• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trans: HLee + Beta: Mộc

Chu Quân Ngôn nhận được lời mời từ chủ nhiệm lớp vào dịp Lễ Giáng Sinh năm hai Đại học, mời anh trở về trường cũ đảm nhiệm vị trí giám khảo tiết mục văn nghệ. Khi học năm nhất anh cũng đã nhận được lời mời nhưng vì không có thời gian nên đã từ chối. Theo truyền thống, giám khảo bao gồm những sinh viên ưu tú tốt nghiệp hằng năm.

Trong suốt những năm học tập tại trường, anh luôn là trợ thủ đắc lực của giáo viên. Sau khi tốt nghiệp luôn được các thầy cô khen ngợi, nêu gương cho học sinh khóa sau.

Chu Quân Ngôn không mấy hứng thú với hạng mục giải trí mang tính tập thể này. Các tiết mục nghệ thuật thường niên luôn quanh quẩn ca hát, khiêu vũ hoặc hài kịch, không có gì khác mới mẻ hơn.

Người phía bên trái anh là đàn em khóa dưới, cũng từ sự hào hứng ban đầu biến thành hụt hẫng. Mãi đến khi tiết mục ngâm thơ kết thúc, tiết mục múa đơn bắt đầu thì mới cảm thấy được khán phòng trở nên sôi động hơn.

Chu Quân Ngôn một tay chống cằm, ngẩng đầu nhìn về phía sân khấu. Màn biểu diễn đến từ một nữ sinh với dáng người thon thả, đầu đội một lớp vải mỏng đang nhảy điệu múa Ấn Độ trên sân khấu. Nhìn một lúc rồi anh cúi đầu xuống, ghi số điểm lên giấy.

Người ngồi bên cạnh nhiều lần dùng khuỷu tay chạm vào người anh. Chu Quân Ngôn khẽ cau mày. “Học trưởng, anh tốt nghiệp đã lâu, liệu có biết Cố Nhan cấp 3 khóa 2 không? Haha, giáo viên thường xuyên gọi cô ấy xuống văn phòng nói chuyện, nhưng mỗi lần có tiết mục biểu diễn gì thì đều do cô ấy đảm nhiệm.”

Bên ngoài ồn ào tiếng nhạc xập xình, người ngồi bên cạnh thì cứ phấn khích ra sức kể: “Em nghe nói nam sinh cấp 3 khóa 3 vừa biểu diễn tiết mục ngâm thơ vừa rồi là bạn trai cô ấy đấy. Hình như họ Trần thì phải? Hai người bọn họ tại Hội Thao còn yêu nhau bị chủ nhiệm lớp bắt gặp. Có điều cô ấy thật sự rất xinh đẹp, anh có cảm thấy vậy không?”

Chu Quân Ngôn nét mặt vô cảm nhìn nữ sinh trên sân khấu, lạnh nhạt nói: “Tôi không cảm thấy gì.”

—————————————–

Những hồi ức xa xưa ùa về trong suy nghĩ của anh, Cố Nhan vẫn ở bên cạnh kể chuyện lần đó múa không cẩn thận, chân giẫm phải mảnh sắt trên sàn nhà, vừa xuống sân khấu liền được đưa ngay đến bệnh viện băng bó. Giải thưởng đành nhờ chủ nhiệm lớp đi nhận hộ. Chu Quân Ngôn gật đầu, không nói gì.

Cố Nhan nhìn thấy trong trường thỉnh thoảng vẫn có vài ba phụ huynh ra vào, cô không ôm Chu Quân Ngôn nữa, chỉ chọc vào cánh tay anh.

“Chúng ta đi quanh quanh sân tập được rồi, nơi đó tương đối mát mẻ.”

“Tùy em.”. truyen bjyx

Sân tập ở phía sau rừng cây nhỏ, tiếng ồn ào của trường học bị ngăn lại bởi những tán cây um tùm.

Cả hai kẻ trước người sau, mãi đến khi xung quanh không còn ai. Cố Nhan nắm lấy cổ tay Chu Quân Ngôn, đặt tay mình vào trong túi quần anh.

Mặt đường có chút trơn, Chu Quân Ngôn bước chậm lại một chút, đi thêm một lúc mới ra khỏi đường mòn.



Trong ba năm học cấp 3, cô thích nhất là sau khi ăn tối xong, cùng bạn học đến sân tập xem người ta chơi bóng rổ, sân bóng rổ có lẽ mới được tân trang lại cách đây không lâu, ánh mắt cô bỗng trở nên dịu dàng.

“Quân Ngôn, lúc học cấp 3 anh có chơi bóng rổ không?”

“Có.”

Vậy anh nhất định rất lợi hại.

Cố Nhan nhìn xung quanh sân tập, rất nhanh tầm mắt bị thu hút về phía khu dụng cụ cách họ một khoảng. Cô rút tay trong túi quần anh ra, chỉ về phía trước.

“Những dụng cụ đó vẫn còn ở đây này.”

Chu Quân Ngôn bị Cố Nhan kéo sang bên đấy, chỗ này vẫn yên tĩnh giống như trước đây. Khu dụng cụ bị chắn bởi mấy cái cây to, một chút ánh nắng cũng không lọt qua. Đứng từ đây thậm chí không thể nhìn thấy được trường học.

Chu Quân Ngôn vừa muốn đặt áo khoác trên tay lên xà kép, Cố Nhan đã chạy tới bên cạnh, hai tay vòng qua cổ, ngọt ngào nhìn anh:

“Quân Ngôn, ở đây có 1 chiếc xà kép cao xấp xỉ anh, anh có thể nhảy qua được không?”

“Có thể.”

Chu Quân Ngôn chỉ nhìn qua một lần, nhưng anh phát hiện cô lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mình, liền bổ sung thêm một câu: “Nhưng hôm nay anh không nhảy đâu.”

Cố Nhan không thèm nghĩ, kiễng chân lên gần khóe môi anh: “Chỉ một chút thôi, em thực sự muốn xem mà.”

Ánh mắt của anh dừng lại ở đôi môi hồng của cô, hồi lâu mới bình tĩnh nói: “Một chút cũng không.”

Cố Nhan chớp chớp đôi mắt, rất nhanh ôm chặt lấy anh. Hôn từ cổ đến hai má anh, giống như mèo con vậy, vừa hôn vừa thì thầm nói: “Nhưng em muốn xem mà.”

Chu Quân Ngôn cúi đầu nhìn cô, để mặc cô hôn từ cổ đến tai mình, cuối cùng hai tay siết chặt ôm lấy eo cô. Cố Nhan không hề có sự chuẩn bị, anh đặt cô lên xà kép, ngồi phía sau cô.

Cố Nhan bị dọa hét một tiếng to, cô theo phản xạ hai tay ôm chặt lấy cánh tay anh, đầu nép vào vai anh dù thế nào cũng không rời.



“Ngẩng đầu.”

Cố Nhan nghe thấy tiếng anh bên tai, còn có cả tiếng lá cây gió thổi kêu lạc xạc. Cô hít một hơi thật sâu, tay vẫn như cũ bám lấy vai anh, từ từ ngẩng lên.

Vừa mở mắt, cô chỉ thấy ánh mắt anh trầm mặc nhìn mình.

Lòng cô rung động, cố gắng cân bằng lại, dè dặt duỗi tay sờ má anh.

“Hôm nay anh thật kì lạ, sao lại đối xử với em tốt như vậy?”

Chu Quân Ngôn trầm mặc trong chốc lát, kéo tay cô xuống, ấn vào xà, ánh mắt sâu xa nói: “So với em vẫn kỳ lạ?”

Cô mỉm cười với anh trong không gian tràn ngập mùi cỏ xanh. Cô ngồi xuống, duỗi thẳng chân, tay giữ lấy vai anh, vừa lắc lắc chân vừa nhìn anh tha thiết.

“Em đột nhiên nhớ ra, khóa đó của chúng ta có một đôi tình nhân trẻ làm chuyện đó trong toilet nam bị bạn học phát hiện, nhưng không ai tố giác với thầy cô cả. Sau khi biết được chuyện đó em liền nghĩ, nếu là mình, chắc chắn em sẽ không chọn toilet, có nhiều nơi tốt đẹp hơn toilet như sân tập, thư viện,..”

Chu Quân Ngôn nắm lấy đôi chân đang làm loạn của cô, một lúc sau nói nhỏ: “Em mỗi ngày đều chỉ nghĩ đến những việc này?”

“Em mỗi ngày đều nghĩ về anh.” Giọng nói cô hòa cùng gió chiều nhẹ nhàng. Nhưng kiểu suy nghĩ đó không quá đắm đuối, cũng không sâu sắc, chỉ nhớ vậy mà thôi.

Cô nhìn anh chằm chằm, dùng đôi chân giữ lấy Chu Quân Ngôn càng ngày càng gần mình.

Cô nhìn thấy giọt mồ hôi trên trán anh, chậm rãi muốn giơ tay lên lau, anh lập tức nắm lấy tay cô đặt vào trong lòng mình.

Tim cô đập liên hồi, Cố Nhan nghe thấy anh hỏi:

“Thích như thế này?”

Nắng chiều từ từ tắt dần, bầu trời dần mù mịt. Cố Nhan nhìn bầu trời đỏ rực trên đỉnh đầu, hào quang cứ thế chiếu lên mặt Chu Quân Ngôn.

Anh hiện đang suy nghĩ điều gì? Cố Nhan không xác định được.

Cô chăm chú nhìn anh: “Thích, anh đối với em như thế nào em đều thích hết.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK