Mục lục
Cám Dỗ Ngoại Tình - Đường Du Nhiên (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khâu Thiếu Trạch ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt thâm sâu khó đoán của Thời Ngọc Thao, trong lòng không khỏi sững sờ, lạnh sống lưng.

Sau đó, Khâu Thiếu Trạch hoàn hồn lại, đôi mắt nham hiểm tối sầm, anh ta đột nhiên cầm khẩu súng lục và giơ lên, không chút do dự đã bắn hai phát súng ‘pằng pằng’ vào chân Thời Ngọc Thao.

“Cậu Thời! Dừng lại! Cậu tốt nhất đừng có động đậy! Cậu chỉ cần tiến lên một bước hoặc muốn giở trò gì, Bạch Tiên Nhi sẽ lập tức nổ súng bắn Đường Du Nhiên!”

Khâu Thiếu Trạch lớn tiếng cảnh báo Thời Ngọc Thao.

Vừa rồi Khâu Thiếu Trạch đã cố tình bắn Thời Ngọc Thao, anh ta không định để Thời Ngọc Thao chết dễ dàng như vậy, như thế sẽ chẳng vui chút nào.

Những phát súng vừa rồi chỉ để uy hiếp Thời Ngọc Thao một chút mà thôi!

Thời Ngọc Thao nghe thấy đã dừng bước lại, ánh mắt u ám nhìn Khâu Thiếu Trạch đang ở cách đó mười bước, còn Bạch Tiên Nhi đang cầm súng đập vào huyệt thái dương của Đường Du Nhiên.

Trong lòng không khỏi cười lạnh, hừ, không ngờ Khâu Thiếu Trạch và Bạch Tiên Nhi đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng, hơn nữa còn mang theo cả súng!

Đường Du Nhiên đang đau đớn tột cùng, vừa nhìn thấy Khâu Thiếu Trạch bắn vào Thời Ngọc Thao thì trái tim trong lồng ngực của cô như muốn nhảy ra ngoài.

Cũng may vừa rồi Thời Ngọc Thao không bị thương, Đường Du Nhiên cũng thở phào một tiếng, mặc kệ đau đớn trên người, cau mày nhìn Thời Ngọc Thao, mở miệng nói rất khó khăn: “Thời Ngọc Thao… Anh mau rời khỏi đây ngay, tôi không  cần anh quan tâm! Anh mau đi đi! Không cần anh nhúng tay vào! Mau đi! “

Thời Ngọc Thao nghe thấy giọng nói khàn khàn yếu ớt của Đường Du Nhiên, mười ngón tay buông thõng bên cạnh cuộn chặt trong lòng bàn tay, thậm chí còn không cảm nhận được cơn đau, chỉ có thể nhìn Đường Du Nhiên bằng ánh mắt dịu dàng an ủi: “Du Nhiên, em đừng sợ, tôi đến rồi, tôi sẽ đưa em đi, an toàn rời khỏi đây.”

Thời Ngọc Thao vừa nói xong, Khâu Thiếu Trạch ở bên cạnh giẫm chân lên đầy tàn nhẫn, u ám nhìn Thời Ngọc Thao cười mỉa mai: “Cậu Thời! Ai cho cậu sự tự tin khiến cậu cảm thấy có thể mang con khốn bình an rời khỏi đây vậy?”

“Cậu Thời, để tôi nói cho cậu biết! Đêm nay, cậu và con khốn này không ai được sống sót rời khỏi đây!”

“Khâu Thiếu Trạch! Đây là ân oán giữa tôi và hai người! Là tôi đã hại các người  trở thành như vậy, anh thả Thời Ngọc Thao đi đi! Còn tôi tùy anh xử lý!”

Đường Du Nhiên cắn môi lao về phía Khâu Thiếu Trạch, Khâu Thiếu Trạch và Bạch Tiên Nhi đã chuẩn bị đầy đủ, họ mang súng trên người, vậy nên Đường Du Nhiên không muốn Thời Ngọc Thao bị thương vì cô chút nào!

Mọi thứ do cô bắt đầu, cũng nên do cô kết thúc nó.

Đường Du Nhiên vừa nói xong, Khâu Thiếu Trạch đứng ở bên cạnh, đôi mắt nham hiểm đột nhiên liếc về phía Đường Du Nhiên, đôi môi cong lên lộ ra vẻ giễu cợt, sau đó, Khâu thiếu Trạch đột nhiên giơ tay tát mạnh vào khuôn mặt nhỏ bé của Đường Du Nhiên.

Khâu Thiếu Trạch hung ác cảnh cáo: “Con khốn chết tiệt! Mày im đi! Ở đây không đến lượt mày nói! Mày muốn chết cũng không sao! Nhưng mà phải đợi đến khi mày được tận mắt chứng kiến Thời Ngọc Thao chết, lúc đấy sẽ đến lượt mày!”

Thời Ngọc Thao nhìn hai vết đỏ trên khuôn mặt trắng nõn của Đường Du Nhiên, sắc mặt lập tức trở nên u ám, nhiệt độ toàn thân lạnh đến đáng sợ.

Thời Ngọc Thao chỉ cảm thấy hai cái tát đánh lên người Đường Du Nhiên còn đau hơn hai cái tát đánh vào mình!

“Khâu Thiếu Trạch! Dừng tay! Đừng động vào Đường Du Nhiên, cậu muốn gì tôi cũng đồng ý!” Thời Ngọc Thao nhìn chằm chằm Khâu Thiếu Trạch, nghiến răng nặn ra từng chữ.

Khâu Thiếu Trạch liếc nhìn khuôn mặt của Thời Ngọc Thao không giấu được vẻ lo lắng, sau đó lại liếc nhìn Đường Du Nhiên cũng đang thấp thỏm không yên, anh ta đột nhiên vỗ tay cười phá lên: “Chậc chậc chậc, thật sự là tôi nhìn không ra đấy! Cậu Thời, hóa ra cậu lại quan tâm Đường Du Nhiên đến như vậy! “

“Những gì hai người nói vừa rồi nghe thật cảm động! Ngay cả tôi cũng sắp bị hai người làm cho cảm động đến nơi rồi!”

“Nhưng hai người đừng lo lắng, nếu hai người đã yêu nhau thắm thiết như vậy, tôi đương nhiên phải thành toàn cho hai người rồi, cậu yên tâm đi, tôi nhất định sẽ đại phát từ bi để hai người được chết cùng nhau. “

Nói xong Khâu Thiếu Trạch đột nhiên giơ súng lục trong tay lên, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Thời Ngọc Thao, ánh mắt của Khâu Thiếu Trạch đầy nham hiểm, anh ta nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Thời Ngọc Thao: “Cậu Thời, giơ hai tay lên! “

Nói xong, Khâu Thiếu Trạch tiếp tục: “Thời Ngọc Thao! Đừng có giở trò! Cậu không thể giết được hai người cùng lúc đâu!”

“Cho dù cậu có may mắn giết được tôi, vậy thì lúc đó Đường Du Nhiên của cậu sẽ chết dưới họng súng của Bạch Tiên Nhi!”

Trong lòng Khâu Thiếu Trạch rất rõ Thời Ngọc Thao chỉ dám đến một mình, tất nhiên không thể không chuẩn bị gì mà cứ đến tự đẩy mình vào chỗ chết.

Tuy nhiên, bây giờ anh ta đã có trong tay con át chủ bài là Đường Du Nhiên, nắm giữ điểm yếu của Thời Ngọc Thao, anh ta cứ ung dung, đương nhiên không lo lắng gì cả!

Thời Ngọc Thao mím chặt môi, lạnh lùng nhìn Khâu Thiếu Trạch, theo lời anh ta mà giơ hai tay lên.

Nếu chỉ có một mình Khâu Thiếu Trạch, Thời Ngọc Thao sẽ cầm súng ra trực tiếp bắn Khâu Thiếu Trạch!

Nhưng bây giờ có thêm Bạch Tiên Nhi! Khẩu súng trong tay Bạch Tiên Nhi đang chĩa vào Đường Du Nhiên! Những lời vừa rồi Khâu Thiếu Trạch nói không sai! Sợ rằng chỉ cần anh động đậy một chút, Bạch Tiên Nhi sẽ không hề do dự và nổ súng bắn chết Đường Du Nhiên.

Cho nên hiện tại anh chỉ có thể nhẫn nại!

Nhìn thấy Thời Ngọc Thao ngoan ngoãn làm theo, Khâu Thiếu Trạch nhếch mép cười.

Cầm súng, anh ta đi về phía Thời Ngọc Thao.

Dừng lại trước mặt Thời Ngọc Thao, Khâu Thiếu Trạch một tay cầm súng chĩa vào anh, còn tay kia tìm kiếm trên người anh.

Đúng như dự đoán của Khâu Thiếu Trạch, không mất nhiều thời gian, Khâu Thiếu Trạch đã tìm thấy một khẩu súng lục trên người Thời Ngọc Thao.

Khâu Thiếu Trạch cười lạnh rồi liếc nhìn Thời Ngọc Thao, ném khẩu súng lục xuống sàn bê tông ở phía xa.

Sau khi lục lại và xác nhận rằng Thời Ngọc Thao không mang theo bất kỳ vũ khí nào khác, lúc này Khâu Thiếu Trạch mới thu tay lại.

Ánh mắt nham hiểm nhìn chằm chằm lên người Thời Ngọc Thao, sự tức giận và hận thù bị kìm nén trong lòng dâng lên não, khiến đôi mắt anh ta trở nên đỏ ngầu.

Khâu Thiếu Trạch nhìn Thời Ngọc Thao đầy phấn khích và điên cuồng, đây là Thời Ngọc Thao! Là người cao cao tại thượng, ngông cuồng tự cao tự đại, từ nhỏ đã ngậm thìa vàng, địa vị cao hơn người khác một bậc!

Anh ta chỉ muốn hung hăng giẫm đạp anh trên mặt đất! Tra tấn dã man! Trả thù anh! Muốn nhìn thấy anh chật vật quỳ dưới chân mình cầu xin tha thứ!

“Cậu Thời, cậu không phải rất muốn cứu Đường Du Nhiên đi sao?”

“Nào, chúng ta cùng chơi một trò chơi kích thích đi!”

“Nếu như cậu kiên cường đến cùng, tôi sẽ thả cậu và Đường Du Nhiên rời đi, được không?”

Đôi mắt thâm trầm của Thời Ngọc Thao đối mặt với ánh mắt đầy tàn ác của Khâu Thiếu Trạch mà không hề sợ hãi, cười lạnh trong lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK