Mục lục
Chàng rể siêu cấp (Hàn Tam Thiên) – Bản dịch chuẩn (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Hạ Hạ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi Hàn Tam Thiên đứng lên, Chung Bắc Hải dùng tay che trán, xuyên thấu qua khe hở trong tay thấy cảnh này, trong lòng nhất thời giống như bị sư huynh và cháu của mình cho đi đại tiện, phiền muộn, buồn nôn tới cực điểm. 

Các ngươi giả bộ bức ép gì đó lão tử mặc kệ, nhưng sao lại kéo lão tử xuống nước chứ? 

Nhẹ nhàng khẽ động, Chung Bắc Hải trốn sau lưng mấy người đệ tử, trốn ở phía sau cùng. 

Rồi mới cúi đầu, từ từ nhắm hai mắt, làm ra 

vẻ tất cả những chuyện này không liên quan đến lão tử, lão tử đang ngủ. 

Trần Thế Dân vốn định đáp lại một tiếng, nhưng vừa nhìn thấy Hàn Tam Thiên đứng lên, lời nói nhất thời trực tiếp kẹt lại trong cổ họng của mình, ánh mắt cuồng vọng không dám đối mặt với Hàn Tam Thiên chút nào. 

Dù sao, chuyện bị Hàn Tam Thiên giáo huấn vẫn còn rõ mồn một trước mắt, huống chi hắn biết thân phận của Hàn Tam Thiên, đương nhiên không dám lỗ mãng. 

Nhưng lão râu bạc lại không biết, ở bên ngoài Trần Thế Dân gây ra họa phần lớn 

đều là Chung Bắc Hải giải quyết, người sự phụ râu bạc này căn bản không rõ bất kỳ chuyện gì. 

Nhìn cả người Trần Thế Dân hoảng sợ, lão râu bạc lập tức có chút bất mãn trừng mắt liếc hắn. 

Trần Thế Dân thấy như thế, nghĩ thầm có sự phụ làm chỗ dựa, coi như đối phương là Hàn Tam Thiên thì sao chứ?

Sư thúc Chung Bắc Hải nghe xong Hàn Tam Thiên đã bị dọa tè ra quân là do sự thúc không có bản lĩnh, nhát gan sự phiền phức. 

Nhưng bây giờ thì khác rồi, bên cạnh hắn 

không chỉ có sự thúc, còn có sự bá và sự phụ của mình, toàn bộ tinh nhuệ của Thiên Cơ cung đều ở đây. 

Nghĩ tới đây, Trần Thế Dân ngẩng đầu nhìn ánh mắt Hàn Tam Thiên lạnh như băng còn có vẻ khinh thường. 

Lão râu trắng gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ mặt hài lòng. 

Như vậy thì mới đúng là đệ tử của Thiên Cơ cung. 

Lúc này, lão râu bạc nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: "Tất nhiên là voi, làm sao lại là một con kiến, Thế Dân, vi sư dạy bảo người nhiều lần, người có năng lực càng lớn thì phải gánh chịu trách nhiệm càng lớn, nhưng không phải lấy thế khinh người, người biết sai chưa?" 

Tuy đang dạy dỗ Trần Thế Dân, nhưng cho dù ai cũng có thể nghe được bạn đang nâng cao vị trí của chính mình, đồng thời còn có ý trào phúng đám người Hàn Tam Thiên. 

"Vâng, sư phụ nói rất đúng, làm sao voi lại so đo với kiến, nếu là như vậy, chẳng phải ta cũng trở thành thủ lĩnh trẻ dễ xúc động, phập phồng thấp thỏm trong miệng người sao?"

Đắc ý nhìn Hàn Tam Thiên một cái, Trần Thế Dân quái gở nói một câu này, đặt mông ngồi xuống. 

"Đáng thương là những người theo chân hắn kia, dù sao cũng phải vì hắn phập phồng thấp thỏm đi mua đan, mặc dù đây là chuyện đều phải trải qua với mỗi thủ lĩnh trẻ tuổi, nhưng cầm tính mạng của mình đi trả tiền cho hắn cũng không khỏi quá thua thiệt." 

Sau đó, mấy sư huynh đệ bên cạnh Trần Thế Dân lập tức cười ha ha. 

"Ầm!" 

Một mặt tường của tửu lâu phát ra một tiếng ầm vang, toàn bộ tường phòng cũng không khỏi run nhè nhẹ. 

Mà Trần Thế Dân lúc này vẫn còn mỉm cười, nhưng thân thể cũng đã nửa khảm nạm vào trong vách tường...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK