Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

(Do mình tách chương 2 ra nên chương 4 vẫn sẽ là chương cũ nếu là các bạn đọc rồi. Hi ha, cmr ơn mọi người vì đã đọc truyện. )

Giống như nàng bướm giương cánh xa vào tấm màng nhện chằng chịt những đường tơ bụi bặm mà bẩn thỉu. Cuộc đời ta cũng giăng mắc mãi vào tấm lưới của muôn ngàn chữ duyên nghiệt ngã mà bất tận…
***
-Này, con không có chuyện gì định nói với ta à.- Đầu gục xuống uống một hớp rượi, người đàn ông tựa tấm lưng gầy gò vào chấn song bằng sắt đã sớm gỉ màu. Rồi nói vọng vào trong nhà lao u tối mà lạnh lẽo.

Hơi cười một tiếng nhàn tản chẳng rõ ý vị. Tố Lạc ngửa cổ nhìn ra song cửa sổ nhỏ tí xíu bằng một bàn tay. Trời vẫn đang sáng, từng luồng ánh sáng nho nhỏ chiếu vào căn phòng nhỏ hẹp như tạo thành một chiếc hộp vuông nho nhỏ chợt lóe chợt tắt. – Mai con phải đến hắc ngục rồi. Còn có gì để nói chứ.- Vừa nói đến đây. Như chợt nhớ ra điều gì đó. Nàng nói tiếp - À, quên, con nên nhắc nhở người nên thôi cái thói sâu rượi ấy đi. Nếu không sẽ chết sớm đấy.- Nàng vừa nói, vừa nhìn theo luồng ánh sáng mới nãy. Lại thấy nó hơi lung lay, chập chờn, chợt sáng chợt tối. Tựa như không thể chiếu tỏ được trong cái bóng tối bủa vậy u ám nơi căn phòng chật hẹp này.

-Ấy, ai lại đi rủa người ta chết thế chứ. Con đúng là độc miệng.- Nói đến đây, người đàn ông khẽ uốn ẹo thắt lưng cho đỡ mỏi. Tay lại theo thói quen vuốt chòm râu xồm xoàm ở cằm. Nhưng sờ mãi lại không thấy đâu, thế mới nhớ ra, hôm qua vừa bị cạo sach. Thở dài một tiếng, người đàn ông uống tiếp một hớp rượi nữa vào bụng. Ngon thật. Mà cũng nóng ra phết. Trôi vào cổ họng, chảy vào ruột, ấm áp đến lạ. Đúng là mùa đông thì phải có rượi mới sống được chứ.

Ánh mắt nhìn luồng ánh sáng đã tắt nơi góc phòng. Nàng nghĩ thời gian đang dần về chiều. Mặt trời đã dần lặng về phía tây. Thế nên ánh sáng không còn phản quang đến đây được nữa. – Con vốn vậy, người chẳng rõ từ lâu rồi, còn càm ràm con.- Ánh mắt lần tìm ra phía cửa sổ. Nàng nhìn thấy ở nơi đó có một cành cây đang vươn ra xé ngang khung cửa sổ nhỏ tí xíu. Đó là một cành cây đã dần trụi lá. Chỉ còn một chiếc lá hơi khô héo cố bám trụ lại, chống chịu với gió lạnh mùa đông.

-Con có hối hận không.- Người đàn ông hỏi. Ánh mắt lim dim, lờ đờ say.

-Hối hận ư.- Giọng nàng nhẹ bẫng, tựa như làn gió thoáng qua, phiêu diêu mà mờ ảo.- Việc giúp cô gái ấy ư.- Hơi cúi đầu xuống, trầm ngâm. Mái tóc nàng rũ rượi, rối ren rơi xuống vòm ngực với chiếc áo tù nhân lỗ chỗ bẩn.- Không đâu, dù sao cũng đã làm rồi còn hối hận gì nữa. Huống chi, cũng không phải con tốt lành gì khi giúp người ta. Cũng là có mục đích cả thôi.- Hơi ngửa đầu lên, ánh mắt nàng lại phiêu diêu ra ngoài khung cửa sổ nhỏ bé. Chẳng hiểu sao, lại mang bộ dáng trầm tư, lặng lẽ đến lạ. - Con còn một chuyện muốn hỏi người...- Cất tiếng hỏi tiếp, nàng phá tan không khí tĩnh lặng vừa mới xuất hiện nơi phòng ngục.

Hơi ngửa đầu, tu một hớp rượi. Người đàn ông bất giác lặng đi trong phút chốc. Rồi như tiếng nói nghẹn trong cổ họng. Người đàn ông há mồm ra mà chẳng phát được chút âm thanh nào. Cuối cùng, như chán trường mệt mỏi đến cùng cực. Người đàn ông cúi đầu xuống. Mái tóc bơ phờ, rũ rượi che khuất khuôn mặt trong bóng tối triền miên của nhà ngục.

-Con nói đi.- Tiếng nói vang lên, nghẹn ứ. Truyền vào trong tai Tố Lạc lại như tiếng khọt khẹt của một người bị mắc bệnh viêm họng đã lâu.

-Người có từng hối hận vì cứu con không.- Gió lạnh thổi qua, càn quét. Từng lớp bụi đất bay lên, phiêu du trong không khí, rơi vào miệng, lạo xạo là cát.

Đưa tay nốc tiếp một hớp rượi nữa. Người đàn ông đờ người, lặng thinh đi. Ánh mắt một màu hắc bạch dại ra tựa như người ngốc nhìn chăm chú về một hướng tối tăm nhất của góc phòng. Ở đó, vài con chuột đang lảo đảo đi qua, có lẽ vừa mới kiếm ăn xong nên trở về nhà. Chúng đi thành hàng, men theo lớp rơm rạ thơm mùi ẩm mốc và lít nhít chạy vào trong hang.

-Đã từng …-Giọng ông ngân dài, phờ phạc mà mệt nhọc.- Con có oán trách ta không.

Nhếch nhẹ miệng lên thành hình vòng cung. Nụ cười của nàng chẳng lan đến ánh mắt.- Con có gì mà trách người chứ. Nhờ có người mà con nhặt được cái mạng này mà.- Phải, cái mạng bần tiện, đau khổ và tuyệt vọng này. Vốn dĩ là nó của rất nhiều năm trước và sau này cũng thế. Ánh mắt hơi xa xăm. Nàng nhớ về quá khứ. Những đêm tối miên man vì bị nhốt trong thùng gỗ, những ngày tháng đói lay đói lắt, bị đánh đập dã man trong tay bọn buôn người. Đau lắm, khổ lắm. Đau khổ đến mức chỉ muốn chết quách đi cho rảnh nợ.- Người đã cứu con khỏi bọn buôn người. Con đội ơn người còn trả hết thì sao có thể oán người. Chung quy cũng là mệnh con nó vốn dĩ như vậy rồi. Sao có thể trách ai. Có trách cũng chỉ có thể trách con làm hại đến người.-Vừa nói xong thì nàng nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của người đàn ông. Và hình như ông lại nốc thêm một hớp rượi. Rượi ư. Đúng là nó đấy. Là rượi. Chắc nó vẫn đắng chát mà nóng rẫy như ngày nào. Nó chả có gì là tốt đẹp cả. Nhưng có nó thì ít nhiều cũng quên được chút buồn tủi, khổ đau trong cuộc sống hiện thực nghiệt ngã. Và có nó thì ít nhiều cũng được sống trong hạnh phúc giả tạo. Chẳng thế mà có biết bao nhiêu người sẵn sàng mượn rượi để giải sầu. Điển hình như người đàn ông trước mặt này chẳng hạn. Chả phải sao!

-Cũng đâu phải lỗi của con. Cũng chẳng phải lỗi của ta. Chỉ trách cuộc đời này quá nghiệt ngã thôi.- Không trách mình. Không trách người. Rồi thì cuối cùng cũng phải trách ông trời thôi. Nhưng có thật là do ông trời không? Hơi nhếch nhẹ khóe miệng. Ánh mắt người đàn ông không khỏi đờ đẫn, xa xôi. Lí do ý mà, có nhiều khi, chẳng nên giải đáp. Mà có giải đáp cũng chẳng thể giải đáp nổi. Bởi, đôi khi giải đáp xong lại càng thêm tuyệt vọng, càng thêm thương tích đầy mình. Nên chẳng thà đừng giải đáp nữa cho xong.

Gió dường như vấn vít qua từng kẽ hở. Lạo xạo mà xoàn xoạt. Tố Lạc ngửa đầu nhìn lên trần nhà tối đen như mực. Lại hơi chán nản vì vốn dĩ cũng chẳng nhìn rõ được đâu là trần nhà đâu là bóng tối nữa rồi. – Nhị nương vẫn ổn chứ ạ. – Hơi thở mệt nhoài, nàng lại nghĩ về người phụ nữ đó. Đó là vợ của ông ấy - Một người cai ngục không quyền không thế. Là con sâu rượi suốt ngày chìm trong men say. Nói đến cũng lạ. Người đàn ông tưởng như luôn vô dụng và chán chường ấy, lại là người cứu nàng trong tay bọn buôn người với 50 lượng bạc. Có thể đó là số tiền lớn duy nhất ông được cầm. Cả tiền thưởng lẫn tiền lương ít ỏi của ông. Nàng không biết có đúng là vậy không, nhưng nàng vẫn thường nghe nhị nương cằn nhằn là thế. Chẳng vì thế, mà sau đó, trong nhà vẫn không có gạo ăn, người cũng chả có rượi uống, lúc nào cũng bị nhị nương la mắng, càm ràm.

-Vẫn tốt, vẫn tốt…- Cười xòa một tiếng như cho qua chuyện. Người uể oải ngã người xuống đất. Chắc là do say quá, chẳng còn sức để ngồi nữa nên nằm xuống đất cho thoải mái.

Nhị nương, chắc vẫn còn hận nàng lắm. Nàng nghĩ vậy. Mà lời nói len lỏi đến bờ môi vẫn chẳng thể cất lên nổi. Chỉ thấy dường như có một khối đờm mắc ở cổ họng mãi không thông được.- Con xin lỗi…- Cuối cùng cũng cất được tiếng, nhưng lời nói ra đến môi lại là lời xin lỗi đầy ăn năn, áy náy đến cùng cực. Tại nàng, là tại nàng mà gia đình người mới như thế này. Lỗi lầm là ở nàng. Hai tay ôm lấy đầu, nàng gục mặt xuống đầu gối, mái tóc bù xù che khuất biểu cảm của khuôn mặt: tối tăm mà u ám. Nếu không phải người lấy tiền chuộc nàng khỏi bọn buôn người thì có khi Nhi ca nhi đã không phải chết. Cô bé đó. Cô bé trong trẻo và hoạt bát đó đã không phải vì không có tiền mời đại phu chữa bệnh mà chết dần chết mòn. Vả lại, nếu nàng sớm nghĩ thông, nhanh bán mình làm nô lệ,thì có lẽ cô bé đó đã có thể sống vì được chữa trị kịp thời. Chung quy, cũng là nàng hại tất cả mọi người. Nếu không có nàng, nhị nương đã cùng với người sống một cuộc đời êm đềm mà hạnh phúc như bao người khác. Nhi ca nhi cũng không phải chết… Chao ôi, được sống, cũng là một điều dằn vặt như vậy…

Đất trời tăm tối… thời gian từng chút trôi qua trong im lặng và tĩnh mịch…

Bất chợt vang lên tiếng thở dài nho nhỏ mà bất lực của người đàn ông vốn vẫn nằm trên nền đất lạnh lẽo từ nãy giờ. Thì ra người vẫn còn thức, nàng cứ tưởng người đã ngủ rồi. Ngủ trong cơn say bất tận mà xa xôi. –Thôi, ta đi đây. Mai con đến hắc ngục nhớ phải bảo trọng. Đó đâu phải nơi tốt đẹp gì.- Nói rồi, người lồm cồm bò dậy, lảo đảo bước đi. Bóng dáng gầy gò, lòm khòm, in trong bóng tối chập chờn, nhòe nhoẹt chẳng rõ dáng hình.

Hắc ngục ư. Nàng hơi nheo mắt suy tưởng. Tâm trí lại tái hiện một ánh mắt lạnh lẽo mà sâu thẳm tựa như biển cả mênh mông mà đen kịt, tối tăm. Ánh mắt đó trông chẳng khác nào một vùng biển chết, không sinh khí, không sức sống mà lại mãnh liệt một loại sát khí ghê người. Hơi cựa quậy thân mình đã dần tê cứng. Nàng ngả người ra sau. Ánh mắt thanh lãnh một màu khẽ xa xăm, chẳng thấy điểm dừng. Con người ấy, vào đêm hôm trước đã không giết nàng mà nhốt nàng tại nhà lao này để chờ ngày mai áp giải đến hắc ngục. Chậc một tiếng, nàng không biết liệu mình có nên cảm kích đến mức quỳ xuống mà vái tạ người đàn ông đó? Vì đã nương tay không chém đầu mình xuống khỏi cổ? Cười đến là nhạt nhẽo, ánh mắt nàng nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Nơi ánh trăng mờ nhạt đang chiếu tỏa khắp không gian bao la một thứ ánh sáng bàng bạc mà dịu hiền. Nhưng thứ ánh sáng đó chẳng thể chiếu tỏa được đến đây – nơi nhà ngục tối tăm này. Và chính điều ấy đã khiến cho nhà ngục và thế giới bên ngoài như tách thành hai thế giới đối lập. Một tràn trề sức sống. Một tràn ngập hắc ám. Và nói đi lại nói lại, hắc ngục, nơi đó cũng chẳng tốt lành gì hơn cái nhà ngục này. Không những thế, có khi nó còn có phần nhỉnh hơn nhiều về mức độ tồi tệ nữa kìa. Thế nên, nàng tội gì phải cảm ơn hắn ta chứ. Chung quy, không hận hắn đã là nàng rất hiền lành rồi. Còn mong đợi nàng cảm kích ư, có lẽ đợi đến kiếp sau đi. Vừa nghĩ thế, nàng lại đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Thật ra thì cũng chả phải nàng thích thú gì cái khung cửa sổ này đâu, nhưng ngặt nỗi xung quanh 4 bức tường đen ngỏm đen ngòm kia, thì còn gì cho nàng ngắm chứ. Thế nên, nàng phải nhìn ra ngoài thôi. Bởi vì, ít nhất ngoài đó còn có gió, có cây, có trăng. Nhếch nhẹ khóe miệng thành hình vòng cung nhàn nhạt, nàng nghĩ nếu mà có thêm rượi nữa thì nàng đã thành tao nhân mặc khách mà không phải là một tù nhân rồi. Châm chọc cười một tiếng, nhưng nàng vẫn tiếp tục nhìn ra bên ngoài song cửa cho đến khi cơn buồn ngủ dần kéo đến. Có lẽ nàng nên đi ngủ. Nàng nghĩ vậy, và định nằm xuống để ngủ một giấc thì bất chợt ngoài trời, nổi lên một trận cuồng phong. Và trong tầm nhìn xuất hiện hình ảnh chiếc lá nhỏ nhắn - duy nhất còn lại trên cành cây gầy gò - lay động mạnh. Mạnh đến nỗi tưởng chừng như sắp rơi xuống. Nhìn đến đây, tim nàng khẽ đập nhanh một nhịp. Một nhịp này chẳng hiểu sao lại khiến tâm trí nàng lâng lâng tựa như người say nằm mộng. Và nàng thấy đâu đó trong tâm tưởng là một khoảng không mênh mông, vô tận với hai mảng màu sáng tối giao hòa, mù mịt. Chiếc lá ấy...Thở dài một tiếng sâu xa, nàng quay người, nằm xuống lớp rơm dạ vẫn còn âm ẩm ướt. Rồi gác đầu lên khuỷu tay, nhắm mắt ngủ một giấc.

Ngoài trời. Gió vẫn không ngừng lại mà ngày càng mạnh hơn. Và chiếc lá duy nhất trên cành cây cuối cùng cũng đứt cuống lìa cành, xoay tròn theo gió, bay đến phương xa…Một lúc sau, chỉ thấy ở phía cuối con đường - nơi mai táng xác người đã có từ lâu đời - chiếc lá nhẹ rơi xuống lớp vải đã mục rữa lỗ chỗ màu đen của máu…

***

Ở một thời không khác:

Tại Nam Thành, thủ đô của Việt Quốc.

Năm 1896, Nam Thành phải hứng chịu một đợt tuyết rơi nhiều chưa từng có. Khắp nơi, chỉ thấy bóng tuyết xếp thành tầng, chen chúc nhau trên mái hiên, cành cây, góc phố. Nghe người dân trong thành nói, đây là mùa tuyết đầu tiên có tuyết rơi dày đặc như vậy. Mùa tuyết đó, rơi suốt cả tháng trời, khiến giao thông gần như tắc nghẽn, đâu đâu phóng tầm mắt ra cũng chỉ thấy một vùng tuyết trắng tựa như tít tắp, không điểm dừng.

-Này, ngươi nói xem, sao tuyết có thể rơi nhiều thế. Chuyện lạ thật. Nước ta vốn là nước nhiệt đới, mấy khi mà có tuyết rơi dày đặc như này. Thật quỷ dị.- Một người vừa đẩy tuyết, vừa nói. Cả người anh ta bọc trong cả tấm áo dày cộm mà vẫn không thấy ấm, nên đành bỏ hai tay ra, xoa xoa vào nhau cho ấm chút.

-Ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai…- Người bên cạnh cũng vừa đẩy tuyết vừa nói. Xong như chợt nhớ đến điều gì đó, anh ta ghé lại gần, thì thầm nói chuyện - Êu, Hạ Đình, hôm trước ta nghe một người thầy bói nói rằng, tuyết rơi là do một vị thần cai quản tuyết vừa mới qua đời, mà ta nghe không rõ lắm, hình như là cái gì đó “công chúa tuyết” thì phải. Ngươi nói xem liệu có đúng không.

-Xì, ngươi đúng là điên, lời thầy bói nói mà cũng tin. –Anh ta vừa nói vừa làm điệu bộ khinh thường. Cả đời này, kể từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ anh ta còn chưa gặp thần tiên bao giờ. Nói đến tin hay không, anh ta cũng mù mờ. Nói tin thì cũng không phải. Mà không tin thì cũng chả đúng. Bởi anh ta vốn chẳng tín sùng phật, nhưng năm hết tết đến lại vẫn hay đến chùa cầu may, xin quẻ... Cái này, cũng khiến anh ta mâu thuẫn lắm. Nhưng thôi kệ, anh ta cũng chả nghĩ nữa, bởi cái mớ nguyên nhân rối rắm này cũng chả liên quan gì đến anh ta. Việc anh ta phải làm là làm việc để kiếm cái ăn kìa, còn chuyện thần phật ấy à, nó là một điều quá xa vời đối với những người như anh ta. Thế nên, tốt nhất vẫn phải chăm chỉ làm việc đi thôi. Anh ta vừa nói thế vừa ngẩng đầu nhìn trời, thầm nghĩ: “Có lẽ tuyết còn rơi dài dài”…

Tại phía Nam của Nam Thành.

Tuyết đang rơi. Từng hạt tuyết nhỏ li ti nhẹ chao liệng rồi đậu xuống một gốc cây nằm ở góc tường của một biệt viện hẻo lánh. Và trong khoảnh khắc ấy, một bàn tay thon gầy, khớp xương rõ ràng chợt vươn tới, chạm vào cành cây gầy gò mà thô ráp. Những tưởng một cái chạm nhẹ thôi nhưng cũng làm cho cành cây khẽ rung động. Và rồi lớp tuyết ở kẽ tam giác cũng theo đó lả tả rớt xuống ụ tuyết nhỏ nơi gốc cây vốn đã bị che lấp quá nửa. Bên tai chàng dường như lại văng vẳng tiếng nói của nàng:

-Chàng biết sao ta lại thích làm thế này không. – Gió man mác đưa tiếng nàng xa xăm vọng về, chân thật mà êm ái đến thế.

-Tại sao…- Vẫn là hình bóng nàng dựa vào vai chàng. Vẫn là hình bóng chàng ôm nàng từ đằng sau... Thì ra những hình bóng đó đã ăn sâu vào tâm trí chàng, chẳng thể nào xóa nhòa.

-Chàng không thấy khi tuyết rơi xuống đầy ắp ụ tuyết này. Lại có chút giống nấm mồ ư…- Giọng nàng vẫn man mác và xa xôi như thế. Giống như điều nàng nói chẳng liên quan gì đến sự chết chóc, tang thương cả.

-Nàng thật là. Người con gái này. Ai lại sát phong cảnh đến thế...- Chàng nhẹ điểm lên cánh mũi đã hây hây đỏ của nàng. Môi lại mỉm cười oán trách người con gái chẳng biết sợ hãi là gì này một trận cho hả dạ… Thì ra cũng có lúc chàng có thể cưng chiều một người đến như thế…

Gió nhẹ thổi. Từng hạt tuyết trắng li ti rơi trên tà áo chàng, tà váy nàng sao mà mềm mại mà hòa hợp hòa hợp đến lạ lùng…

-Vương gia..- Bất chợt trong tiếng gió ồn ào. Tiếng người ở đâu vọng lại, kéo chàng khỏi những ảo vọng xa vời. Và sâu sắc trong tim, một nỗi đau tê tái cào xé tâm trí chàng. Thì ra tất cả chỉ là ảo ảnh. Thì ra nàng đã xa chàng rồi. Sẽ không còn những cái ôm ấm áp. Sẽ không còn những cái hôn nồng nàn. Sẽ không còn những cái thủ thỉ tâm tình…Sẽ mãi không còn nàng nữa. Bàn tay siết chặt… Mắt chàng đỏ hoe như rỉ máu. Chàng đấm mạnh vào thân cây, làm cho lớp tuyết còn lại ùn ùn đổ xuống đất như gặp phải cuồng phong…

-Nói đi.- Giọng chàng vang lên lạnh lẽo mà thô ráp. Ẩn sâu là một sự đè ép nặng nề.

-Vẫn không tìm được Thiên Vân đạo sĩ.- Người quản gia lên tiếng. Sắc mặt anh ta bình tĩnh mà ổn trọng. Nhìn thôi, cũng biết là người được đào tạo bài bản.

-Nhất định phải tìm ra hắn, dù phải đào ba tấc đất lên cũng phải moi xương hắn ra.- Ánh mắt chàng nhiễm hắc quang. Giọng chàng đè nghiến mà u ám. Chẳng khó để nhận thấy cơn cuồng nộ của chàng khi nhắc đến người đang cần tìm. Thiên Vân đạo sĩ.

Nói ra, thì cũng có chút quan hệ đến đạo gia truyền thừa nhất mạch Vân Nam. Thiên Vân đạo sĩ, nhất mạch duy nhất của Thiên Hữu đạo sĩ - một đạo gia nổi tiếng nhất thời Khang Hi. Nghe đồn ông đã đắc đạo thành tiên. Nói về vị Thiên Hữu này, thì tức là nói truyền kì về người từng dẫn đạo cho nhân dân, về người từng ra tay nghĩa hiệp cứu thoát 8000 người dân trong đại chiến tam sát, cũng là người phán định Khang Hi lúc còn là thái tử sau này sẽ danh chấn thiên hạ, hợp nhất 18 quân…cùng hàng ngàn hàng vạn những sa số, chuyện tình khác kể mãi không hết. Nói tóm lại, đến giờ nhắc đến Thiên Hữu là nhắc đến truyền kì, trả ai không biết. Nhưng ông chỉ có một truyền nhân là đạo sĩ Thiên Vân, một người quái dị, luôn đi 4 phương tám hướng không bao giờ chịu ở một chỗ, ông ta có cả hàng ngàn khuôn mặt, nên tung tích cứ hư vô mờ ảo còn hơn cả thần tiên trên trời… Nhưng nói đến cũng lạ, vào 8 năm trước, vương gia lại gặp người đàn ông đó trong hình dạng một tên ăn mày… Đó là vào thời điểm vương phi lâm trọng bệnh không thể cứu chữa. Có thể nói là chỉ còn một hơi thở là chết. Nhưng ông ta đã ra tay và cứu người về từ tay diêm vương. Nhưng chỉ cứu được người khỏi còn cái chết, còn việc tỉnh lại thì không thể… Sau đó... Ừ thì chuyện sau đó nữa anh ta cũng không biết nhiều chỉ biết rằng vào 1 tháng trước, cô gái tên là Tố Lạc đã chết, còn vương phi - người đã hôn mê 7 năm - thần kì sống lại… Rồi, vương gia ra lệnh cho anh ta kiếm Thiên Vân – một thần long thấy đầu không thấy đuôi. Nghĩ thôi, cũng đủ khiến anh ta đau hết cả đầu. Thái dương giật giật, người quản gia cúi đầu vâng lệnh. Rồi quay đi, thực hiện mệnh lệnh...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK