta đi nói lời xin lỗi với hắn, cái này... Ài, huống chi lão nhân kia chỉ là Ngưng khí tầng năm, sao có thể xưng hắn một tiếng là tiền bối được chứ?



Hoắc Sâm hít sâu một hơi, hai mắt chậm rãi nhắm lại, khuôn mặt rất bình tĩnh, bầu không khí chung quanh trở nên có chút quỷ dị.

Các tu sĩ đều không hiểu rõ ý của tông chủ, cho nên tất cả đều lặng ngắt như tờ.

Đợi tới lúc Hoắc Sâm lại mở hai mắt ra, phong vân biến sắc, đôi mắt giống như lợi kiếm vậy, bắn trên mặt của Đường trưởng lão.

Hoắc Sâm chậm rãi nói:

- Ngươi thấy hắn chỉ là một thủ vệ trưởng lão, cho nên ngươi khinh thường hắn, nghĩ xin lỗi hắn thì ngươi sẽ không còn mặt mũi nữa, có đúng hay không? Ngươi nghĩ hắn chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, ngươi gọi hắn một tiếng tiền bối, không hợp quy củ, đúng không?

- Ta… ta không có… không phải là ý này.

Đường trưởng lão có chút bối rối, trên trán xuất hiện đầy mồ hôi lạnh.

Hoắc Sâm thở dài một hơi, trầm giọng nói:

- Nếu đã như thế, sau này ngươi không cần làm trưởng lão ngoại môn nữa, đi làm tạp dịch đệ tử, làm một chút việc vặt vãnh ở trong tông môn là được rồi.

Nghe những lời này, Đường trưởng lão như bị sét đánh, trong mắt lóe lên vẻ không thể tưởng tượng được nổi. Quả thực hắn khó có thể hiểu rõ được, vì sao bởi vì một lần đánh cuộc mà thu hồi chức vị trưởng lão ngoại môn của hắn.

Các tu sĩ ồ lên biến sắc, tuy rằng tông chủ không thường lộ diện, nhưng từ trước đến nay ở trong tông môn thường nói một không nói hai, nhìn ý này, những lời này của tông chủ cũng không phải là nói đùa.

Lăng Dược ở bên cạnh nhăn mặt cau mày, do dự một chút, muốn tiến lên hỗ trợ. Thế nhưng Lý Trấn Hải vội vã gắt gao nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng lắc đầu.

Mặt của Đường trưởng lão như màu đất, ánh mắt dại ra, giống như đã mất đi hồn phách, nửa ngày sau, trong mắt của hắn hiện lên một chút hy vọng cuối cùng, nói:

- Tông chủ, nể tình ta trả giá vì tông môn nhiều năm, không có công lao thì cũng có khổ lao, người có thể bỏ qua cho ta lần này không?

- Ngươi có biết ngươi sai ở chỗ nào không?

Mặt của Hoắc Sâm không có biểu hiện gì.

Đường trưởng lão do dự một chút, nói:

- Ta sai ở chỗ không nên đánh cuộc với hắn, không nên rơi vào cái bẫy của hắn.

Trong mắt của Hoắc Sâm lóe lên vẻ thất vọng, nói:

- Sai mười phần!

Đường trưởng lão ngẩng đầu, rất mờ mịt nhìn tông chủ, trong mắt lóe lên vẻ không hiểu.

- Ngày đầu tiên các ngươi nhập tôn, ta đã nói câu nào với các ngươi? Bảo các ngươi ghi nhớ vào trong lòng, chúng sinh đều là bình đẳng, đừng có tự cho mình là Tiên nhân mà xem nhẹ người ngoài. Ngươi là trưởng lão ngoại môn, thủ vệ trưởng lão cũng là người trong tông môn. Ngươi vì tông môn mà trả giá rất nhiều, thủ vệ trưởng lão cũng có cống hiến thầm lặng đối với tông môn, không hề có lấy một câu oán hận. Ngươi có tư cách gì khinh thường hắn! Đây là cái sai thứ nhất!



Lâm Dịch nghe thấy câu này, trong lòng không khỏi cảm thấy kính nể, chỉ sợ cũng chỉ có tông chủ như vậy, tông môn như vậy thì mới có thể bồi dưỡng ra được nữ tử mang theo hiệp khí như Tô Thất Thất.

- Ngươi đánh cuộc với người ta, ta không trách ngươi, nhưng ngươi lật lọng, vì mặt mũi địa vị của mình mà vọng tưởng muốn trốn tránh đánh cuộc, đây là cái sai thứ hai!

- Từ lúc Mộc Thanh vào tông, tất cả các chuyện xảy ra ở đây ta đều nhìn thấy ở trong mắt. Ngươi ác ý chửi bới người khác, đổi trắng thay đen, không phân biệt thị phi, đây là cái sai thứ ba!

Nói đến phía sau, thanh âm của Hoắc Sâm dần dần lớn hơn, tràn ngập hạo nhiên chính khí, không ngừng vang vọng ở đây, kích động nhân tâm.

- Ngươi mắc thêm lỗi lầm nữa, ta thu hồi chức trưởng lão ngoại môn của ngươi chỉ là trừng phạt nhỏ. Nếu không nể tình ngươi ở trong tông môn nhiều năm thì đã sớm đày ngươi tới hậu sơn dưỡng lão rồi!

Đường trưởng lão quỳ rạp lên trên mặt đất không ngừng run rẩy, không dám ngẩng đầu lên.

- Còn không mau đi xin lỗi thủ vệ trưởng lão!

- Ta đi ngay, đi ngay đây.

Đường trưởng lão giật mình, lập tức đứng lên, cũng không quay đầu lại mà chạy đi về phía cửa tông môn.

Lúc này Lâm Dịch đứng ra, khom người nói:

- Đa tạ tông chủ thành toàn.

Hoắc Sâm gật đầu, bàn tay khẽ lật, trong lòng bàn tay xuất hiện hai khối lệnh bài hình chữ nhật, trực tiếp ném cho Lâm Dịch và Hải Tinh.

- Đây là lệnh bài tông môn, vật để chứng minh thân phận, nhớ giữ gìn cho kỹ.

Lệnh bài kia cũng không biết dùng vật liệu gì để luyện chế, xúc tua lạnh lẽo, dường như rất giống chất liệu tạo nên Luyện Tâm điện.


Trên lệnh bài có viết ba chữ.


Kỳ Sát Tông.


Lâm Dịch trong lòng nghĩ ngợi nói:


- Hóa ra tông môn thần bí có tên như vậy, cũng không biết có ngụ ý gì.


Mặt trái của lệnh bài viết hai chữ Mộc Thanh.


Hoắc Sâm ném hai cái lệnh bài ra rồi nhẹ nhàng rời đi, trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa, dường như đã dung nhập vào nơi nào đó trong hư không.


Mãi đến lúc này rốt cục Lâm Dịch mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, tuy rằng quá trình bái nhập tông môn có chút khúc chiết, nhưng cuối cùng hắn cũng thành công mang theo Hải Tinh trở thành đệ tử chính thức của Kỳ Sát Tông

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK