Truyện lấy cảm hứng từ bài hát "Lạc trôi" của Sơn Tùng Mtp.
“Người theo hương hoa mây mù giăng lối
Làn sương khói đưa bước ai đi xa rồi
Đơn côi mình ta vấn vương hồi ức trong men say chiều mưa buồn
Ngăn giọt lệ ngừng khiến khóe mi sầu bi
Đường xưa nơi cố nhân từ giã biệt li, cánh hoa rụng rơi
Phận duyên mong manh rẽ lối trong mơ ngày tương phùng
...
Tiếng khóc cuốn theo làn gió bay
Thuyền ai qua sông lỡ quên với ánh trăng tàn nơi này
Trống vắng bóng ai dần hao gầy.
...
Lòng ta nguyện khắc ghi tình nồng mê say
Mặc cho tóc mây vương lên đôi mi cay
Bâng khuâng mình ta lạc trôi giữa đời
Ta lạc trôi giữa đời.
...
Đôi chân lang thang về nơi đâu
Câu thơ tình xưa vội phai mờ
Theo làn sương tan biến trong cõi mơ.
Mưa bụi vương lên mí mắt
Ngày chia xa hoa rơi buồn hiu hắt
Tiếng đàn ai thêm sầu tương tư lặng mình trong chiều hoàng hôn.
...
Tan vào lời ca
Lối mòn đường vắng một mình ta.
Xin đừng quay lưng! Xóa!
Đừng mang câu hẹn ước kia rồi xa
Yên bình nơi nào chon vùi theo làn mây
...
Ta lạc trôi, ta lạc trôi giữa đời
Lạc trôi giữa đời
Ta đang lạc nơi nào! Ta đang lạc nơi nào!
Lối mòn vắng một mình ta. Ta đang lạc nơi nào.
Nắng chiều vàng úa nhuộm ngày qua.”
(Lạc trôi – Sơn Tùng MTP)