Chẳng bao lâu sau, một làn sóng bóng tối nuốt chửng Mirror Maze (Mê Cung Gương) và họ tiếp tục cuộc thám hiểm cẩn thận.
Sunny thật sự không hy vọng sẽ khám phá ra bí mật của mê cung đêm nay. Thực tế, vào lúc này, cậu bắt đầu nghi ngờ rằng mình sẽ không bao giờ có thể chạm tới trái tim của nó theo cách này — đơn giản là vì những gì cậu đang làm là sai lầm từ bản chất.
Không thể nào đến được Tomb of Ariel (Lăng Mộ của Ariel) cho dù có đi bao lâu qua Nightmare Desert (Sa Mạc Ác Mộng)... ít nhất là trong ban ngày. Cậu tin rằng cách duy nhất để tiếp cận kim tự tháp vĩ đại là dám đối diện với biển cát vào ban đêm, khi nó nguy hiểm nhất.
Tương tự như vậy, chắc chắn phải có một cách để vượt qua mê cung gương. Có lẽ bằng cách nhấn chìm mê cung trong bóng tối và làm mất tác dụng của những bức tường gương, Sunny đang ngăn cản chính mình tiến bộ.
Cậu thở dài.
Phía sau, Cassie do dự trong vài giây, rồi nói khẽ:
"Cô bé trong Song Domain (Lãnh Địa Song)..."
Sunny liếc nhìn về phía sau với biểu cảm trung lập, biết điều cô muốn nhưng không thể hỏi.
"...Cô bé là một người cao quý."
Người tiên tri mù im lặng một lúc.
Cuối cùng, cô mỉm cười và nói với chút ngạc nhiên trong giọng:
"Thật buồn cười, phải không? Toàn bộ thế giới đang đóng băng trong sự sợ hãi và mong chờ một cuộc đại chiến sẽ định hình lịch sử. Và rồi, không ai biết rằng một sự việc không kém phần quan trọng đã xảy ra ở vùng hoang vu của Dream Realm (Cõi Mộng) chỉ có một cô gái trẻ thuộc dòng dõi Legacy, cậu, và tôi là chứng kiến. Một con người của thế giới thức tỉnh Thức Tỉnh mà không bị nguyền rủa bởi Nightmare Spell (Ác Mộng Ma Pháp). Thành tựu của cô ấy... thật đáng chú ý."
Một nụ cười nhợt nhạt xuất hiện trên môi Sunny.
"Buồn cười? Tôi đoán là hơi buồn cười."
Cậu im lặng trong vài giây, rồi nói thêm:
"Tuy nhiên, thành tựu này chỉ có thể trở nên quan trọng trong tương lai. Cô bé chỉ có thể tạo ra sự khác biệt trong tương lai. Hiện tại... việc đảm bảo rằng có một tương lai để cô bé tạo nên lịch sử phụ thuộc vào những người như chúng ta — cô, tôi, và Nephis."
Nụ cười của cậu trở nên hơi buồn.
"Thật ra, nếu có một tương lai... tôi hy vọng những gì chúng ta đã làm sẽ bị quên đi, và chỉ có những gì họ đã làm mới được nhớ đến. Một mong muốn như thế quả là mỉa mai đối với một người như tôi, phải không?"
Cassie khúc khích cười.
"Đúng vậy... đặc biệt là khi nói với một người như tôi. Mặc dù, tôi phải nói rằng — tôi nghi ngờ rằng có ai đó giống như cậu hay tôi trên đời. Hay sẽ có lần nữa."
Sunny không khỏi bật cười khẽ.
"Chúa ơi. Tôi mong là không."
Sẽ thật buồn nếu ai đó trong tương lai phải chịu đựng như cậu, và bị buộc phải làm những việc khủng khiếp như cậu đã làm, hoặc vẫn phải làm.
Vừa lúc đó, họ rẽ qua một góc khác... và đứng sững lại.
Mắt cậu mở to.
'...Mình bị nguyền rủa rồi.'
Sunny không mong đợi khám phá được gì trong Mirror Maze đêm nay, nhưng bất ngờ thay... cậu đã làm được.
Trước mặt họ, hành lang hẹp mở ra một đại sảnh rộng lớn. Những bức tường gương từng áp sát họ giờ đây mở rộng, biến mất trong khoảng xa. Sàn của căn phòng ngầm dốc xuống như một cái bát, và trần thì khuất tầm mắt.
Căn sảnh hình cầu quá rộng đến nỗi Sunny không thể nhìn thấy phía bên kia. Thực tế, cậu không thể nhìn thấy gì cả, như thể có thứ gì đó đang che khuất tầm nhìn của cậu. Giác quan bóng tối của cậu cũng bị áp chế.
Tất cả những gì cậu cảm thấy là căn sảnh khổng lồ, cổ xưa... và nguy hiểm. Bản năng của Sunny đang gào thét rằng cậu cần rút lui. Cảm giác nguy hiểm dữ dội này làm cậu nhớ lại những kinh hoàng tồi tệ nhất mà cậu từng trải qua trong đời.
...Rồi, có một âm thanh vang lên trong bóng tối.
Lạnh đến tận xương, Sunny cúi xuống và cảm thấy điều gì đó không có ý nghĩa, nhưng lại khiến cậu tràn ngập nỗi sợ hãi.
Một làn sóng nước lạnh lăn qua sàn và chạm vào đôi giày của cậu, những mảnh băng trôi lềnh bềnh trong bọt, rồi rút lại... như thể cậu đang đứng trên bờ của một đại dương đóng băng.
Rồi, có một âm thanh khác.
Tiếng xào xạc của vô số lá và tiếng kẽo kẹt của những cành cây khổng lồ.
Những làn sương mù lởn vởn trong bóng tối, lướt nhẹ qua da cậu như những xúc tu lạnh lẽo.
Mùi hôi thối của ngoại ô ập vào mũi cậu.
Trước khi có chuyện gì xảy ra, Sunny đã nắm lấy Cassie và kéo cô về lại hành lang. Rồi, cảm thấy điều đó vẫn chưa đủ, cậu bước qua bóng tối và mang cả hai quay về căn phòng đá.
Buông tay người tiên tri mù, cậu dựa mạnh vào tường.
Tầm nhìn của cậu trở lại. Cả hai đều tái nhợt và run rẩy.
"W—cái... cái quái gì thế?"
Giọng Cassie bị kìm nén.
Sunny cố gắng bình tĩnh và cười nghẹt ngào.
Không dễ để làm hai Saint sợ hãi, nhưng rồi đây họ đang ở đây.
"Demon of Imagination (Quỷ Của Sự Tưởng Tượng)... chết tiệt."
Cassie nhướng mày.
"Ý cậu là gì?"
Sunny từ từ thẳng lưng và vuốt tóc ra sau.
"Lâu đài này đã được tạo ra bởi Demon of Imagination một lần, phải không? Vì vậy, ở đây phải còn lại dấu vết sức mạnh của hắn ta. Những tấm gương là một trong những di vật đó. Đại sảnh mà chúng ta tìm thấy... tôi nghĩ đó là một di vật khác."
Người tiên tri mù nhíu mày.
"Nước lạnh, tiếng xào xạc của vô số lá, sương mù... chúng có liên quan gì đến Demon of Imagination?"
Sunny từ từ lắc đầu.
"Không có gì. Nhưng... khi chúng ta bước vào đại sảnh, tôi cảm nhận được một cảm giác nguy hiểm và không thể không nhớ lại một số lần gặp kinh hoàng nhất của đời mình. Vì vậy..."
Cậu do dự trong vài giây, cố tin vào giả thuyết đã hình thành trong tâm trí mình.
Cuối cùng, Sunny cũng hoàn thành suy nghĩ bằng giọng thấp:
"Vì vậy, căn sảnh đã biến chúng thành hiện thực."
Mặt Cassie tái nhợt.
"Ý cậu là... cậu đang nói rằng nơi đó có thể biến những gì chúng ta sợ thành hiện thực?"
Sunny lặng đi một lúc, rồi lại lắc đầu.
"Không... nếu tôi đúng, thì đó không phải là những gì chúng ta sợ."
Cậu rùng mình, rồi nói thêm với giọng u ám:
"Đó là những gì chúng ta tưởng tượng."
Nghĩ lại thì, cậu hẳn đã bị mù ở đó là vì Cassie.
'Đáng nguyền rủa lũ daemon…'
Sao bọn chúng lại phải đáng sợ hơn cái khác như vậy?
Cassie có vẻ cũng bị sốc trước gợi ý của cậu.
Cô do dự một lúc, rồi hỏi bằng giọng nhỏ:
"Vậy... cậu có muốn... thử lại không? Vẫn còn thời gian trước bình minh..."
Sunny bật cười.
"Cô điên rồi à? Hãy nghĩ đến những gì ẩn giấu ở đó, trong đầu chúng ta. Chưa kể đến việc có ai đó có thể vô tình nghĩ đến việc bị cắt tay hoặc lột da. Cô có thể kiểm soát hoàn toàn suy nghĩ của mình không? Còn nếu cô tưởng tượng đến Cursed Tyrant (Bạo Chúa Bị Nguyền Rủa) Condemnation thì sao? Hoặc nếu cô nghĩ đến Forgotten God (Vị Thần Bị Lãng Quên)?"
Cậu hít một hơi sâu.
"Tôi biết rằng ở trung tâm của Mirror Maze sẽ có một loại thử thách nào đó. Nhưng điều này... điều này vượt xa những gì tôi tưởng tượng. Đùa đấy. Chinh phục đại sảnh đó là một nhiệm vụ chết người, ngay cả với chúng ta. Không... đặc biệt là với chúng ta. Vì chúng ta đã thấy quá nhiều, và nhớ quá nhiều."
Chắc chắn không phải là việc có thể hoàn thành trong một ngày.
Nếu cậu muốn đến được trái tim của Hall of Imagination (Cung Điện của Tưởng Tượng)... cậu sẽ phải chuẩn bị kỹ lưỡng.
...Đáng buồn thay, hiện tại không còn thời gian.
Sunny nhìn cánh cửa của căn phòng đá với sự tiếc nuối, rồi thở dài.
"Không sao. Tôi có một chút hy vọng tìm thấy thứ mình cần ở đây trước chiến tranh, nhưng tôi cũng có thể tìm thấy nó sau khi chúng ta thắng. Đến lúc đó, sẽ không còn King of Swords (Vua Kiếm) và không còn Clan Valor (Gia Tộc Valor). Tôi sẽ không cần phải ẩn nấp trong bóng tối và chỉ đến đây mỗi tháng một lần. Vì vậy... tôi sẽ quay lại nơi kỳ quái này sau."
Nói rồi, Sunny đưa tay cho Cassie và miễn cưỡng nở nụ cười.
"Hãy rời đi, tạm thời. Tôi còn rất nhiều việc phải làm trong vài ngày tới."
Điều đó đúng. Bởi vì đây...
Sẽ là những ngày hòa bình cuối cùng...
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
17 Tháng mười, 2024 12:46
Tầm chương 4xx sẽ thay đổi cách xưng hô cho hợp ngữ cảnh nha, tại dịch 1 chương cũng không có nhanh, bác nào từng dịch tiếng anh rồi sẽ biết, mấy chương đã dịch mình để Cậu/Tôi/Cô...để việc dịch đơn giản hơn, để dịch nhanh hơn, mình còn job chính nữa, cái này làm vì đam mê nhưng cũng tốn rất nhiều thời gian của mình, dạo này mình cũng phải gác lại một số việc của bản thân để đẩy tiến độ truyện, giờ nghỉ trưa, hoặc tối rãnh đều dịch cho anh em, mình hay nên tầm xế chiều là vì buổi trưa có thời gian rãnh dịch thêm đó, anh em thông cảm.
Bộ này cũng free, không thương mại hoá.
17 Tháng mười, 2024 12:38
Truyện này người việt viết hả các bác ?
17 Tháng mười, 2024 12:27
Mấy h có chương vậy bác Hưng em nghiện bộ này r. Tại bác đấy
17 Tháng mười, 2024 12:00
Cái mục hình ảnh tôi dùng PC cũng k thấy nhở, hay là chỉ có Cvt mới mở được hè, có ai rõ không chỉ với, muốn xem ảnh nv mà tìm hoài mấy ngày không thấy :D
17 Tháng mười, 2024 10:08
khi phiên dịch các đại từ nhân xưng như "you," "him," "her,"... từ tiếng Anh sang tiếng Việt, bác dịch cũng phải lựa từ để hợp hoàn cảnh chứ ... đang đánh nhau, combat với kẻ thù thì lại dùng từ "cậu ấy" "người ấy" thì nó trật quẻ quá, làm mất hết chất u ám của truyện.
17 Tháng mười, 2024 09:13
ủa sao mất kha khá bl r vậy
17 Tháng mười, 2024 08:53
Cày 2 ngày, xong khát *** chương, truyện đỉnh vlllllll
17 Tháng mười, 2024 07:32
hảo t đã hiểu lầm tại hại r ?
17 Tháng mười, 2024 06:36
có bác nào có tổng hợp sơ lược về cấp bậc của người, quái , v·ũ k·hí trong truyện không ạ
17 Tháng mười, 2024 04:58
Hết quyển 2 main giờ là nô lệ không biết thích roi da hay ngọn nến đây
17 Tháng mười, 2024 01:54
Dịch dùng ta, ngươi, hắn thì dễ nhập cảm hơn, "tôi" cứ thấy ớn ớn
17 Tháng mười, 2024 01:13
bộ này có phải truyện trung không vậy, dùng nhiều từ tiếng anh quá?
17 Tháng mười, 2024 00:11
vô liêm sĩ thật :))
16 Tháng mười, 2024 21:47
Anh Liêm Tsundere còn chị Sao thì Yandere sợ vvl =)) nếu như chủ thớt hiểu ý tôi và đọc qua đoạn ở Nam cực lúc thoát khỏi Trái Tim Bóng tối :^)
16 Tháng mười, 2024 20:18
:)))) hiện tại hơn 1k9 chương nhưng thằng main vẫn bị hành như tró nha ae,đánh đấm vẫn phải chơi theo team không quái nó đì c·hết
16 Tháng mười, 2024 19:25
mình thắc mắc điểm yếu main là you cant lie. thì nó có thể ko trả lời mà?
thứ 2 là có thể ko nghe thấy. bằng items nào đó hỗ trợ nghe. hoặc nhờ cái bóng nghe hộ. @@
16 Tháng mười, 2024 18:49
Hay quá lão Hưng, bộ này đỉnh thật sự
16 Tháng mười, 2024 17:04
Truyện tác ra full chưa ha?
16 Tháng mười, 2024 16:55
Main về sau có tranh thoát kiểm soát ko vậy ae t dị ứng nhất đọc truyện main bị xích như tó (giống như mô tả cái true name chương 15):v
16 Tháng mười, 2024 16:55
bác Hưng ác quá, bác đăng quả truyện bánh cuốn quá làm e mấy hôm nay thức tới sáng để đọc.
16 Tháng mười, 2024 16:40
nói đúng ổng là người trung thực nhất thế giới vì ổng chỉ có thể nói thật thôi kkkk
16 Tháng mười, 2024 16:37
kết thúc quyển 2 rồi nha, có gì cho em xin đánh giá bên ngoài, e cảm ơn ạ
16 Tháng mười, 2024 16:34
không biết góp ý này có hợp lý không:
app có chế độ đọc và chế độ nghe
riêng ta rất ít có thời gian đọc, có đến 90% là vừa nghe vừa làm, đọc thì không nói.
nhưng nghe thì, nó khá khó chịu vì giọng đọc nó đọc tiếng anh như loàn.
nếu như có thể thì mong cvt gim riêng một cái danh sách các cụm từ đặc biệt và nghĩa tiếng việt của nó sau đó trong chuyện thì để nghĩa tiếng việt thôi, nghe nó mượt hơn.
biết là đó là cách dịch chung của dòng chuyện này nhưng cũng nên chỉnh một chút để phù hợp với cách tiếp cận hơn podcast dù sao đang là xu hướng.
16 Tháng mười, 2024 14:54
Cho e hỏi mục hình ảnh ở đâu z mấy bác? đọc app k thấy?
16 Tháng mười, 2024 14:33
phải công nhận là đọc cuốn thật
BÌNH LUẬN FACEBOOK