Có ai đó đã từng nói với ta rằng Chúa là toàn tri. Chúa tạo ra vòng quay định mệnh. Mà ta là một con chiên nằm trên vòng quay đó đợi chờ ngày định mệnh đến. Lúc đó, ta thường hay cười nhạt, không cho là đúng. Vì thế, đó chẳng phải là lí do, ta hay chế nhạo vị đạo sĩ mỗi khi tiên tri về hạnh phúc của một đôi uyên ương nào đó rồi đúc kết lại thành dòng chữ: "Đó là số mệnh". Rồi ta hay cười mỗi khi nhìn thấy nàng quả phụ chỉ biết giấu nước mắt vào tim, nói với một giọng buồn khổ rằng: "Đó là số mệnh.'' Hay tức giận mỗi khi thấy người mẹ đau đớn, thương tâm nhìn đứa con của mình chết dần chết mòn trong đói khát mà chỉ biết ca thán: "Đó là số mệnh". Và để rồi, khi đã cuối đời, ta mới nhận ra rằng, thì ra số mệnh là có thật... Khi mà giữa muôn trùng biển khơi những bóng người tấp nập đó, ta đã bắt gặp chàng - một con người ở bên kia đầu số mệnh... Nhưng đến cuối cùng mới nhận rằng, thì ra đó chỉ là một dấu mực chưa kịp khô nơi ngòi bút của vị chúa tại thượng nào đó lỡ rơi trên trang giấy trắng mang tên "định mệnh" mỗi khi người lỡ ngủ quên mà thôi...
***
Ánh mắt hơi nheo lại. Tố Lạc nhìn vào hàng ngũ đã dần hình thành sau cơn tốc biến của từng tốp chiến kị mà âm thầm kinh hãi. Đây rõ ràng là những chiến binh tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Tại sao bọn chúng lại ở đây? Chuyện gì đã xảy ra? Ánh mắt lại tiếp tục để ý, Tố Lạc không nhìn ra được bất kì một kẽ hở, một lỗ hổng nào trong thế trận dàn quân vô cùng chỉnh tề trước mặt. Lòng lại không khỏi tấm tắc, quả là một bàn cờ vi diệu. Ánh mắt vốn lạnh lùng, tĩnh mặc xẹt qua tia sáng không tên. Tố Lạc không nén nổi sự nóng bỏng trong cõi lòng. Đã lâu lắm rồi nàng chưa được nhìn thấy cảnh tượng hùng tráng và uy vũ như này. Đã lâu lắm rồi...
- Hizzz...- Một tiếng hí dài oai vệ vang lên, một luồng kim sắc lóe lên trong không trung rồi lấy một tốc độ nhanh như chớp vọt tới giữa hàng ngũ. Và thế là đồng loạt ba quân tách ra không cần môt lời báo trước. Điều này, chứng tỏ hành động ấy đã trở thành thói quen hay chính xác hơn là một điều lệ của ba quân. Một điều lệ thể hiện sự cung kính của các chiến sĩ dành cho vị tướng quân của mình.
Gió gào thét, mưa vần vũ, đất trời chìm trong cơn mưa nặng hạt. Chiến mã phóng qua đêm tối tựa như xé toang không gian mà phi đến với môt khí thế không gì cản nổi. Mặt đất rung động, nước mưa tung tóe, chiến mã chẳng mấy chốc đã đến giữa làn sóng của hàng ngàn binh lính tinh nhuệ, giáo mác đầy đủ, sáng loáng bắt mắt.
Ánh mắt Tố Lạc chăm chú nhìn theo bóng người đang trên thân ngựa. Lòng lại thầm nghi vấn:''Đó là ai?'' Là ai mà có thể chỉ huy cả một đội quân hạng nặng như vây. Chắc hẳn phải là một người vô cùng có quyền lực. Ánh mắt sâu thăm thẳm hiện lên tia sắc bén, Tố Lạc để ý thấy bóng ngựa lồng lên đạp vào không trung rồi cất tiếng hí vang dội. Sau đó hạ 4 chân xuống đất, nhẹ nhàng cọ sát. Ngựa đã dừng lại. Và người trên thân ngựa dần hiện ra rõ ràng. Thân người cao lớn được bao trùm bởi hắc giáp thâm trầm mà lạnh lẽo. Cùng với đó là một thanh bội kiếm giản dị được dắt bên hông một cách sơ sài mà chóng vánh. Hơi nheo mày, Tố Lạc thầm suy tư: ''Một vị tướng quân thống lĩnh ba quân mà lại không quý trọng vũ khí bản mạng của mình ư. Điều này thật vô lí.'' Đưa ánh mắt nhìn tiếp lên trên, nàng muốn từ khuôn mặt của người đó để phán đoán chút gì đó. Nhưng không được, bởi vì, người đó đang đeo mặt nạ. Một chiếc mặt nạ lạnh lùng mà vô cảm.
Dường như cảm nhận được điều gì đó. Người đó quay đầu, ánh mắt phi đến đây. Chỉ một cái liếc nhìn thoáng xa, cũng đủ để tâm Tố Lạc lạnh buốt. Ánh mắt đó không giống bất cứ ánh mắt nào mà nàng từng gặp. Ánh mắt đó lạnh lùng, vô cảm, sắc bén như ánh mắt của một con hắc ưng đang sải cánh săn mồi trên bầu trời rộng lớn. Một ánh mắt, tràn ngập bá khí và tính xâm lược. Hơi run lên, Tố Lạc vội cúi xuống, không dám nhìn nữa. Bởi nàng biết, nếu nàng nhìn tiếp, người đàn ông đó sẽ phát hiện ra nàng. Và hơn hết nàng cảm nhận được, người đàn ông đó, rất đáng sợ.
Hơi nhăn mày. Bàn tay nắm chặt dây cương của Mặc Vũ khẽ động. Rõ ràng mới nãy chàng cảm thấy một ánh mắt vô cùng sắc bén dán chặt trên người mình. Không sai được. Nhưng khi chàng quay lại, thì ánh mắt đó như tiêu biến, không để lại một chút dấu vết. Rốt cuộc là có chuyện gì? Mặc dù cảm thấy thắc mắc là thế, nhưng chàng lại không có thời gian để quan tâm đến nó. Bởi hiện giờ chàng còn có việc cần giải quyết. Mà việc này thì không thể chậm trễ được. Nên chàng gạt thắc mắc này ra khỏi đầu và tiến hành ra lệnh xuống dưới.
Sau khi nghe chàng phân phó xong, người tướng sĩ quay đầu và cất lên giọng nói mang theo nội lực hùng hậu:
-Tất cả đứng yên, không được cử động. Ai kháng lệnh, chém chết không tha.- Giọng nói mạnh mẽ vang vọng khắp cả một vùng đất trời. Cùng với đó là ánh quang sáng quắc mà lạnh lẽo của hàng loạt giáo mác nhất tề chỉ thiên.
Gió như có thêm một ngọn dao sắc bén cứa vào làn da người lạnh lẽo đến gai người. Chém chết không tha... Đó là chỉ thị tàn nhẫn và máu lạnh đến mức nào. Máu lạnh đến mức có thể biến hàng vạn nô lệ ở đây thành con ma không đầu. Không một tiếng động. Không gian vắng lặng như tờ. Một sự vắng lặng đến kinh tâm động phách.
Người đàn ông cầm đầu dường như rất là hài lòng trước hiệu ứng này. Chàng gật đầu, ra hiệu cho vị tướng lĩnh dưới trướng tiến hành tra xét để bắt người. Sau đó, như không có việc gì làm trong phút chờ đợi, chàng phóng ánh mắt băng lãnh khắp quảng trường. Chỉ là một ánh mắt nhưng lại mang theo uy áp đáng sợ khiến cho hàng vạn nô lệ run lẩy bẩy. Cái bá khí này, thật đáng sợ, và giờ khắc này họ chỉ muốn quỳ phục xuống để vái lạy mà thôi. Nhưng ngặt nỗi bên tai vẫn đăm đăm tiếng nói rõ như ban ngày: "Chém chết không tha". Vì thế, họ đâu dám quỳ xuống mà vái lạy. Vái lay tức là động đậy rồi. Cái họ cần lúc này là phải đứng im, đứng im như một bức tượng. Nếu không, cái đầu của họ sẽ như một quả tú cầu mà người ta vẫn thường hay đá, lăn lông lốc dưới đất. Nghĩ đến mà lạnh toát cả người, mồ hôi túa ra như mưa. Họ cắn răng chịu đựng cái khí áp kinh khủng này và không dám có chút hành động lạ nào. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời họ cảm thấy việc không quỳ lạy một người lại thống khổ đến thế ...
Thời gian từng chút trôi đi. Mưa càng ngày càng nặng hạt. Công cuộc tìm kiếm cũng ngày càng được đẩy nhanh. Chỉ có bóng dáng người đàn ông đứng đó là vẫn vững như bàn thạch, không chút lay động. Tố Lạc nhìn thấy vây, lòng lại không khỏi suy nghĩ xấu xa: ''Cứng quá thì gãy, anh ta không sợ một lúc nào đó gãy xương lưng à.'' Thở một hơi dài, cũng chẳng hiểu sao mình lại ghét người đàn ông này đến vậy. Anh ta cũng chưa động chạm gì đến nàng cả mà. Phải chăng, kiếp trước, hai người từng là kẻ thù chăng, hoặc cũng có thể anh ta từng nợ tiền nàng chẳng hạn. Hơi đau đầu, nàng chán nản chẳng nghĩ nữa. Dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào, nên thôi cứ tiếp tục ghét vậy.
-Thưa tướng quân, không thể tìm thấy.- Người binh lính cuối cùng được cử đi tìm kiếm đã quay lại và chạy đến chỗ người được gọi là tướng quân mà kính cẩn báo cáo. Trước mặt anh ta, là vị thiết sát tướng quân từng 3 lần đánh tan quân Mông Cổ trên nhánh sông Bạch Đằng lịch sử. Là người từng 2 lần phá tan vòng vây của kẻ địch mà đột kích ra ngoài với một khí thế gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ. Đồng thời cũng là người từng trước mặt nhà vua chém chết ái thần Hốt Tất Đặc vì tội bòn rút ngân sách của quân bộ. Chàng là niềm tín ngưỡng của toàn dân, là niềm tự hào của toàn thể dân tộc, cũng là vị anh hùng thiết sát của toàn thể binh lính quân bộ mà đặc biệt là binh đoàn hạng nặng: ''Thiết sát''.Vì thế, để bày tỏ sự cung kính từ tận sâu trong đáy lòng, người binh lính chưa bao giờ dám quên những cử chỉ tôn kính dù là nhỏ nhất của mình.
Bên tai nghe tiếng người lính báo cáo. Ánh mắt chàng trai sau lớp mặt nạ phủ kín một lớp hắc ám bất tận. Hắn ta, vậy mà lại mà lại chuồn mất trước thiên la địa võng của chàng. Bàn tay siết chặt thanh bội kiếm. Hơi thở chàng đông cứng lại, quanh thân thể vờn quanh thứ uy áp đông đặc đến đáng sợ.
Người lính báo cáo phía trước sắc mặt dần trắng bệch vì uy áp kinh người tỏa ra từ người đàn ông. Thứ uy áp này, không phải ai cũng có thể chịu được, nhất là người có võ công tầm thường như anh ta. Cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, mắt hoa lên, anh ta tưởng chừng như mình sắp đứng không vững được nữa. Cố gắng nuốt ngụm máu vào sâu trong cổ họng. Anh ta chống một tay xuống đất để cố giữ cho thân mình không siêu vẹo. Là một binh lính trong binh đoàn: "Thiết sát". Anh ta không thể để bất cứ điều gì làm vấy bẩn lên cái tên đáng tôn kính này. Kể cả hành động ngã quỵ trước sức mạnh tinh thần của tướng quân là hoàn toàn có thể hiểu được.
- Đứng dậy đi. - Rất nhanh đã trở lại bình thường. Chàng lạnh nhạt ra lệnh. Bàn tay săn chắc, hữu lực siết chặt dây cương, quay ngựa, giục nó tiến ra khỏi quảng trường: ''Doãn Thế Bình, coi như ngươi có bản lĩnh, thoát được lần này. Ta xem ngươi làm sao thoát khỏi biên giới Vân Nam để về Hà Đồ.'' Nói đến biên giới của Vân Nam là nói đến Hà Văn ở phương Bắc, Xích Bích ở Phía Nam, Tam Đảo ở phía Đông, Kinh Bắc của hướng Tây. Các vùng biên giới lần lượt tiếp giáp với những nước là Đại Việt, Tống Thiên, Triều Tiên và Hà Đồ. Trong đó, Hà Đồ là quốc gia lớn nhất trong bốn nước, nó nằm trong Tứ hải bát hoang, địa vị có thể sánh ngang Vân Nam. Từng có một giai đoạn lịch sử, nó vượt qua cả Vân Nam để làm bá chủ thiên hạ. Nhưng đó cũng chỉ là quá khứ mà thôi. Hiện giờ, thế giới nằm dưới sự chi phối của Tam Đại quốc gia: Vân Nam, Hà Đồ, Xá Tự. Xá Tự là một quốc gia nằm phía Nam Côn đảo, nằm ở rất xa nơi này. Nó hùng bá một phương bên bờ Nam Hải. Không mấy khi xảy ra tranh chấp và chiến tranh với các quốc gia bên bờ đất liền. Đơn giản vì phương tiện đi lại còn khó khăn và có lẽ nó cũng biết rằng giờ chưa phải thời cơ thích hợp để vươn dài xúc tua của mình lên mảnh đất liền màu mỡ này. Ánh mắt híp lại, nguy hiểm. Chàng nghĩ tiếp trong suy tư. Còn Vân Nam và Hà Đồ thì khác. Giữa hai nước thường xuyên xảy ra tranh chấp và chiến tranh cục bộ. Bởi vì cả hai đều mang trong mình tham vọng bá chủ thiên hạ. Mà một núi thì không thể có hai hổ. Đánh nhau đến một mất một còn là điều tất yếu. Tuy nhiên, nói là vậy nhưng đôi khi quan hệ ngoại giao giữa hai nhà nước cũng là một mối quan hệ lạ lùng. Lúc thì ta đánh ngươi, ngươi đánh ta đến sứt đầu mẻ trán trong quân sự. Lúc thì ngươi giúp ta, ta giúp ngươi một cách vô cùng hòa hiệp trong kinh tế. Đó có thể nói là mối quan hệ vừa bạn vừa thù giữa hai quốc gia. Mà Doãn Thế Bình chính là hoàng tử thứ ba của Hà Đồ. Nghĩ đến đây, chàng không nén được bực mình, nên không thèm suy nghĩ nữa. Bèn giục ngựa, muốn rời khỏi đây.
Nhìn thấy người binh lính cuối cùng đã báo cáo xong rồi trở về vị trí của mình. Thế trận lại lần nữa được phá vỡ và trở về lúc ban đầu. Tố Lạc biết đội quân này sắp rời khỏi đây. Hơi thở ra một hơi, không hiểu sao nàng thấy cái uy áp tản ra từ người đàn ông đứng đầu đó không phải là thứ dễ chịu gì. Nên nàng thầm mong hắn ta mau đi khỏi đây. Nếu không muốn nói là càng nhanh càng tốt. Thì ra cũng có lúc nàng dị ứng nặng với một người. Mà còn là một người không quen biết nữa. Thế mới biết chẳng qua là trước đây chưa từng gặp thôi.
Nhưng lúc này nàng mặc nhiên quên mất rằng, đôi khi càng ước muốn điều gì thì nó càng đi ngược lại với ước muốn đó. Cũng giống như cơn mưa kia vậy, càng mong nó tạnh thì nó càng mưa. Và không những mưa nó còn mưa to nữa là đằng khác.
Gió vi vu, gầm gào từng cơn. Bầu trời đổ xuống không gian một một cơn mưa rào rào tựa như những con thác dựng đứng đang ầm ầm chảy xuống đáy vực bất tận. Và sâu trong dòng thác bất tận đó, dường như ai cũng quên mất sự tồn tại của Tạp Nhĩ, một con rắn độc luôn thè ra chiếc lưỡi dài ngoằng của mình và trực chờ đến gần con mồi để giết chết nó trong gang tấc với thứ nọc độc chết người.
Tạp Nhĩ đứng chếch phía sau Tố Lạc một khoảng không lớn. Phía trước hắn chính là một bóng lưng nhỏ nhắn mà mềm mại. Nhỏ nhắn đến mức nó chìm vào ánh mắt đục mờ của hắn chẳng rõ bóng dáng. Và hắn cứ miên man nhìn nó mà suy tư. Hắn biết giờ khắc này chính là giờ khắc bản thân có thể trả thù những cơn tức tối trong lòng. Rồi một ý nghĩa xấu xa cứ như dây leo điên cuồng sinh sôi nảy nở bao trùm toàn bộ tâm trí hắn. Người hắn run lên. Run lên không phải do lạnh mà là do một nguyên nhân khác. Hắn hưng phấn, hắn kích thích. Cái suy nghĩ kia cứ như nicotin đầu độc từng tấc tế bào, từng mảnh da thịt hắn. Hơn bao giờ hết, hắn muốn đẩy cô gái trước mặt xuống đất. Để cô ta, biến mất khỏi tầm mắt hắn. Biến mất khỏi tầm mắt của tên Lưu Phong. Để hắn ta mãi mãi đau khổ trong tuyệt vọng. Dường như, trước mắt mờ đi, hình ảnh nhạt nhòa mà mông lung của một cô bé với nụ cười thiên thần hiện ra trước mặt hắn. A Mẫn, không ai được quên e cả....
Mưa cứ rơi. Đất trời dường như đang cố chôn giấu tất cả những gì xấu xa, dơ bẩn nhất trong làn mưa rả rích, bất tận, không điểm dừng.
Tạp Nhĩ bước dần về phía trước. Những bước chân chậm chạp mà nặng nề nhích dần về phía Tố Lạc đang đứng - lan can công trình xây dựng. Trong ánh mắt hắn tối đen như mực. Cũng tối tăm như cái đêm đen ngoài kia, không chút sức sống mà đượm màu chết chóc, tàn phai của một tâm hồn sa ngã. Có một truyền thuyết rằng, những con quỷ của vực sâu sa ngã thường cứ mỗi năm một lần đi đến nhân gian để bắt lấy những tâm hồn đang chìm sâu vào tội lỗi. Và những con quỷ đó dần cắn nuốt tâm hồn họ. Sau đó dần hòa nhập vào bản ngã của họ để lảng tránh sự truy bắt của ''Gương ngọa quỷ''. Một tấm gương của Ngọc hoàng đại đế, luôn chiếu xuống nhân gian để bắt những con quỷ của vực sâu sa ngã, để tránh chúng làm hại đến người phàm. Và sau khi đã hòa nhập vào bản ngã đó chúng sẽ chực chờ sinh cơ của họ đứt đoạn là phá kén chui ra, chiếm giữ hoàn toàn thân xác ấy. Liệu không biết có phải, Tạp Nhĩ, con người này đã bị ác quỷ sa ngã ăn mất linh hồn chăng?
Dường như một cơn gió mang theo cảm giác ớn lạnh thấm qua da lan vào tận tim. Tố Lạc bỗng cảm thấy một điều gì đó không ổn. Vội quay đầu, nàng cảm thấy thứ gì đó nguy hiểm đang đến gần. Nhưng đã quá muộn. Nàng đã quá phân tâm, để rồi đến khi phát hiện ra thì đã quá muộn. Và hậu quả đã không thể vãn hồi. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Tạp Nhĩ giơ bàn tay gầy gò chạm vào người nàng, rồi mượn sức đẩy nàng ra sau. Thứ ám ảnh duy nhất còn sót lại trước khi nàng rơi xuống là ánh mắt tràn ngập tăm tối và không chút độ ấm của Tạp Nhĩ. Hắn đã hoàn toàn bị quỷ dữ chiếm lấy tâm hồn.
Thân mình dần rơi xuống một cách tự do. Nở một nụ cười khổ. Nàng đã bị một con chó cắn vào lúc bản thân phân tâm. Và một bài học lúc này chợt được nàng đúc kết ra: "Đôi khi phải cẩn thận với những con chó bên cạnh mình. Nó có thể biến thành chó dại rồi quay ngược lại cắn mình bất cứ khi nào mình lơ là cảnh giác". Thở một hơi dài. Nàng biết mình đang bay trong gió và mưa. Thì ra cảm giác bay là thế này đây. Tâm trí lại nhớ về một hồi của quá khứ, nàng đã từng có một ước mơ nhỏ là được bay trên nền trời xanh ngắt tựa như chú chim sơn ca kia. Cất đôi cánh, sải bay tự do, mãi mãi không chịu trói buộc. Nhưng ước mơ vẫn mãi là ước mơ, nàng còn chẳng kịp được phụ thân truyền cho thuật ngự khí thì tai ương đã ập đến. Mọi thứ đã sụp đổ tựa như có một cơn cuồng phong kéo đến. Hơi mở đôi mắt ra nhìn vào bầu trời trắng xóa những màn mưa. Nàng sẽ chết phải không? Đó như là lời nghi vấn mà lại như là lời khẳng định rõ ràng. Đột nhiên nàng lại cảm thấy sao nhẹ nhõm đến lạ kì. Chết rồi thì sẽ được giải thoát, chết rồi sẽ không còn phải gồng mình gánh chịu những toan tính, những mối hận thù vẫn ấp ủ trong lòng. Và sẽ không phải mơ thấy những cơn ác mộng vẫn luôn bao vây lấy nàng ngày này qua ngày khác nữa... Nở một nụ cười thanh thản mà đẹp tựa ánh nắng mặt trời thuở ban mai. Tố Lạc muốn nụ cười cuối đời của nàng phải thật đẹp - đẹp tựa đóa hoa mẫu đơn kia, rực rỡ mà kiêu hãnh.
Gió rít qua tai. Mưa tạt qua mặt. Tố Lạc dần buông lỏng thân người đang ngày càng xuống thấp của mình. Mẫu thân, phụ thân, ca ca, đợi con...
-Pặc. - Ngỡ tưởng rằng thịt nát xương tan, máu me be bét. Ngỡ tưởng rằng sẽ là cái đau nhói tận xương tủy. Ngỡ tưởng rằng sẽ không thể nhìn thiên không một lần nữa. Mà sao nàng lại có thể chính xác rơi vào cái ôm rộng lớn mà hữu lực của một người đàn ông. Không thịt nát, xương tan. Không đau đớn đến tận xương tủy. Nàng mở mắt ra nhìn về phía trước, nơi thiên không bất tận với màn mưa trải dài tít tắp không có điểm dừng. Quanh thân thể, lại cảm nhận từng cảm giác lạ lẫm. Một vòng ôm rắn chắc. Một vòng ôm ấm áp. Một vòng ôm...
Còn chưa kịp suy nghĩ cảm giác này là gì. Thì như bị phỏng, người đàn ông trên lưng ngựa đã vội vàng hất nàng khỏi vòng tay. Đó là cái hất vô cùng nặng tay, vô tình mà không chút thương xót. À, thì ra là nàng bị chán ghét rồi sao. Vừa mới thoát khỏi ranh giới giữa sự sống và cái chết nên nàng vẫn còn chưa kịp tiêu hóa việc gì đang xảy ra. Quanh thân thể lại cảm nhận từng đợt đau đớn khi thân thể đập mạnh xuống nền đất ẩm ướt. Đồng thời với đó, là một làn nước đục ngầu văng tung tóe lên không trung tựa như cánh hoa nở rộ. Chết tiệt, nàng ngã vào một vũng nước mưa lầy lội. Và nàng nhận ra một sự thật bi ai rằng nước bùn kết hợp với nước mưa đã tắm ướt hết cả người nàng. Lạnh thật đấy. Hơi ôm lấy thân người lạnh buốt. Nàng nhìn về phía trước. Nơi người đàn ông cứu nàng đang đứng. Đó thì ra lại là vị tướng quân mà nàng vẫn âm thầm ghét cay ghét đắng đó. Ánh mắt thoáng qua tia bất đắc dĩ và mệt mỏi. Nàng biết mọi chuyện trở nên phức tạp hơn rồi đây. Hơi nhắm mắt để điều chỉnh tâm thần. Nàng hít một hơi thật sâu sau đó mở mắt ra. Trong ánh mắt giờ hoàn toàn chỉ còn sự tĩnh mặc và yên ắng tựa một mặt hồ phẳng lặng...
Gió dường như rít qua, lạnh hơn, thấu xương hơn. Hàn khí nơi chàng trai lặng lẽ lan tỏa, bao trùm khắp khoảng không gian 3 trượng quanh đây. Chàng nâng tay, rút thanh kiếm bên hông ra. Đó là một thanh kiếm đen xì mà khác lạ. Nó không giống bất kì thanh kiếm nào trên đời. Thường thì những thanh kiếm khác sẽ được chế tạo một cách rất dày công. Trước tiên chuôi thanh kiếm sẽ được làm bằng bạc hoặc một thứ gì đó quý giá hơn như vàng, ngọc hoặc đá sophia. Và sau đó nó sẽ được chạm trổ hoa văn một cách tinh xảo. Càng tinh xảo càng thể hiện sự chuyên tâm, tỉ mỉ của người thợ làm kiếm. Mà càng chuyên tâm, tỉ mỉ thì càng đáng giá. Nhưng cái làm nên giá trị liên thành của thanh kiếm vẫn phải kể đến thân kiếm. Thân kiếm càng bóng loáng và sắc bén thì càng có giá trị. Bởi ai cũng biết điều đó quyết định đến tốc độ giết người nhanh hay chậm của một thanh kiếm. Nhưng thanh kiếm này thân kiếm lại đen xì, có vài chỗ nứt toác ra vài đường nhỏ như vết sẹo xấu xí trên làn da đen xì mà lão hóa của một bà già đã quá độ tứ tuần. Chuôi kiếm thì cũng đơn điệu một màu đen và không pha tạp chút hoa văn gì. Nó hoàn toàn không có chút dáng điệu nào là thanh kiếm của một vị tướng quân nắm quyền sinh sát trong tay. Nhưng không hiểu sao Tố Lạc lại cảm thấy một cơn ớn lạnh lan khắp người. Hơi nuốt nước bọt. Thanh kiếm này, thật lạ lùng và quái dị. Quái dị hệt như chủ nhân của nó vậy.
Cổ dường như cảm nhận được cái lạnh lẽo của kim loại sát vào da. Tố Lạc biết thanh gươm kia đang được chủ nhân của nó chực chỉ vào động mạch cổ của nàng một cách tàn nhẫn. Bên tai lại vọng đến tiếng nói tựa như tu la địa ngục, lạnh lẽo mà băng giá:
- Ngươi muốn làm gì?
Gió dường như điên cuồng cuốn qua. Bầu trời xé rạch một tia chớp kinh thiên động địa. Ánh sáng bạc trắng một hồi chiếu tỏa ánh mắt đen đặc mà lạnh lẽo... Tàn nhẫn mà chết chóc...Giống như nàng bướm giương cánh xa vào tấm màng nhện chằng chịt những đường tơ bụi bặm mà bẩn thỉu. Cuộc đời ta cũng giăng mắc mãi vào tấm lưới của muôn ngàn chữ duyên nghiệt ngã mà bất tận…
***
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK