Giống như nàng bướm giương cánh xa vào tấm màng nhện chằng chịt những đường tơ bụi bặm mà bẩn thỉu. Cuộc đời ta cũng giăng mắc mãi vào tấm lưới của muôn ngàn chữ duyên nghiệt ngã mà bất tận…
***
Hắc ngục. Một trại giam nằm ở phía Bắc của lãnh địa Kinh Bắc. Nó được mệnh danh là “địa ngục hắc ám’’ của 108 khu tự trị kéo dài từ thủ phủ Vân Tứ của nước Sá Tự đến An Lạp miền Ám Hạ. Nói ra thì cũng là có căn nguyên của nó cả. Kinh Bắc vốn nằm trong lãnh thổ và chịu sự kiểm soát của Vân Nam đế quốc. Tuy nhiên, do luôn xảy ra hỗn loạn, đấu tranh, nổi dậy... Nên tình hình chính trị của khu vực Kinh Bắc là một mớ rối ren, chằng chịt những quan hệ chủng tộc, tôn giáo và giai cấp… Vì vây, Vân Nam vẫn luôn cố gắng siết chặt tình hình bằng cả chính trị, kinh tế, quân sự,.. Nhưng mọi chuyện vẫn không được như ý nguyện. Nên đành đặt nó nằm trong 108 khu tự trị mang tên “Tự’’. Đồng thời, cũng tăng cường hoạt động giám sát tại đây. Mà lãnh chúa chính là một trong những công cụ giám sát hiệu quả nhất của thủ đô Vân Nam giành cho Kinh Bắc.
Năm 1900, thủ đô Kinh Bắc chính thức nằm dưới sự cai trị toàn quyền của lãnh chúa A Nhĩ Tư, ông đặt ra hàng loạt các chính sách, chiến lược, hành động nhằm ổn định phần nào tình hình Kinh Bắc, ví như: Ban hành hàng loạt các đạo luật, mà nặng nề và đẫm máu nhất chính là đạo luật “Tam sát” giành cho quân “Tam Tư” – một đội quân phản loạn có quy mô vô cùng lớn, chúng chính là một tộc người Hồi giáo cực đoan luôn có tham vọng lật đổ người Nam Nhĩ, chủ nhân của Vân Nam. Hay thành lập một đội quân tiên phong: Kĩ sĩ sắt “Tật Phong”- một đội quân mà đến một đứa trẻ 3 tuổi dù đang khóc mà cũng phải nín bặt khi nghe tên (thế cũng đủ biết nó đáng sợ đến mức nào). Và Hắc ngục, cũng là một trong những biện pháp mà A Nhĩ Tư nghĩ ra để phần nào giải quyết vấn đề giam giữ và trừng phạt tội phạm. Tại đây, giam giữ những người mang tội giết người cướp của, những người tham gia vào hội “Tam Tư” chống lại đế quốc, những người lợi dụng tôn giáo để kích thích đấu tranh lật đổ chế độ và cả những nô lệ nổi dậy đấu tranh, nô lệ phạm tội,… Chính bởi lẽ đó. Tố Lạc đã được đưa đến Hắc ngục, tầng thứ nhất của “địa ngục hắc ám”…
Địa ngục hắc ám gồm 10 tầng. Tầng đầu là tội nhẹ nhất. Càng về sau thì tội càng nặng hơn. Và tương ứng với các tội ấy là các mức xử phạt tương ứng. Tầng một, băng ngục. Tầng 2, hỏa ngục. Tầng 3, sát ngục. Tầng 4, kim ngục. Tầng 5 trở đi hình phạt chưa biết…Các tầng ngục, hoàn cảnh như tên gọi. Tầng một, quanh năm lạnh giá, có khi nhiệt độ xuống tới âm là bình thường. Cũng bởi vậy mà nó đươc ví là cái hầm băng nghìn năm không đổi. Nói đến đây, cũng phải nhắc đến rằng: Từ khi thành lập đến nay, những người chết vì cái lạnh, vì đánh nhau, vì tai nạn trong tầng ngục này đã chẳng thể đếm xuể được nữa…
Hôm nay, cũng như bao ngày khác. Từ xa xa, Hắc ngục vọng tới hàng ngàn tiếng thét đinh tai nhức óc của phạm nhân. Chắc hẳn là vừa mới đi nhận hình phạt về. Bước chân hơi dừng lại, một vài người dân vác quốc đứng lại ngó hướng đó. Lại chỉ thấy một mảnh sương mù mịt mùng. Nói đến cũng thật lạ, hắc ngục quanh năm bị sương mù bao phủ, chẳng bao giờ tan. Nghe nói chỉ có cửa truyền tống ngũ sắc mới có thể vào và ra được. Vì vậy, chưa bao giờ có chuyện người ngoài đột nhập vào và tù nhân từ trong trốn ra. Bởi có ai biết cửa truyền tống ở đâu trong cái sương mù vĩnh cửu kia đâu. Nên muốn vào ấy à! Nói với quan trưởng 5 sao đi. Muốn ra ấy à! Cũng nói với quan trưởng năm sao đi. Còn việc có cho không! Tùy cảm hứng của quan trưởng 5 sao đi. Bước chân dảo bước tiếp, những người nông dân bỏ lại sau lưng thửa ruộng đã làm được một nửa và bước về phía xóm làng đã dần chìm vào hoàng hôn. Bên tai lại nghe văng vẳng đâu xa tiếng kêu gào thảm thiết lan tỏa trong không trung mãi không tan. Nói đến thì cũng thật quen thuộc - những tiếng kêu gào ấy gần như đã trở thành một bản nhạc giao hưởng trong một phần định mệnh của những người dân sống gần hắc ngục… Nó gắn bó và dai dẳng với họ từ khi sinh ra đến khi chết đi. Và nó đã trở thành một thói quen bất di bất dịch trong cuộc sống thường nhật của họ, một ngày không nghe là thấy lòng trống trải, hoang vắng đến lạ…
Nhưng có một điều mà họ không biết, trong tầng một của hắc ngục cũng không có truyền ra tiếng gào thét đinh tai nhức óc như thường ngày mà hiện giờ nó đang vắng lặng như tờ. Một sự vắng lặng mới lạ kì làm sao…
Tại phòng giam thứ 84, tầng 1, băng ngục…
Bàn tay nắm chặt cây trâm sắc bén. Đôi mắt nàng mở to, ánh lên tia nhìn ngoan tuyệt, lạnh lẽo tựa băng. Mái tóc lộn xộn, xơ xác, tả tơi trên đầu mày, trên gò má bê bết máu tươi. Từng giọt là từng giọt huyết tương xuôi theo gò má bẩn thỉu nhơ nhuốc chảy xuống xương quai hàm nhỏ nhắn. Rồi thuận theo đường cong buông xuống cần cổ thon dài, thấm ướt một mảng áo tù nhân mỏng tang, sờn cũ.
Ánh mắt người đàn ông ánh lên tia nhìn thất kinh, ngạc nhiên và đôi chút hoảng loạn. Một đứa con gái yếu đuối lại có thể tàn nhẫn như thế với bản thân. Một luồng hơi lạnh chảy dọc sống lưng, ông ta hơi run lên. Một suy nghĩ vẩn vơ cứ như sương mù giăng mắc mãi trong đầu, luẩn quẩn không tan: “Đứa con gái này thật có gì đó thật bất bình thường.” Nghĩ đến đây, ông ta lại bắt gặp một cái nhìn lạnh lẽo và băng giá. Và cái nhìn đó thành công khiến ông ta có cảm giác như một luồng uy áp vô hình đang đè nặng lên vai mình. Hơi nắm chặt tay trong vô thức, ông ta thở ra một hơi đục ngầu, đông cứng. Lại chẳng biết liệu có phải là do cái khí lạnh tại hầm ngục đang lan tỏa hay không mà bất tri bất giác cảm thấy lành lạnh một cách bất thường.
-Ta như thế này, ngươi vẫn muốn.- Hơi thở nàng vẫn đều đều mà lặng lẽ. Lặng lẽ hệt như cái khí lạnh vẫn hàng ngày tuôn ra từ nơi lòng đất của địa ngục hắc ám này.
Thân mình khựng lại từng giây. Cơ mặt người đàn ông giật lên, vết sẹo lồi kéo dài từ gò má tơi tận xương quai xanh đỏ quạnh một màu ghê rợn. Ông ta cảm thấy hơi gai người nhưng đồng thời với cảm giác ấy là sự tức giận và nhục nhã vô bờ. Đã bao giờ ông ta bị một con đàn bà uy hiếp như thế này. Hơn nữa con đàn bà đó còn nhỏ bé - nhỏ bé đến mức mà mới nãy thôi ông ta còn coi nó là con kiến mặc người chà đạp. Bàn tay siết lại, mắt nổi gân máu. Ông ta cũng chả phải đèn cạn dầu gì. Không những thế, ông ta còn là thủ lĩnh của tầng một này. Cớ gì lại phải sợ một con nhóc cơ chứ. Nực cười. Nghĩ thế, ông ta bước lại gần. Toan tính sẽ xé xác con bé này như thế nào.
Nhìn thấy thân mình người đàn ông tiến lại gần. Ánh mắt một màu hắc bạch phân minh của nàng không chút lay động. Còn bàn tay lại hờ hững giơ cây trâm lên.
Nhận thấy hành động đột ngột ấy. Người đàn ông giật mình, bàn chân bất giác giật lùi lại. Chắc chả phải do sợ đâu mà là do đề phòng cô ta đâm một trâm về phía mình thôi. Tự nhủ như vậy, người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước. Lại vì hành động tiếp theo của cô gái mà tư dung thất sắc. Cô ta thế mà lại đâm tiếp vào chỗ vết thương. Trái tim run lên, người đàn ông tự hỏi: Cô ta không đau ư. Vết thương vốn đã sâu nay lại càng sâu hơn, tưởng chừng như sâu đến tận xương. Máu chảy ra lênh láng, bệt trên khuôn mặt không chút biểu cảm tưởng chừng như người chết. Phải, người chết, đó chính là biểu cảm hờ hững, vô cảm của người chết.
-Kể cả như vậy, ngươi cũng muốn à.- Giọng nàng lạnh băng, trâm bạc lại giơ lên một lần nữa. Lóa trong không trung một thứ ánh sáng bàng bạc, chiếu vào ánh mắt người đàn ông lóng lánh, chập chờn đến đau nhức.
Một người tàn nhẫn như vậy với chính mình thì với người khác còn tàn nhẫn đến mức nào chứ. Hơi rùng mình, người đàn ông kìm chế cái lạnh đang thấm vào người. Rồi buông một ánh mắt ngoan độc mà u ám nhìn chằm chằm Tố Lạc. Sau đó, quay đầu bước đi.
Bàn tay thả lỏng, tâm trí vốn căng cứng cũng dần buông xuôi. Tố Lạc thả người ngồi xuống nơi góc tường lụn vụn là băng nhỏ. Bàn tay nâng lên cài trâm bạc lên đầu. Ánh mắt rảo nhìn quanh. Chỉ nhác thấy từng người là người rải rác khắp căn phòng, cả nam lẫn nữ. Trong đó, ở một góc, truyền ra tiếng rôm rả. Thì ra là những người thuộc hạ dưới trướng của tên đại ca đó đang bàn luận hăng say: Quan tâm đến ả làm gì, đại ca, hôm nay đệ thấy một con nhóc mới đến ngon phết... Hay là: Đại ca, người không cần lo, con ả kiểu gì cũng phải trả giá vì những hành động của mình…Rồi là: Chỉ cần đại ca nói một tiếng là bọn đệ sẽ xử ả… Hơi quay đầu, Tố Lạc chẳng thèm để ý đến những lời bình luận nhạt nhẽo ấy nữa. Ánh mắt đảo qua chốn khác, nàng nhìn thấy ở phía Đông, có một người đàn bà gầy gò và có phần khắc khổ đang ngồi. Bên cạnh là một cô bé tầm 9 tuổi. Cả người cô bé run lẩy bẩy, co rúm rúc vào lồng ngực người phụ nữ. Chắc hẳn là do lạnh. Ở đây, dưới cái lạnh này, không phải một cô bé có thể sống được.
Như nhận thấy ánh nhìn của nàng. Người đàn bà ngẳng đầu. Cả khuôn mặt gầy gò loáng thoáng những nếp nhăn khẽ nheo lại như có thể xếp thành khe. Ánh mắt thì như một màn đêm đen kịt chẳng chút ánh sáng, có chăng chỉ là một thứ cảm xúc dại ra gần như chết lặng. Hơi ngạc nhiên, Tố Lạc chăm chú nhìn cử động của người đàn bà, tuy có chút đờ đẫn nhưng bàn tay người đàn bà vẫn ôm thật chặt đứa bé, để truyền hơi ấm cho nó.
Hơi thất thần suy tư. Tố Lạc thầm nghĩ: “Chắc hẳn đó là một người rất thương con mình.” Tố Lạc nghĩ thế và ánh mắt lại tiếp tục nhìn về phía người đàn bà nọ. Lại thấy bà ấy đã cúi đầu xuống, ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm xuống đất như một con rối gỗ vô cảm. Chẳng hiểu sao lúc này, khi nhìn thấy cái ánh nhìn đó nàng lại cảm thấy hơi chấp chới một cách khó hiểu. Ánh mắt lại một khoảng u ám bạc mờ ẩn hiện. Hơi dụi mắt, nàng xua tan đi cái ánh nhìn mờ nhạt nơi tròng mắt đã dần vẩn đục. Lại nữa, lại nữa rồi, dạo này nàng vẫn hay như vậy, chẳng hiểu sao lại thế. Cũng hệt như mấy ngày trước ngồi trước ánh đèn mà nhìn thấy người đàn ông xa lạ nọ. Thật chẳng hiểu nổi. Nàng làm gì có quen người nào như thế chứ. Cũng thật là lạ. Chẳng lẽ nàng tự mình tư xuân ư. Thở dài một hơi ngán ngẩm. Nàng chẳng nhìn gì nữa. Bởi lẽ, ngoài người với người thì có quái gì đâu. Nghĩ là thế, bàn tay nàng nắm lấy vạt áo nhàu nhĩ, rồi mượn lực xé mạnh. Thế là một tấm vải nhỏ, dài đã nằm trong lòng bàn tay. Tấm vải này, nàng định dùng để băng lên khuôn mặt vốn đang chảy máu lênh láng của mình. Cười nhạt một tiếng, bất chợt nàng nghĩ rằng lúc này khuôn mặt của mình hẳn ghê rợn lắm, thêm một tấm áo trắng tinh nữa là thành con ma luôn rồi.
Nhàn tản suy tư trong phút chốc, nàng nghe thấy tiếng gió gào lên bên ngoài song sắt, rồi một trận lạnh buốt ùa vào. Ở đây, cứ mỗi tối vào khoảng thời gian này sẽ có gió lùa và tuyết rơi, trắng xóa cả một vùng hầm ngục. Ánh mắt nhìn ra khoảng không ngoài nhà ngục, nàng nhìn thấy từng bông tuyết như một chòm pháo hoa bung nở giữa hầm ngục vốn tối tăm. Đưa bàn tay ra, hứng một vài hạt tuyết trong lòng bàn tay, Tố Lạc thấy hơi lạnh như thấm vào từng tấc linh hồn lạnh buốt. Ánh mắt đảo qua, vụt ra khỏi bầu trời tối tăm li ti vài đốm sáng bạc mờ. Tố Lạc chỉ thấy leo lét là một vài ánh đèn cầy trơ trọi gác ở một góc nhà ngục nhỏ bé. Người ta vẫn thường nói có ánh sáng tức là sẽ có ấm áp. Nhưng thứ ánh sáng ấy chẳng thể chiếu tỏa ra ngoài trời tối mịt kia. Và cũng chẳng thể xua tan được cái giá lạnh nơi đây. Có chăng chỉ thấy là một mảnh hiu hắt buốt giá của gió và tuyết lùa qua song cửa. Và đó chính là địa ngục hắc ám - một địa ngục kì lạ được tạo ra bởi trận pháp khổng lồ. Ồ thế đấy, nàng cứ vẩn vơ lung tung rồi dựa vào mặt đá đằng sau lúc nào chẳng hay. Đôi mắt cũng theo đó dần nhắm lại, cẩn thận chìm vào giấc ngủ trong cơn đói cồn cào. Hôm nay nàng cũng mệt mỏi đủ rồi…
***
Gió hiu hắt thổi. Từng cơn lạnh thấu tim buông mình khắp mọi ngõ ngách của hầm ngục. Hôm nay vẫn như bao ngày khác, sau một ngày lao động nặng nhọc ở hẻm băng A Nhã - một hẻm núi được hình thành tự nhiên trong hầm ngục Địa ngục hắc ám, Tố Lạc nằm nhoài trên lớp cỏ khô đã dần mục rữa. Quanh thân thể lại cảm nhận từng tấc da thịt đau nhức. Một phần vì do vận động mạnh, một phần vì do trời lạnh quá, da cứ buốt cả lại, co quắp tưởng chừng như giần giật đến nơi. Bờ môi khô khốc, Tố Lạc liếm nhẹ, bụng lại cảm thấy đói. Hôm nay nàng vẫn tiếp tục bị bắt chẹt. Bọn đàn em của tên đàn ông mặt sẹo đó đúng thật là quá đáng. Nếu không phải vì tính nàng không dễ bắt nạt thì đến cả một miếng bánh cũng đừng hòng có mà ăn. Người ta vẫn hay nói: Có thực mới vực được đạo. Không có cái ăn mà lại phải làm việc cả ngày thì có khác nào tự đi tìm đường chết chứ! Ánh mắt nhắm hờ, nàng cũng chẳng sợ bọn chúng đâu nhưng ngặt nỗi người đông sức mạnh. Mà nàng là một đứa con gái chân yếu tay mềm, thì làm được gì. Chán nản nghĩ, bụng nàng lại reo lên từng chặp. Chậc…
-Tỉ tỉ, tỉ đói bụng ư. Tỉ có muốn ăn không. Muội còn một cái…- Tiếng một cô bé vang lên, dè dặt mà ngại ngùng.
Tố Lạc mở mắt. Một đôi con ngươi sắc bén nhìn về nơi phát ra âm thanh. Thì ra là cô bé ấy - Cô bé nằm trong lòng người đàn bà mà nàng vẫn thấy hằng đêm. Nhìn gần, mới để ý thấy sắc mặt cô bé trắng nhợt, bờ môi nứt nẻ, khô khốc, mái tóc bù xù, xũ xượi…Ánh mắt đảo xuống, Tố Lạc thấy tấm áo cũ kĩ của cô bé lỗ chỗ thủng. Nhưng nhìn kĩ vẫn không thể thấy da thịt, thì ra là nhiều lớp áo chồng lên nhau. Tố Lạc biết, đây là do người đàn bà đưa tất cả áo của mình cho cô bé. Thường thì ở đây, mỗi người tù nhân sẽ có 3 lớp áo, dù mỏng nhưng ít nhất cũng coi là có. Còn riêng tên mặt sẹo lại có đến mấy lớp, chắc là do cướp của ai đó. Hừm, đúng là một lũ ác bá. Chửi thầm một tiếng, Tố Lạc lại thấy có chút lạc đề. Ừm, dù sao ý nàng muốn nói rằng người đàn bà đã nhường những tấm áo cho cô bé còn mình chỉ mặc một tấm áo mỏng tang. Nghĩ vẩn vơ là thế, Tố Lạc nhìn xuống bàn tay đang run lẩy bẩy của cô bé. Thì ra trên bàn tay gầy gò, lấm chấm tơ xanh ấy đang nắm một chiếc bánh bao. Nói đến đây, cũng phải đề cập đến vấn đề tại sao cô bé lại có cái ăn. Cũng là do mẹ cô bé. Thở dài một tiếng, nàng không tránh khỏi thương cảm. Để bảo vệ mình và con, người đàn bà bất chấp việc bán thân thể mình cho người đàn ông đã giết chồng mình – chính là tên mặt sẹo đó. Ánh mắt đảo qua góc tường, nàng nhìn về phía người đàn bà đó, lại bắt gặp một ánh mắt vô cảm mà bạc mờ u ám. Chắc hẳn trước đây bà là một mĩ nhân, có khi còn là một mĩ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành nữa ý chứ. Nếu không tin, thì nhìn đường nét và khuôn mặt kia kìa. Dù đã trải qua bao nhiêu khắc khổ, gian truân nhưng vẫn còn mặn mà lắm! Thầm cảm thán một tiếng, Tố Lạc không khỏi bổ sung: chẳng qua là có đôi chút trắng bệch và u ám giống người chết thôi.Thở dài một hơi, Tố Lạc chuyển ánh nhìn đến chiếc bánh bao trên tay cô bé. Lại nhìn thấy cô bé nắm thật chặt, thì ra là vẫn không nỡ cho đi cái bánh bao của mình. Nói ra, thì cũng đúng thôi, ai ở đây mà có thể ăn no chứ. Có cái ăn đã là phúc rồi. Vậy nên, dù muốn cho đi, cô bé cũng vẫn tiếc nuối. Qủa là một cô bé đáng yêu.
-Muội ăn đi… Tỉ không đói.- Tố Lạc buông ánh mắt, môi nhẹ cười.
Cười một tiếng ngây ngốc. Cô bé ngồi xuống cạnh Tố Lạc, rồi đưa chiếc bánh lên miệng, gặm từng miếng một cách chậm rãi, cẩn thận hết mực. Chắc hẳn là do cô bé sợ làm rơi. Sở dĩ cô bé sợ thế là do cô bé sẽ tiếc lắm nếu làm rơi dù chỉ là một miếng bánh nhỏ thôi. Bởi vì thức ăn quý lắm mà. Cắn tiếp một miếng, ánh mắt cô bé tỏa sáng như trong miệng là mĩ vị nhân gian chứ không phải là một miếng bánh khô không khốc. Cô bé vẫn nhớ lời mẹ bảo: Hạt gạo là hạt ngọc trời. Nên phải biết quý trọng và không được lãng phí. Mỉm cười, dường như, trong đôi mắt sáng trong của cô bé, tái hiện hình ảnh mẹ đứng giữa cánh đồng lúa vàng bao la, bát ngát trải tít tắp đến tận chân trời. Và giữa cánh đồng bát ngát đó, từng ánh nắng mùa hạ chiếu xuống, phủ lên lấp lánh là từng giọt mồ hôi trên trán mẹ rơi xuống mỗi khi mẹ cúi xuống thu gặt. Chao ôi, lúc ấy mẹ mới đẹp làm sao. Thầm vui sướng mà nghĩ, cô bé cũng tấm tắc: Không những lời mẹ mà cả lời cha cô bé cũng nhớ lắm. Cha cô bé từng nói rằng, phải biết giúp đỡ người khác. Nhất là những người nhỏ yếu hơn mình. Đó chính là tinh thần tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách. Bởi thế mà cô bé mới giúp Tố Lạc đó. Lẩm nhẩm vài tiếng như đang đọc thuộc bài, cô bé cắn tiếp một miếng bánh. Rồi nghiêng đầu, cô bé giương ánh nhìn to tròn, long lanh chăm chú quan sát Tố Lạc. À không, chỉ là nhìn lén thôi, cô bé cố gắng điều chỉnh ánh mắt của mình để người khác không phát hiện. Lòng lại thầm nhủ: “Hẳn tỉ ấy không phát hiện đâu!” Thoáng kiêu ngạo, cô bé biết mình giỏi lắm, đến cả mẹ cô bé cũng không phát hiện cô bé nhìn trộm cơ mà, sao tỉ ấy phát hiện được.
Hơi nhồn nhột, Tố Lạc nhận biết những cái nhìn trộm kia. Nói là trộm mà sao chẳng dấu diếm gì thế kia. Nàng hơi nhăn mày, có chút bất đắc dĩ: “Mặt nàng có gì ư”. Tự hỏi là thế, nàng cất tiếng trong trẻo mà không dấu nổi tò mò:
-Sao muội nhìn ta thế.- Nói ra thì cũng lạ, chẳng hiểu sao nàng quan tâm đến một người lạ như thế. Phải chăng là nàng bắt gặp hình bóng của mình trên người cô bé. Một hình bóng xưa cũ của một thời xa xôi. Có chút vẩn vơ, trong đầu nàng chập chờn, lay động là những khoảng không xa vắng.
-Muội…- Cô bé giật mình, vậy là bị phát hiện rồi ư. Hơi nhăn mũi nhỏ nhắn, mặt cô bé đỏ lên. Miệng lại ngập ngừng, ấp úng nói… Nhưng chưa kịp để nàng nghe tiếng lí nhí như mắt muỗi đó, từ đằng xa đã truyền đến những tiếng động đinh tai nhức óc. Rồi tiếng người gào thét, chửi rủa vọng lại. Chắc hẳn lại xảy ra chuyện gì đó rồi. Quay đầu, nàng dường như thấy sự hoảng sợ toát lên từ cô bé. Hơi chậc lưỡi, nàng biết dù đã quen với tiếng quát tháo, tiếng roi vọt, tiếng thở dài, tiếng gào khóc âm ỉ,… thì cuối cùng cô bé vẫn chỉ là 1 đứa trẻ. Và do vẫn là một đứa trẻ, nên cô bé sợ hãi cũng là điều hiển nhiên. Cũng giống như phản ứng của một đứa trẻ sinh ra đã khóc vậy. Cô bé có hoảng sợ đến mức co người lại như thế cũng là phản ứng tự nhiên thôi.
Nhưng mà, nhìn thế nào cũng thấy tội nghiệp… Tội nghiệp đến lạ… Khẽ chần chừ, nàng nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cô bé như muốn trấn an nỗi sợ hãi trong đôi mắt đen láy ấy. Ánh mắt lại nhìn về phía trước, nơi xảy ra chuyện. Chỉ thấy chen chúc đông đảo là người với người vây xem. Và trong đám đông đó, Tố Lạc nghe vọng lại tiếng chửi bới quen thuộc của người đàn ông mặt sẹo: Mày dám chống đối à. Ông cho mày biết tay…Rồi là: Thằng chó này, đánh nó chết cho ông…Rồi là vân vân và vân vân… lời mắng chửi cay nghiệt. Đồng thời với lời mắng chửi cay nghiệt đó là tiếng buông cẳng chân hạ cẳng tay rầm rầm chấn động mặt đất. Chậc, chắc là cũng đau lắm đây. Da thịt hơi tê tái, nàng dường như cảm nhận được những cái đánh ấy. Nói thật, thì cũng là thân quen, nàng vốn chẳng xa lạ gì với những trận đòn roi. Bởi sâu sắc hơn bao giờ hết nàng đã từng gần chết vì nó. Hơi mân nhẹ khóe miệng lên một tia trào phúng, Tố Lạc thầm nghĩ: Tuy nói là vậy nhưng chẳng phải nàng vẫn sống đến tận bây giờ đó sao. Qủa đúng là số của tiểu cường đánh mãi không chết! Bàn tay hơi xoa nhẹ như một thói quen, nàng lại nghĩ tiếp: Đồng bệnh tương liên là thế đấy nhưng nàng cũng chả rảnh để quan tâm đến người khác. Không có giá trị thì cũng chẳng cần phải sống tiếp làm gì. Cuộc sống ý mà, chẳng thể làm phật tổ cũng chẳng thể làm bồ tát được đâu, đến ngay cả bản thân còn lo chưa xong thì đừng quản làm gì, không khéo còn bị gặm đến xương cốt cũng chẳng còn nữa ấy chứ…
Thời gian dần trôi qua, tiếng người ồn ào dần lắng lại. Chắc hẳn chửi nhiều quá cũng khát rồi. Đánh nhiều quá cũng mệt rồi. Nên những người đàn ông đó dần ngừng tay và quay sang hỏi ý đại ca của mình. Lại thấy người đàn ông chửi thề một tiếng: “Phế vật.” Rồi quay đầu bỏ đi, thế là đồng loạt đàn em của gã cũng nhấc chân đi theo. Cuộc đánh đã dừng, người gây chuyện cũng đã đi, thế là đám đông tản ra. Con người ấy mà, dù ở đâu cũng là động vật tò mò và thích góp vui. Và sau sự tò mò, góp vui ấy là những ánh nhìn bàng quang, thỏa thê, cười nhạo, bình luận. Thì cũng là giống như con người cần ăn, cần uống. Họ cũng phải làm gì đó để góp vui cho cuộc sống gần như chết lặng này thêm đôi phần màu mè chứ. Chả phải sao? Hơi nhếch khóe miệng, nàng nhàn tản nhìn về phía cô bé. Lại thấy cô bé rụt rè cựa người, hình như đã hết sợ rồi, còn dám đưa ánh mắt to tròn ráo rác nhìn về phía người đang nằm bệt dưới đất kia mà. Tay hơi buông ra, Tố Lạc cũng nhìn theo ánh mắt cô bé, lại chỉ thấy máu là máu. Lòng lại thầm nhủ: “Anh ta hẳn là bị đánh nặng lắm nhỉ!” Chậc một tiếng, chẳng hiểu có phải là tiếc rẻ hay không mà cảm giác cứ như là muốn ăn đánh thế kia. Tố Lạc kê tay đặt lên chân, tì cằm nhìn bộ dạng tả tơi của anh ta: Quần áo bê bết máu, tóc tai xộc xệch, tay chân bầm dập, cong queo như sợi bún. Ây da, cũng chẳng biết là chết chưa nữa! Như cũng cùng suy nghĩ với nàng, cô bé đứng dậy, lại thấy hình như hơi loạng choạng, chắc là do co người lâu quá nên có chút tê cứng. Hơi mân môi, Tố Lạc dựa người vào mặt đá ghồ ghề đằng sau, tò mò nhìn theo hành động của cô bé: Rụt rè lại gần, rồi ngắc ngứ hỏi gì đó. Khuôn mặt khi hỏi thì trắng bệch lại vì sợ hãi. Sợ là thế còn đi đến làm gì không biết. Nói nhỏ một tiếng chỉ đủ mình nghe, nàng đổi một tư thế mới sao cho thật thoải mái. Ánh mắt lại không rời phía trước. Ồ, người đó hơi cựa quậy, rồi lết thân mình lại gần cô bé. Anh ta định làm gì nhỉ. Tố Lậc nheo ánh mắt. Nhưng một người bị đánh gần chết thì làm được gì. Và qủa đúng như vậy, anh ta lại gần, ngước khuôn mặt tím bầm mà sưng vù như cái đầu heo của mình về phía cô bé. Hành động đó thành công làm cô bé hoảng sợ hét toáng lên chói tai. Đúng là gan thỏ đế mà. Tố Lạc cười nhẹ, lại thấy cô bé giật lùi lại vài bước sau phút hét chói tai. Nhưng lạ là người đó cũng không đuổi theo nữa. Mà với tay về phía trước, đặt tại nơi cô bé vừa đứng. Thì ra anh ta muốn lấy đồ ở đấy. Đó là gì nhỉ? Một cây trâm bằng gỗ. Hơi kinh ngạc, Tố Lạc nhìn thấy người đàn ông nắm chặt cây trâm vào trong lòng rồi cố ngồi dậy, lết về một góc. Chả mấy chốc mà thân mình gầy yếu, bê bết máu đã im hơi lặng tiếng khuất vào trong bóng tối triền miên của nhà ngục…
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK