Có ai đó đã từng nói với ta rằng Chúa là toàn tri. Chúa tạo ra vòng quay định mệnh. Mà ta là một con chiên nằm trên vòng quay đó đợi chờ ngày định mệnh đến. Lúc đó, ta thường hay cười nhạt, không cho là đúng. Vì thế, đó chẳng phải là lí do, ta hay chế nhạo vị đạo sĩ mỗi khi tiên tri về hạnh phúc của một đôi uyên ương nào đó rồi đúc kết lại thành dòng chữ: "Đó là số mệnh". Rồi ta hay cười mỗi khi nhìn thấy nàng quả phụ chỉ biết giấu nước mắt vào tim, nói với một giọng buồn khổ rằng: "Đó là số mệnh.'' Hay tức giận mỗi khi thấy người mẹ đau đớn, thương tâm nhìn đứa con của mình chết dần chết mòn trong đói khát mà chỉ biết ca thán: "Đó là số mệnh". Và để rồi, khi đã cuối đời, ta mới nhận ra rằng, thì ra số mệnh là có thật... Khi mà giữa muôn trùng biển khơi những bóng người tấp nập đó, ta đã bắt gặp chàng - một con người ở bên kia đầu số mệnh... Nhưng đến cuối cùng mới nhận rằng, thì ra đó chỉ là một dấu mực chưa kịp khô nơi ngòi bút của vị chúa tại thượng nào đó lỡ rơi trên trang giấy trắng mang tên "định mệnh" mỗi khi người lỡ ngủ quên mà thôi...
***
Gió thổi. Mưa giông. Đất trời một mảnh tối đen như mực.
“Đoàng.” Một ánh chớp xẹt ngang nền trời. Sáng lóa tựa nét bút trắng trên tờ giấy than.
Giật mình, tỉnh giấc. Tố Lạc bật dậy khỏi chiếc giường làm bằng đất nung. Trán nàng lấm tấm mồ hôi. Đôi đồng mâu nàng trắng dã. Cùng với đó là hơi thở dồn dập và nhịp tim loạn xạ từng giai điệu điên dại. Lại là giấc mơ ấy. Tại sao, lại cứ đến tìm nàng. Ánh mắt hằn lên tia máu, nàng đưa tay ôm lấy lồng ngực đang nhói lên từng cơn đau đớn. Đau quá, trái tim nàng đau đến tê tâm liệt phế. Hít một hơi thật sâu, nàng cố gắng điều tiết hơi thở rối loạn của mình.
Ngoài trời, mưa ngày càng nặng hạt. Lộp bộp rơi trên mái hiên nhà làm bằng lá cọ từng tiếng xào xạc. Tố Lạc ngồi trong phòng lắng tai nghe từng tiếng âm thanh bất tận của đất trời mùa giông bão, ánh mắt lại lặng lẽ nhìn về đằng trước - nơi mặt đất ẩm ướt bên cạnh giường - từng hạt mưa đang theo lỗ thủng của lá cọ, từng hạt, từng hạt rơi xuống tạo thành một vũng nước tù đọng. Bàn tay dần buông xuống, nàng cảm thấy hơi thở dần ổn định hơn, trái tim cũng không còn đau như trước. Thì ra cũng đã một khắc sau khi thức dậy rồi. Hơi mệt mỏi, Tố Lạc ngồi dựa vào tấm chắn đằng sau một cách bất lực. Nàng lúc này, dường như chẳng còn chút sức lực nào nữa. Thả tiêu cự ra xa, ánh mắt nàng bất tri bất giác nhìn về phía ngọn đèn dầu đang cháy đằng xa. Ngọn đèn nhỏ bé - đặt trên chiếc bàn cũ kĩ, khập khiễng những vết chắp vá - bập bùng vài ngọn lửa tí tách, chiếu sáng một vùng mờ nhạt nơi góc bàn rồi đổ dài xuống nền đất ẩm ướt. Và mỗi khi có một trận gió từ cái hốc nhỏ lùa qua là vùng sáng ấy lại truyền đến từng đợt xao động, chợt sáng chợt tối, lay la lay lắt như sắp tắt. Ánh sáng chập chờn đó in hằn trong ánh măt Tố Lạc lại như khẽ kéo cả một khoảng không bao la, rộng lớn vào tận sâu nơi đáy mắt sâu thẳm tự biển sâu của nàng. Và ẩn hiện trong khoảng không ấy là một màn sương mù trải dài tít tắp không thấy điểm dừng....Nhíu chặt mày, Tố Lạc trải ánh mắt ra xa xăm, lòng lại tự hỏi rằng: ''Đây là không gian trong giấc mộng ấy ư?'' Hơi nhói lên, nàng đưa tay sờ lên vị trí trái tim vẫn còn râm ran đau. Đêm nào cũng mơ, đêm nào cũng phải chịu đựng nỗi đau khắc khoải ấy mà đến cuối cùng khi tỉnh giấc vẫn không thể nhớ rõ được những gì đã xảy ra. Nhấc chân đi về phía trước một cách vô định. Tố Lạc chả hiểu sao cái cảm giác trôi nổi, bấp bênh từ đâu bỗng kéo về như mưa giông phủ kín cõi lòng nàng. Và rồi, một bóng người vừa quen thuộc, vừa xa lạ hiện ra ở đằng xa. Đó là ai? Vội đuổi theo, nàng đến gần. Chỉ thấy trước mắt là bóng lưng của một chàng trai, cao lớn mà vững chắc. Chàng mặc áo bào trắng, đai lưng không thắt, vạt áo rộng thùng thình điểm nhẹ từng hồi phiêu du giữa bạt ngàn mây khói. Mái tóc dài của chàng được bới nhẹ ra sau đầu rồi được cố định bởi một cây trâm làm bằng ngọc thạch tinh mĩ. Hơi ngẩn ngơ, nàng nhìn thấy đuôi tóc buông hững hờ sau vai của chàng khẽ lay động mỗi khi có cơn gió mềm mại lướt qua. Dường như cơn gió ấy đang cố điểm tô cho vẻ phiêu diêu mà thoát tục của chàng vài phần thanh cao nữa. Đưa tay, Tố Lạc muốn với lấy khuỷu tay của chàng, để kéo chàng quay lại. Nhưng khi sắp chạm được vào chàng thì dường như ảo ảnh bị một thứ sức ép nào đó làm cho méo mó, vặn vẹo. Và nàng nhận ra, bóng dáng con người ấy nhạt dần rồi biến mất hẳn trong tâm trí của nàng. Đồng thời, thân thể nàng cũng theo đó bị đẩy mạnh ra khỏi ảo cảnh bất tận.
Giật mình, Tố Lạc tỉnh lại sau cơn mộng mị. Bên tai lại vang lên một tiếng động nhẹ. Thì ra là con mèo hoang hằng đêm vẫn lang thang đi ăn vụng vừa mới ghé ngang đây, rồi đạp phải cái chõng tre ọp ẹp bên ngoài. Và chính tiếng động đó đã kéo nàng ra khỏi ảo cảnh. Thất thần trong phút chốc, Tố Lạc bỗng thấy một cơn mệt mỏi rã rời ập đến bao phủ mọi tri giác. Vì vậy nàng đành ngồi im chờ cảm giác đó qua đi. Đồng thời cũng thu hồi ánh mắt từ phía bấc đèn về nơi nền đất gồ ghề trước mặt. Lại thấy, dường như ánh sáng đã yếu nhiều. Yếu nhiều đến mức không còn chiếu tỏa đến đây được nữa. Vậy nên, đợi sau khi thân thể đã hồi phục phần nào, nàng bèn đứng lên đi về phía bấc đèn và điều chỉnh lại ngọn lửa vốn đã sắp tắt. Ngọn đèn này, nó giống như một người bạn của nàng, không thể tách rời, cũng không thể dụi tắt. Bởi, nàng vốn không quen ngủ trong bóng tối. Không vì gì khác, mà đơn giản là nó khiến nàng có cảm giác bị nuốt chửng, bị thôn phệ. Đồng thời nó cũng gợi nhớ trong tâm tưởng của nàng những kí ức đầy máu và nước mắt. Tanh tưởi và tuyệt vọng.
Gió lại thổi. Lần này mạnh hơn. Thốc hẳn vào một trận rét lạnh. Hơi ôm lấy thân người. Tố Lạc thôi không nghĩ nữa mà với tay lấy chiếc áo khoác bằng bông vốn được được xếp gọn trên bàn rồi khoác cho mình. Đây là chiếc áo duy nhất của nàng vào mùa đông này. Mặc dù nó hơi cục mịch, nặng nề và rách nát một chút nhưng ít nhất nó đủ ấm cho nàng vào cái mùa đông có thể nói buốt da, buốt thịt nơi đây. Và ít nhất, có nó, nàng sẽ chẳng phải chết cóng trong gió lạnh như A Ngải. Nghĩ về A Ngải, nó là một chú chó rất ngoan, nàng rất thương nó. Nó có bộ lông mượt như tơ và khuôn mặt tròn xoe với những tiếng gâu khàn khàn, chói tai, sau một trận ốm kinh khủng. Khi nàng lần đầu gặp nó là lúc người chủ vứt nó ra khỏi nhà chỉ vì nó bị bệnh và người ta sẽ chẳng có tiền để chữa cho một con chó bị bệnh. Thế là, nàng nhặt nó về và tìm cách chữa trị cho nó, dù cho biết rằng cơ hội sống sót của nó gần như là bằng không. Nhưng may sao, kì tích xuất hiện và nó đã vượt qua được căn bệnh khủng khiếp đó. Nghĩ đến đây, nàng bỗng chốc lại chẳng muốn nghĩ nữa. Sống thì sao chứ, chẳng phải nó vẫn phải chết đấy thôi. Đôi đồng mâu khẽ chua xót, hình như có hạt bụi bay vào mắt rồi thì phải? Hơi ngửa đầu lên, nàng để mặc làn nước đang dâng tràn nơi đáy mắt chảy ngược vào tim xót xa mà cay đắng. A Ngải đã chết rồi. Chết vào một đêm đông giữa những màn tuyết rơi dày đặc. Nó chết vì bảo vệ nàng, bảo vệ nàng khỏi bàn tay dơ bẩn của những kẻ buôn người.
Gió hiu hắt, thổi khắp căn phòng. Ngoài trời tờ mờ sáng. Thì ra là mặt trời đang ló dạng sau những dãy núi đằng xa. Và cơn mưa cũng đang dần ngớt. Chỉ còn đâu đây những tiếng gió đìu hiu, dần lặng ngắt.
Tố Lạc cũng theo đó thoát khỏi những tâm tưởng xa xôi rồi trở về với thực tại. Sáng rồi, nàng cần phải làm việc. Thế nên nàng đứng dậy khỏi ghế. Lại suýt nữa ngã khuỵu xuống mặt đất. Thì ra là ngồi lâu quá nên chân bị tê. Hơi ngồi trở lại, nàng bóp mạnh đôi chân vốn đang tê cứng. Ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa, nơi đường đất ướt sũng và lầy lội. Đã sáng rồi, một ngày mới lại bắt đầu - một ngày mới đầy nặng nhọc và mệt mỏi. Sau khi chân đã bớt tê, nàng đứng dậy, đến bên chỗ đựng nước tiến hành rửa mặt, làm vệ sinh cá nhân. Bên tai lại nghe thấy từng hồi kẻng vang dội khắp cả một vùng đất trời. Đã đến giờ rồi sao! Thở ra một hơi đục ngầu, nàng đến bên bếp lửa, bàn tay cầm lấy thật nhiều than củi, chát vào mặt. Khuôn mặt này, nàng không thể để ai nhìn thấy. Nếu không nàng sẽ chết không chỗ chôn. Ngoài kia, tiếng kẻng tập hợp nô lệ một lần nữa lại vang lên. Nô lệ, phải đấy, nàng giờ đây đang là một nô lệ, một nô lệ mà ngay cả quyền được sống cũng không có, một nô lệ mà suốt đời chỉ được gắn với 2 chữ “súc vật”. Cay đắng thật, A Ngải, tội gì em phải cứu chị, để rồi em cũng phải chết mà chị cũng không thể thoát được. Hơi thất thần, một tiếng kẻng nữa lại vang lên, đánh thức nàng.
Vội vàng bước ra ngoài, rồi tiện tay đóng cửa lại. Nàng ngửa đầu nhìn trời. Mưa lất phất và từng áng mây đen từ xa bắt đầu kéo lại gần đây hơn. Thời tiết thật chẳng mấy tốt đẹp nhỉ! Nàng nghĩ thế và không khỏi chậc lưỡi: ''Nhưng nó cũng chẳng có gì là ngoại lệ đối với những người mang thân phận nô lệ như nàng cả.''
Bước chân đi, nàng nhanh đến chỗ tập hợp. Lòng lại lo nghĩ miên man, cầu trời cho nó đừng mưa to hơn nữa. Nàng không muốn lớp than này bị rửa trôi chút nào.
- Lũ ngu này, có tập hợp mà cũng chậm chạp như rùa, quả thật là vô dụng. - Vừa bước đến, trước mắt nàng đã hiện lên một bóng roi, rồi một trận đau đớn, nhức nhối truyền đến.
Nàng bị đánh rồi. Sâu sắc cảm nhận điều đó, nàng lại thấy sợi roi da như con rắn uốn lượn quất thêm vài cái vào người nàng chan chát rồi mới hả hê rời đi.
Miệng co quắp, một nỗi tức giận vô biên hằn trong đôi mắt vốn trong trẻo mà lạnh lùng của nàng. Vội cúi đầu, Tố Lạc che dấu mọi cảm xúc sâu trong ánh mắt, miệng thì liên hồi rối rít xin lỗi. Một bộ dạng muốn bao nhiêu hèn mọn là có bấy nhiêu hèn mọn.
Như hài lòng về điều đó. Tên cai trưởng tiếp tục lên tiếng mắng nhiếc vài cái nữa rồi thôi. Song đôi mắt hẹp dài vẫn không thôi liếc quanh. Ồ, lại có tên đến muộn. Nheo mắt, hắn ta buông tha cho nàng, rồi vung roi vào người xấu số tiếp theo. Hành hạ người khác làm hắn ta cảm thấy hư vinh ư, có lẽ vậy. Lui dần về chỗ của mình, Tố Lạc lại cảm nhận từng đợt nhói đau lan truyền khắp thân thể. Nắm chặt bàn tay đến nổi gân xanh. Ánh mắt nàng nhuốm một màu đen tối tăm cùng với luồng sát khí sắc bén tựa dao. Nàng, nhất định sẽ không tha cho hắn ta...Nhất định...
...
Gió thổi vần vũ, dường như bầu trời không nghe lời khẩn cầu của nàng. Nó mang theo từng cơn giông, từng làn mưa. Rả rích, giăng mắc khắp đất trời. Nhìn thấy vậy, Tố Lạc vừa cố bê từng viên gạch, vừa cố cúi thật cúi thật thấp sau làn mũ tơi để cản bớt lượng nước mưa tát vào măt. Nàng dù sao, cũng không muốn lớp than trên mặt trôi đi chút nào. Bên tai, lại nghe tiếng ồn ào mà náo động.
-Mày làm gì đó, cút ra bên kia làm đi, đồ đàn bà lóng ngóng chẳng ra gì.
Tiếng của người đàn ông bực bội truyền đến lẻn vào tai Tố Lạc rõ mồn môt. Vì thế, nàng quay đầu nhìn về phía đang xảy ra tranh chấp. Thì ra, là Tạp Nhĩ, con chó trung thành của bọn cai trưởng. Hắn thật ra, cũng chỉ là một tên nô lệ thôi, nhưng hắn lại là một tên có quan hệ rất tốt với bọn cai trưởng. Đơn giản vì hắn luôn luồn cúi, thích ton hót tất cả những gì mà hắn cho là tin tức tốt có từ những nô lệ khác cho bọn cai trưởng. Để bọn cai trưởng có thể tiện tay xử lí và răn đe người khác. Lúc này, hắn đang tức tối la mắng một cô gái. Đó là ai nhỉ? Khẽ lần mò kí ức, nàng tìm tòi. À, nhớ ra rồi, đó là A Phỉ, một cô gái khá dễ nhìn với một đôi mắt to trong sáng, nhân hậu nhưng cũng đầy quật cường. Là cô gái đã từng từ chối lời mời "giao kết" của Tạp Nhĩ. "Giao kết" là gì ư? Tố Lạc cười nhạt, đó chính là lời mời vào đêm tối. Ánh mắt nhìn về phía Tạp Nhĩ, nàng thấy trong ánh mắt của hắn là muôn trùng cừu hận. Hắn giận vì cô gái đó từ chối hắn sao. Mím môi, cười thờ ơ. Tố Lạc quay đầu, cảm thấy nhàm chán.
Lại nghe thấy tiếng ''Chát'' vang lên. Thì ra cô gái bị hắn ta giáng một cái tát lên mặt. Sau đó, hắn tiến lại gần đá thật mạnh vào thân mình mảnh mai của cô gái. Hắn tức tối, hắn bực bội, hắn muốn phát tiết. Ả chỉ là một con tiện nô mà dám từ chối hắn. Hắn lúc này dường như cũng quên mất rằng chính hắn cũng là tiện nô thế mà lại đi coi thường người khác. Nghĩ đến đây, hắn lại càng ra tay độc ác. Hắn muốn trả thù lâu rồi, nhưng nay mới thấy không có tên Tạ Quân ở đây bảo vệ cô ả. Với lại hắn vừa mới mật báo với cai trưởng một tin tức tốt nên kiểu gì ông ta cũng nhắm một con mắt, mở một con mắt mặc cho hắn lộng hành. Vậy nên, giờ này hắn mới ra tay. Mà đã ra tay thì phải nhanh gọn.
Bất chợt, đang hăng máu. Hắn bị một bàn tay với đến bắt gọn cánh tay đang chuẩn bị đánh tới. Ngửa đầu, hắn bực mình, nói gắt lên: ''Đứa nào...''. Còn chưa kịp nói hết thì đã vội im bặt, khi thấy đó chính là Tố Lạc. Nghi hoặc, hắn tự hỏi: ''Ả đàn bà xấu xí này ở đây làm gì?''. Ánh mắt cũng không khỏi đảo ra đằng sau Tố Lạc, xem tên Lưu Phong đó có ở đây không. Đừng trách hắn sao lại sợ Lưu Phong như vậy, tên khốn đó khỏe ghê gớm, đã thế lại còn là tên gỗ mục chay mặn đều không ăn. Nhưng vậy thì cũng thôi đi, hắn kiểu gì cũng có biện pháp đối phó. Nhưng khổ cái là tên đó lại được rất nhiều nô lệ ủng hộ. Nghĩ đến một đám thanh niên nô lệ cao to, lực lượng, đen nhẻm đen nhèm do bươn nắng trải sương ngày qua ngày là hắn lại thấy ghê răng. Vì thế nên, khi không thấy bóng dáng nào sau Tố Lạc. Hắn cười khả ố. Ánh mắt cũng tràn ngập sự hách dịch. Bàn tay vung lên, thoát khỏi sự kìm chế của Tố Lạc. Sau đó đứng thẳng dậy, hống hách nói:
-Mày muốn gì.
Giọng hắn vang lên tục tĩu mà phá lệ chói tai. Tố Lạc hơi nhíu mày. Ánh mắt lạnh lùng mang theo áp lực chực chỉ Tạp Nhĩ. Hơi rùng mình, Tạp Nhĩ cảm thấy ánh mắt kia như một con dao sắc bén mang theo một luồng sát khí vô hình cứa vào lòng hắn một trận buốt lạnh, băng giá... Cô ả, thật tà ma...Song như sực tỉnh, mặt hắn bất chợt đỏ au. Hắn vậy mà lại sợ một đứa con gái sao, chuyện quỷ gì thế này. Cảm thấy mất mặt đến cực điểm, hắn tức giận giơ tay lên, muốn giáng một cái tát xuống khuôn mặt đen đúa của cô ả để hạ bệ cái nhuệ khí đáng khinh ấy. Nhưng cánh tay còn chưa hạ đến nơi đã bị một bàn tay khác nắm lấy, bẻ ra sau, nghe tiếng răng rắc.
Ánh mắt nhìn bàn tay bị bẻ ngoặt của Tạp Nhĩ. Tố Lạc bên tai truyền đến tiếng xương cốt va chạm răng rắc, nghe đến là êm tai. Cười nhạt. Tố Lạc ngửa cổ nhìn về phía chàng trai đang đứng sau mình. Đó là Lưu Phong. Chàng đã đến rồi. Người luôn ở đằng sau bảo vệ nàng dù ở bất cứ đâu.
Đau đớn khiến mặt Tạp Nhĩ sung huyết, miệng rên lên như lợn bị chọc tiết. Tên khốn Lưu Phong đó, lại vì ả đàn bà xấu xí trước mặt mà ra tay với hắn. Tên khốn đó không sợ rằng hắn sẽ đem chuyện này nói với cai trưởng sao. Cổ tay truyền đến cỗ nhức nhối như có hàng vạn con kiến đang nhấm nháp từng tấc da thịt. Hắn gằn lên, căm tức:
-Lưu Phong, mày giỏi lắm. Mày không sợ tao báo cho cai trưởng việc mày đánh tao à. - Mặt hắn đỏ au, ánh mắt vằn tia máu hằm hằm nhìn về phía Lưu Phong.
Lưu Phong lúc này vốn đang mỉm cười đầy sủng nịnh nhìn Tố Lạc. Chàng chỉ mới xa nàng một chút, mà nàng đã lại gây chuyện rồi. Hơi thở dài, chàng vươn tay gạt nhẹ vài lọn tóc có chút lộn xộn trước mặt của nàng ra sau tai. Ánh mắt lại không khỏi nhìn chăm chú gương mặt đen xì như bao công của nàng mà thở dài thườn thượt: ''Hôm nay nàng bôi lớp nhọ dày thật. Trông nó mới đen làm sao.'' Đang nghĩ đến đây, thì chàng nghe thấy tiếng gào thét của Tạp Nhĩ. Vì thế, chàng bèn quay đầu, nói lời chân thật:
-Mày nghĩ cai trường sẽ để ý đến cái mạng chó của mày à. Với lại ông ta cũng chả rảnh mà quan tâm đến những vụ xích mích của đám nô lệ đâu.- Hắn ta còn đang bận tìm ong hái mật, ngày đêm thâu hoan với gái điếm kìa. Câu nói lên đến cửa miệng bị chàng nuốt lại kéo vào trong suy nghĩ. Nhưng mà bằng nấy từ cũng đã đủ để cho tên cẩu kia hiểu rồi nhỉ.
Sắc mặt phút chốc còn đen hơn cả cháo lòng. Tạp Nhĩ tức giận đến nỗi khí huyết công tâm. Hắn ta đã bao giờ phải chịu qua nỗi nhục nhã này chứ. Mặc dù hắn cũng là nô lệ như bọn chúng, nhưng nhờ tài lôi kéo, nịnh nọt cấp trên mà cuộc sống của hắn ít nhất cũng thư nhàn hơn rất nhiều người. Hắn luôn lấy đó làm niềm tự hào, vinh dự của bản thân. Nô lệ thì sao chứ, ít nhất hắn cũng cảm thấy mình khác biệt, mình hơn hẳn những tên nô lệ cùng giai cấp khác.Thế nhưng tên khốn này lại dám hung hăng tát vào mặt hắn. Ngọn lửa tức giận bùng lên mãnh liệt. Chưa bao giờ hắn cảm thấy căm thù một người như vậy. Sự căm thù đó như con rắn độc trườn quanh trái tim hắn, móp méo.
- Nàng không sao chứ.- Quay đầu, Lưu Phong nhìn nàng một lượt. Thật nàng không bị thương gì chứ.
- Ta không sao. - Bâng quơ trả lời. Tố Lạc cúi đầu nhặt chiếc mũ tơi bởi vì hành động vung tay của Tạp Nhĩ lúc nãy mà rơi xuống nền đất ướt. Lòng lại thầm nghĩ, chắc là lớp nhọ trên mặt lại trôi đi chút ít rồi. Thở dài một hơi ngán ngẩm, Tố Lạc đội lên đầu chiếc mũ tơi đã ướt sũng. Rồi quay sang nhìn người con gái vẫn còn đang thất thần nhìn theo bọn họ. Và nói :'' Ngươi không sao chứ?''
Như sực tỉnh khỏi cơn mơ. A Phỉ lúc này mới nhận ra bản thân vẫn đang ngã ngồi trên nền đá lạnh lẽo. Vậy nên, nàng vội chống tay xuống nền đá, toan đứng lên. Lại vì cơn đau râm ran ở bụng làm cho hít vào một luồng khí lạnh. Tạp Nhĩ, tên khốn đó - hắn ra tay cũng đủ tàn nhẫn. Nhăn mày, nàng hít một hơi sâu, âm thầm mượn lực để đứng dậy. Lại thấy một bàn tay đen thui với khung xương nhỏ nhắn mà mềm mại vươn đến trước mặt. Ngước mắt nhìn lên, nàng thấy trước mặt là khuôn mặt còn đen hơn cả than chì của Tố Lạc. Hơi thất thần trong phút chốc, nàng lại thầm tiếc nuối: ''Nếu như không có làn da kia, cô gái trước mặt phải đẹp đến nhường nào. Chỉ riêng cái khí chất thanh thoát với nụ cười tựa tiếu phi tiếu kia cũng đủ làm nên một thứ hương vị đặc biệt khiến ai cũng phải thần hồn điên đảo.'' Một bên suy nghĩ viển vông, một bên A Phỉ đưa tay ra nắm lấy bàn tay ấy, đứng dậy.
-Cảm ơn. - Sau khi đã đứng dậy một cách vững vàng trên nền đá. A Phỉ nói lời cảm ơn. Đồng thời cũng hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình -Có thể cho tôi biết. Tại sao lại cứu tôi không. - Dù sao cũng là một cô gái có cái đầu tỉnh táo và có tính cách thẳng thắn hiếm thấy. Vậy nên A Phỉ có hỏi đến vấn đề ấy cũng không phải điều gì hiếm lạ. Phải biết rằng tên Tạp Nhĩ là một con rắn độc vô cùng thù dai. Không phải ai cũng nguyện ý đắc tội với hắn để giúp đỡ người khác. Đó cũng là lí do nàng cảm thấy lạ lùng khi Tố Lạc giúp mình.
-Nếu ta nói là do ta rảnh quá. Không có việc làm. Nên hành hiệp trượng nghĩa. Ngươi có tin không. - Tố Lạc nhàn nhạt nói. Giọng nàng êm ru mà nhẹ nhàng tựa như một làn gió thoảng qua mỗi độ xuân sang. Giọng nói ấy đối lập hoàn toàn với vẻ xấu xí bên ngoài của nàng. Có thể nói rằng bên trong xinh đẹp như thiên tiên, bên ngoài xấu xí như vô diệm. Qủa thực là sự trái ngược đến khiến lòng người phẫn nộ.
Bên tai nghe giọng nói ngọt ngào như rượi rót vào tai. Tự nhiên A Phỉ cảm thấy mình có chút say, mặt cô bất chợt hiện lên bóng hồng rực rỡ mà diễm lệ. Hơi cảm thấy mất mặt. A Phỉ vội vỗ vào mặt, để bản thân tỉnh táo hơn. Rồi ngước mắt lên, nhìn về phía Tố Lạc. Lại thấy nàng ấy cũng đang nhìn mình. Một ánh nhìn sâu thẳm mà lắng đọng.
- Không tin phải không. - Môi hơi nhếch lên một độ cong phải cười mà không phải cười. Tố Lạc nói tiếp: -Hãy nói với Tạ Quân là hắn nợ ta một phần nhân tình này.
Gió ào ào thổi. Mưa lộp bộp rơi trên chiếc mũ tơi rồi dần dần tạo thành từng giọt nước rớt xuống tấm áo đã sờn màu cũ kĩ của Tố Lạc. Một mảnh ướt đẫm. A Phỉ giật mình nhìn chằm chằm vào người con gái ấy. Một cảm xúc khó nói thành lời dâng tràn trong lòng.
Bất chợt từ xa một trận xôn xao, ồn ào kéo tới xẹt ngang những cảm giác miên man khó tỏ trong lòng. A Phỉ không khỏi quay đầu nhìn về phía xa, lòng lại thầm hỏi : "Có chuyện gì thế?". Cùng sự nghi vấn của nàng, còn có rất nhiều người khác nữa, trong đó bao gồm cả Tố Lạc và Lưu Phong.
Ngoài xa, nơi màn mưa dày đặc, từng chiếc gót sắt nện mạnh vào những vũng nước đục ngầu - mới được hình thành sau trận mưa tầm tã - khiến chúng văng tung tóe trên không trung tựa như những đóa hoa đang kì nở rộ. Thì ra là một đội binh mã hạng nặng đang phi đến với tốc độ cực nhanh. Hơi nhộn nhạo tâm can, Tố Lạc cảm thấy mỗi khi gót chân ngựa nện trên mặt đất là lại truyền đến từng hồi rung động mãnh liệt. Sự rung động đó là của cả một binh đoàn hơn ngàn người chứ không thể là của một tốp nhỏ. Và quả đúng như nàng phán đoán. Xa xa nhích lại gần, từng bóng chiến binh dần hiện ra trong màn mưa ngợp trời. Chiến mã cao lớn, giáo mác sắc bén, giáp sắt lạnh lẽo. Tất cả đều ánh lên vẻ oai vệ, thiện chiến. Họ đi tới, phất qua đêm tối nhẹ tựa cơn gió. Rồi mang một khí thế nghiêng trời lệch đất ầm ầm đổ bộ xuống quảng trường nhỏ.
Ánh mắt hơi nheo lại. Tố Lạc nhìn vào hàng ngũ đã dần hình thành sau cơn tốc biến của từng tốp chiến kị mà âm thầm kinh hãi. Đây rõ ràng là những chiến binh tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Tại sao bọn chúng lại ở đây? Chuyện gì đã xảy ra? Ánh mắt lại tiếp tục để ý, Tố Lạc không nhìn ra được bất kì một kẽ hở, một lỗ hổng nào trong thế trận dàn quân vô cùng chỉnh tề trước mặt. Lòng lại không khỏi tấm tắc, quả là một bàn cờ vi diệu. Ánh mắt vốn lạnh lùng, tĩnh mặc xẹt qua tia sáng không tên. Tố Lạc không nén nổi sự nóng bỏng trong cõi lòng. Đã lâu lắm rồi nàng chưa được nhìn thấy cảnh tượng hùng tráng và uy vũ như này. Đã lâu lắm rồi...
- Hizzz...- Một tiếng hí dài oai vệ vang lên, một luồng kim sắc lóe lên trong không trung rồi lấy một tốc độ nhanh như chớp vọt tới giữa hàng ngũ. Và thế là đồng loạt ba quân tách ra không cần môt lời báo trước. Điều này, chứng tỏ hành động ấy đã trở thành thói quen hay chính xác hơn là một điều lệ của ba quân. Một điều lệ thể hiện sự cung kính của các chiến sĩ dành cho vị tướng quân của mình.
Gió gào thét, mưa vần vũ, đất trời chìm trong cơn mưa nặng hạt. Chiến mã phóng qua đêm tối tựa như xé toang không gian mà phi đến với môt khí thế không gì cản nổi. Mặt đất rung động, nước mưa tung tóe, chiến mã chẳng mấy chốc đã đến giữa làn sóng của hàng ngàn binh lính tinh nhuệ, giáo mác đầy đủ, sáng loáng bắt mắt.
Ánh mắt Tố Lạc chăm chú nhìn theo bóng người đang trên thân ngựa. Lòng lại thầm nghi vấn:''Đó là ai?'' Là ai mà có thể chỉ huy cả một đội quân hạng nặng như vây. Chắc hẳn phải là một người vô cùng có quyền lực. Ánh mắt sâu thăm thẳm hiện lên tia sắc bén, Tố Lạc để ý thấy bóng ngựa lồng lên đạp vào không trung rồi cất tiếng hí vang dội. Sau đó hạ 4 chân xuống đất, nhẹ nhàng cọ sát. Ngựa đã dừng lại. Và người trên thân ngựa dần hiện ra rõ ràng. Thân người cao lớn được bao trùm bởi hắc giáp thâm trầm mà lạnh lẽo. Cùng với đó là một thanh bội kiếm giản dị được dắt bên hông một cách sơ sài mà chóng vánh. Hơi nheo mày, Tố Lạc thầm suy tư: ''Một vị tướng quân thống lĩnh ba quân mà lại không quý trọng vũ khí bản mạng của mình ư. Điều này thật vô lí.'' Đưa ánh mắt nhìn tiếp lên trên, nàng muốn từ khuôn mặt của người đó để phán đoán chút gì đó. Nhưng không được, bởi vì, người đó đang đeo mặt nạ. Một chiếc mặt nạ lạnh lùng mà vô cảm.
Dường như cảm nhận được điều gì đó. Người đó quay đầu, ánh mắt phi đến đây. Chỉ một cái liếc nhìn thoáng xa, cũng đủ để tâm Tố Lạc lạnh buốt. Ánh mắt đó không giống bất cứ ánh mắt nào mà nàng từng gặp. Ánh mắt đó lạnh lùng, vô cảm, sắc bén như ánh mắt của một con hắc ưng đang sải cánh săn mồi trên bầu trời rộng lớn. Một ánh mắt, tràn ngập bá khí và tính xâm lược. Hơi run lên, Tố Lạc vội cúi xuống, không dám nhìn nữa. Bởi nàng biết, nếu nàng nhìn tiếp, người đàn ông đó sẽ phát hiện ra nàng. Và hơn hết nàng cảm nhận được, người đàn ông đó, rất đáng sợ.
Hơi nhăn mày. Bàn tay nắm chặt dây cương của Mặc Vũ khẽ động. Rõ ràng mới nãy chàng cảm thấy một ánh mắt vô cùng sắc bén dán chặt trên người mình. Không sai được. Nhưng khi chàng quay lại, thì ánh mắt đó như tiêu biến, không để lại một chút dấu vết. Rốt cuộc là có chuyện gì? Mặc dù cảm thấy thắc mắc là thế, nhưng chàng lại không có thời gian để quan tâm đến nó. Bởi hiện giờ chàng còn có việc cần giải quyết. Mà việc này thì không thể chậm trễ được. Nên chàng gạt thắc mắc này ra khỏi đầu và tiến hành ra lệnh xuống dưới.
Sau khi nghe chàng phân phó xong, người tướng sĩ quay đầu và cất lên giọng nói mang theo nội lực hùng hậu:
-Tất cả đứng yên, không được cử động. Ai kháng lệnh, chém chết không tha.- Giọng nói mạnh mẽ vang vọng khắp cả một vùng đất trời. Cùng với đó là ánh quang sáng quắc mà lạnh lẽo của hàng loạt giáo mác nhất tề chỉ thiên.
Gió như có thêm một ngọn dao sắc bén cứa vào làn da người lạnh lẽo đến gai người. Chém chết không tha... Đó là chỉ thị tàn nhẫn và máu lạnh đến mức nào. Máu lạnh đến mức có thể biến hàng vạn nô lệ ở đây thành con ma không đầu. Không một tiếng động. Không gian vắng lặng như tờ. Một sự vắng lặng đến kinh tâm động phách.
Người đàn ông cầm đầu dường như rất là hài lòng trước hiệu ứng này. Chàng gật đầu, ra hiệu cho vị tướng lĩnh dưới trướng tiến hành tra xét để bắt người. Sau đó, như không có việc gì làm trong phút chờ đợi, chàng phóng ánh mắt băng lãnh khắp quảng trường. Chỉ là một ánh mắt nhưng lại mang theo uy áp đáng sợ khiến cho hàng vạn nô lệ run lẩy bẩy. Cái bá khí này, thật đáng sợ, và giờ khắc này họ chỉ muốn quỳ phục xuống để vái lạy mà thôi. Nhưng ngặt nỗi bên tai vẫn đăm đăm tiếng nói rõ như ban ngày: "Chém chết không tha". Vì thế, họ đâu dám quỳ xuống mà vái lạy. Vái lay tức là động đậy rồi. Cái họ cần lúc này là phải đứng im, đứng im như một bức tượng. Nếu không, cái đầu của họ sẽ như một quả tú cầu mà người ta vẫn thường hay đá, lăn lông lốc dưới đất. Nghĩ đến mà lạnh toát cả người, mồ hôi túa ra như mưa. Họ cắn răng chịu đựng cái khí áp kinh khủng này và không dám có chút hành động lạ nào. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời họ cảm thấy việc không quỳ lạy một người lại thống khổ đến thế ...
Thời gian từng chút trôi đi. Mưa càng ngày càng nặng hạt. Công cuộc tìm kiếm cũng ngày càng được đẩy nhanh. Chỉ có bóng dáng người đàn ông đứng đó là vẫn vững như bàn thạch, không chút lay động. Tố Lạc nhìn thấy vây, lòng lại không khỏi suy nghĩ xấu xa: ''Cứng quá thì gãy, anh ta không sợ một lúc nào đó gãy xương lưng à.'' Thở một hơi dài, cũng chẳng hiểu sao mình lại ghét người đàn ông này đến vậy. Anh ta cũng chưa động chạm gì đến nàng cả mà. Phải chăng, kiếp trước, hai người từng là kẻ thù chăng, hoặc cũng có thể anh ta từng nợ tiền nàng chẳng hạn. Hơi đau đầu, nàng chán nản chẳng nghĩ nữa. Dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào, nên thôi cứ tiếp tục ghét vậy.
-Thưa tướng quân, không thể tìm thấy.- Người binh lính cuối cùng được cử đi tìm kiếm đã quay lại và chạy đến chỗ người được gọi là tướng quân mà kính cẩn báo cáo. Trước mặt anh ta, là vị thiết sát tướng quân từng 3 lần đánh tan quân Mông Cổ trên nhánh sông Bạch Đằng lịch sử. Là người từng 2 lần phá tan vòng vây của kẻ địch mà đột kích ra ngoài với một khí thế gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ. Đồng thời cũng là người từng trước mặt nhà vua chém chết ái thần Hốt Tất Đặc vì tội bòn rút ngân sách của quân bộ. Chàng là niềm tín ngưỡng của toàn dân, là niềm tự hào của toàn thể dân tộc, cũng là vị anh hùng thiết sát của toàn thể binh lính quân bộ mà đặc biệt là binh đoàn hạng nặng: ''Thiết sát''.Vì thế, để bày tỏ sự cung kính từ tận sâu trong đáy lòng, người binh lính chưa bao giờ dám quên những cử chỉ tôn kính dù là nhỏ nhất của mình.
Bên tai nghe tiếng người lính báo cáo. Ánh mắt chàng trai sau lớp mặt nạ phủ kín một lớp hắc ám bất tận. Hắn ta, vậy mà lại mà lại chuồn mất trước thiên la địa võng của chàng. Bàn tay siết chặt thanh bội kiếm. Hơi thở chàng đông cứng lại, quanh thân thể vờn quanh thứ uy áp đông đặc đến đáng sợ.
Người lính báo cáo phía trước sắc mặt dần trắng bệch vì uy áp kinh người tỏa ra từ người đàn ông. Thứ uy áp này, không phải ai cũng có thể chịu được, nhất là người có võ công tầm thường như anh ta. Cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, mắt hoa lên, anh ta tưởng chừng như mình sắp đứng không vững được nữa. Cố gắng nuốt ngụm máu vào sâu trong cổ họng. Anh ta chống một tay xuống đất để cố giữ cho thân mình không siêu vẹo. Là một binh lính trong binh đoàn: "Thiết sát". Anh ta không thể để bất cứ điều gì làm vấy bẩn lên cái tên đáng tôn kính này. Kể cả hành động ngã quỵ trước sức mạnh tinh thần của tướng quân là hoàn toàn có thể hiểu được.
- Đứng dậy đi. - Rất nhanh đã trở lại bình thường. Chàng lạnh nhạt ra lệnh. Bàn tay săn chắc, hữu lực siết chặt dây cương, quay ngựa, giục nó tiến ra khỏi quảng trường: ''Doãn Thế Bình, coi như ngươi có bản lĩnh, thoát được lần này. Ta xem ngươi làm sao thoát khỏi biên giới Vân Nam để về Hà Đồ.'' Nói đến biên giới của Vân Nam là nói đến Hà Văn ở phương Bắc, Xích Bích ở Phía Nam, Tam Đảo ở phía Đông, Kinh Bắc của hướng Tây. Các vùng biên giới lần lượt tiếp giáp với những nước là Đại Việt, Tống Thiên, Triều Tiên và Hà Đồ. Trong đó, Hà Đồ là quốc gia lớn nhất trong bốn nước, nó nằm trong Tứ hải bát hoang, địa vị có thể sánh ngang Vân Nam. Từng có một giai đoạn lịch sử, nó vượt qua cả Vân Nam để làm bá chủ thiên hạ. Nhưng đó cũng chỉ là quá khứ mà thôi. Hiện giờ, thế giới nằm dưới sự chi phối của Tam Đại quốc gia: Vân Nam, Hà Đồ, Xá Tự. Xá Tự là một quốc gia nằm phía Nam Côn đảo, nằm ở rất xa nơi này. Nó hùng bá một phương bên bờ Nam Hải. Không mấy khi xảy ra tranh chấp và chiến tranh với các quốc gia bên bờ đất liền. Đơn giản vì phương tiện đi lại còn khó khăn và có lẽ nó cũng biết rằng giờ chưa phải thời cơ thích hợp để vươn dài xúc tua của mình lên mảnh đất liền màu mỡ này. Ánh mắt híp lại, nguy hiểm. Chàng nghĩ tiếp trong suy tư. Còn Vân Nam và Hà Đồ thì khác. Giữa hai nước thường xuyên xảy ra tranh chấp và chiến tranh cục bộ. Bởi vì cả hai đều mang trong mình tham vọng bá chủ thiên hạ. Mà một núi thì không thể có hai hổ. Đánh nhau đến một mất một còn là điều tất yếu. Tuy nhiên, nói là vậy nhưng đôi khi quan hệ ngoại giao giữa hai nhà nước cũng là một mối quan hệ lạ lùng. Lúc thì ta đánh ngươi, ngươi đánh ta đến sứt đầu mẻ trán trong quân sự. Lúc thì ngươi giúp ta, ta giúp ngươi một cách vô cùng hòa hiệp trong kinh tế. Đó có thể nói là mối quan hệ vừa bạn vừa thù giữa hai quốc gia. Mà Doãn Thế Bình chính là hoàng tử thứ ba của Hà Đồ. Nghĩ đến đây, chàng không nén được bực mình, nên không thèm suy nghĩ nữa. Bèn giục ngựa, muốn rời khỏi đây.
Nhìn thấy người binh lính cuối cùng đã báo cáo xong rồi trở về vị trí của mình. Thế trận lại lần nữa được phá vỡ và trở về lúc ban đầu. Tố Lạc biết đội quân này sắp rời khỏi đây. Hơi thở ra một hơi, không hiểu sao nàng thấy cái uy áp tản ra từ người đàn ông đứng đầu đó không phải là thứ dễ chịu gì. Nên nàng thầm mong hắn ta mau đi khỏi đây. Nếu không muốn nói là càng nhanh càng tốt. Thì ra cũng có lúc nàng dị ứng nặng với một người. Mà còn là một người không quen biết nữa. Thế mới biết chẳng qua là trước đây chưa từng gặp thôi.
Nhưng lúc này nàng mặc nhiên quên mất rằng, đôi khi càng ước muốn điều gì thì nó càng đi ngược lại với ước muốn đó. Cũng giống như cơn mưa kia vậy, càng mong nó tạnh thì nó càng mưa. Và không những mưa nó còn mưa to nữa là đằng khác.
Gió vi vu, gầm gào từng cơn. Bầu trời đổ xuống không gian một một cơn mưa rào rào tựa như những con thác dựng đứng đang ầm ầm chảy xuống đáy vực bất tận. Và sâu trong dòng thác bất tận đó, dường như ai cũng quên mất sự tồn tại của Tạp Nhĩ, một con rắn độc luôn thè ra chiếc lưỡi dài ngoằng của mình và trực chờ đến gần con mồi để giết chết nó trong gang tấc với thứ nọc độc chết người.
Tạp Nhĩ đứng chếch phía sau Tố Lạc một khoảng không lớn. Phía trước hắn chính là một bóng lưng nhỏ nhắn mà mềm mại. Nhỏ nhắn đến mức nó chìm vào ánh mắt đục mờ của hắn chẳng rõ bóng dáng. Và hắn cứ miên man nhìn nó mà suy tư. Hắn biết giờ khắc này chính là giờ khắc bản thân có thể trả thù những cơn tức tối trong lòng. Rồi một ý nghĩa xấu xa cứ như dây leo điên cuồng sinh sôi nảy nở bao trùm toàn bộ tâm trí hắn. Người hắn run lên. Run lên không phải do lạnh mà là do một nguyên nhân khác. Hắn hưng phấn, hắn kích thích. Cái suy nghĩ kia cứ như nicotin đầu độc từng tấc tế bào, từng mảnh da thịt hắn. Hơn bao giờ hết, hắn muốn đẩy cô gái trước mặt xuống đất. Để cô ta, biến mất khỏi tầm mắt hắn. Biến mất khỏi tầm mắt của tên Lưu Phong. Để hắn ta mãi mãi đau khổ trong tuyệt vọng. Dường như, trước mắt mờ đi, hình ảnh nhạt nhòa mà mông lung của một cô bé với nụ cười thiên thần hiện ra trước mặt hắn. A Mẫn, không ai được quên e cả....
Mưa cứ rơi. Đất trời dường như đang cố chôn giấu tất cả những gì xấu xa, dơ bẩn nhất trong làn mưa rả rích, bất tận, không điểm dừng.
Tạp Nhĩ bước dần về phía trước. Những bước chân chậm chạp mà nặng nề nhích dần về phía Tố Lạc đang đứng - lan can công trình xây dựng. Trong ánh mắt hắn tối đen như mực. Cũng tối tăm như cái đêm đen ngoài kia, không chút sức sống mà đượm màu chết chóc, tàn phai của một tâm hồn sa ngã. Có một truyền thuyết rằng, những con quỷ của vực sâu sa ngã thường cứ mỗi năm một lần đi đến nhân gian để bắt lấy những tâm hồn đang chìm sâu vào tội lỗi. Và những con quỷ đó dần cắn nuốt tâm hồn họ. Sau đó dần hòa nhập vào bản ngã của họ để lảng tránh sự truy bắt của ''Gương ngọa quỷ''. Một tấm gương của Ngọc hoàng đại đế, luôn chiếu xuống nhân gian để bắt những con quỷ của vực sâu sa ngã, để tránh chúng làm hại đến người phàm. Và sau khi đã hòa nhập vào bản ngã đó chúng sẽ chực chờ sinh cơ của họ đứt đoạn là phá kén chui ra, chiếm giữ hoàn toàn thân xác ấy. Liệu không biết có phải, Tạp Nhĩ, con người này đã bị ác quỷ sa ngã ăn mất linh hồn chăng?
Dường như một cơn gió mang theo cảm giác ớn lạnh thấm qua da lan vào tận tim. Tố Lạc bỗng cảm thấy một điều gì đó không ổn. Vội quay đầu, nàng cảm thấy thứ gì đó nguy hiểm đang đến gần. Nhưng đã quá muộn. Nàng đã quá phân tâm, để rồi đến khi phát hiện ra thì đã quá muộn. Và hậu quả đã không thể vãn hồi. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Tạp Nhĩ giơ bàn tay gầy gò chạm vào người nàng, rồi mượn sức đẩy nàng ra sau. Thứ ám ảnh duy nhất còn sót lại trước khi nàng rơi xuống là ánh mắt tràn ngập tăm tối và không chút độ ấm của Tạp Nhĩ. Hắn đã hoàn toàn bị quỷ dữ chiếm lấy tâm hồn.
Thân mình dần rơi xuống một cách tự do. Nở một nụ cười khổ. Nàng đã bị một con chó cắn vào lúc bản thân phân tâm. Và một bài học lúc này chợt được nàng đúc kết ra: "Đôi khi phải cẩn thận với những con chó bên cạnh mình. Nó có thể biến thành chó dại rồi quay ngược lại cắn mình bất cứ khi nào mình lơ là cảnh giác". Thở một hơi dài. Nàng biết mình đang bay trong gió và mưa. Thì ra cảm giác bay là thế này đây. Tâm trí lại nhớ về một hồi của quá khứ, nàng đã từng có một ước mơ nhỏ là được bay trên nền trời xanh ngắt tựa như chú chim sơn ca kia. Cất đôi cánh, sải bay tự do, mãi mãi không chịu trói buộc. Nhưng ước mơ vẫn mãi là ước mơ, nàng còn chẳng kịp được phụ thân truyền cho thuật ngự khí thì tai ương đã ập đến. Mọi thứ đã sụp đổ tựa như có một cơn cuồng phong kéo đến. Hơi mở đôi mắt ra nhìn vào bầu trời trắng xóa những màn mưa. Nàng sẽ chết phải không? Đó như là lời nghi vấn mà lại như là lời khẳng định rõ ràng. Đột nhiên nàng lại cảm thấy sao nhẹ nhõm đến lạ kì. Chết rồi thì sẽ được giải thoát, chết rồi sẽ không còn phải gồng mình gánh chịu những toan tính, những mối hận thù vẫn ấp ủ trong lòng. Và sẽ không phải mơ thấy những cơn ác mộng vẫn luôn bao vây lấy nàng ngày này qua ngày khác nữa... Nở một nụ cười thanh thản mà đẹp tựa ánh nắng mặt trời thuở ban mai. Tố Lạc muốn nụ cười cuối đời của nàng phải thật đẹp - đẹp tựa đóa hoa mẫu đơn kia, rực rỡ mà kiêu hãnh.
Gió rít qua tai. Mưa tạt qua mặt. Tố Lạc dần buông lỏng thân người đang ngày càng xuống thấp của mình. Mẫu thân, phụ thân, ca ca, đợi con...
-Pặc. - Ngỡ tưởng rằng thịt nát xương tan, máu me be bét. Ngỡ tưởng rằng sẽ là cái đau nhói tận xương tủy. Ngỡ tưởng rằng sẽ không thể nhìn thiên không một lần nữa. Mà sao nàng lại có thể chính xác rơi vào cái ôm rộng lớn mà hữu lực của một người đàn ông. Không thịt nát, xương tan. Không đau đớn đến tận xương tủy. Nàng mở mắt ra nhìn về phía trước, nơi thiên không bất tận với màn mưa trải dài tít tắp không có điểm dừng. Quanh thân thể, lại cảm nhận từng cảm giác lạ lẫm. Một vòng ôm rắn chắc. Một vòng ôm ấm áp. Một vòng ôm...
Còn chưa kịp suy nghĩ cảm giác này là gì. Thì như bị phỏng, người đàn ông trên lưng ngựa đã vội vàng hất nàng khỏi vòng tay. Đó là cái hất vô cùng nặng tay, vô tình mà không chút thương xót. À, thì ra là nàng bị chán ghét rồi sao. Vừa mới thoát khỏi ranh giới giữa sự sống và cái chết nên nàng vẫn còn chưa kịp tiêu hóa việc gì đang xảy ra. Quanh thân thể lại cảm nhận từng đợt đau đớn khi thân thể đập mạnh xuống nền đất ẩm ướt. Đồng thời với đó, là một làn nước đục ngầu văng tung tóe lên không trung tựa như cánh hoa nở rộ. Chết tiệt, nàng ngã vào một vũng nước mưa lầy lội. Và nàng nhận ra một sự thật bi ai rằng nước bùn kết hợp với nước mưa đã tắm ướt hết cả người nàng. Lạnh thật đấy. Hơi ôm lấy thân người lạnh buốt. Nàng nhìn về phía trước. Nơi người đàn ông cứu nàng đang đứng. Đó thì ra lại là vị tướng quân mà nàng vẫn âm thầm ghét cay ghét đắng đó. Ánh mắt thoáng qua tia bất đắc dĩ và mệt mỏi. Nàng biết mọi chuyện trở nên phức tạp hơn rồi đây. Hơi nhắm mắt để điều chỉnh tâm thần. Nàng hít một hơi thật sâu sau đó mở mắt ra. Trong ánh mắt giờ hoàn toàn chỉ còn sự tĩnh mặc và yên ắng tựa một mặt hồ phẳng lặng...
Gió dường như rít qua, lạnh hơn, thấu xương hơn. Hàn khí nơi chàng trai lặng lẽ lan tỏa, bao trùm khắp khoảng không gian 3 trượng quanh đây. Chàng nâng tay, rút thanh kiếm bên hông ra. Đó là một thanh kiếm đen xì mà khác lạ. Nó không giống bất kì thanh kiếm nào trên đời. Thường thì những thanh kiếm khác sẽ được chế tạo một cách rất dày công. Trước tiên chuôi thanh kiếm sẽ được làm bằng bạc hoặc một thứ gì đó quý giá hơn như vàng, ngọc hoặc đá sophia. Và sau đó nó sẽ được chạm trổ hoa văn một cách tinh xảo. Càng tinh xảo càng thể hiện sự chuyên tâm, tỉ mỉ của người thợ làm kiếm. Mà càng chuyên tâm, tỉ mỉ thì càng đáng giá. Nhưng cái làm nên giá trị liên thành của thanh kiếm vẫn phải kể đến thân kiếm. Thân kiếm càng bóng loáng và sắc bén thì càng có giá trị. Bởi ai cũng biết điều đó quyết định đến tốc độ giết người nhanh hay chậm của một thanh kiếm. Nhưng thanh kiếm này thân kiếm lại đen xì, có vài chỗ nứt toác ra vài đường nhỏ như vết sẹo xấu xí trên làn da đen xì mà lão hóa của một bà già đã quá độ tứ tuần. Chuôi kiếm thì cũng đơn điệu một màu đen và không pha tạp chút hoa văn gì. Nó hoàn toàn không có chút dáng điệu nào là thanh kiếm của một vị tướng quân nắm quyền sinh sát trong tay. Nhưng không hiểu sao Tố Lạc lại cảm thấy một cơn ớn lạnh lan khắp người. Hơi nuốt nước bọt. Thanh kiếm này, thật lạ lùng và quái dị. Quái dị hệt như chủ nhân của nó vậy.
Cổ dường như cảm nhận được cái lạnh lẽo của kim loại sát vào da. Tố Lạc biết thanh gươm kia đang được chủ nhân của nó chực chỉ vào động mạch cổ của nàng một cách tàn nhẫn. Bên tai lại vọng đến tiếng nói tựa như tu la địa ngục, lạnh lẽo mà băng giá:
- Ngươi muốn làm gì?
Gió dường như điên cuồng cuốn qua. Bầu trời xé rạch một tia chớp kinh thiên động địa. Ánh sáng bạc trắng một hồi chiếu tỏa ánh mắt đen đặc mà lạnh lẽo... Tàn nhẫn mà chết chóc...
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK