• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tôi…

Lục Kỳ ngơ ngác đứng ở nơi đó, tay chân luống cuống không biết phải làm sao.

Cô ấy thực sự không đủ khả năng chỉ trả cho bộ váy trị giá ba trăm nghìn.

"Đó không phải là diễn viên Hứa Khiết sao? Nghe nói cô ta là người tình của Hoàng Bản Sơ đó?”

"Đúng vậy, trước đây là diễn viên hạng ba, sau khi ở bên Hoàng Bản Sơn thì đột nhiên trở thành nữ diễn viên hạng hai. Nghe nói cô ta đóng vai nữ chính trong một bộ phim truyền hình mới do giải trí Hoa Bắc sản xuất, nói không chừng có thể trở thành diễn viên hạng nhất ấy chứ.

"Hứa Khiết này, đừng nhìn vẻ ngoan ngoãn trên màn ảnh mà lầm, tính tình cô ta rất xấu, nếu đắc tội cô ta thì có thể sẽ gặp xui xẻo đấy."

Nhiều người xung quanh đang thì thầm bàn tán.

Mối tình giữa Hứa Khiết và Hoàng Bản Sơ không phải là bí mật trong giới, gần như mọi người đều biết.

Hứa Khiết nghe được những lời này, cô ta không hề xấu hổ mà còn tự hào, hất cằm kiêu ngạo.

Vương Vi ở bên kia cũng chú ý tới tình huống bên này, trên mặt có chút lo lắng.

Trước đây Lục Kỳ đưa Đóa Đóa đến trường, cô ấy cũng có mối quan hệ rất tốt với Lục Kỳ.

"Sao thế, Vi Vi, cháu có biết cô ấy à?" Hạ Lâm Phong hỏi. "Đúng vậy."

Vương Vi giống như đã nắm được một cọng rơm cứu mạng.

"Ông nội Hạ, ông có thể giúp cô ấy được không?"

"Nếu là người quen của Vi Vi thì chúng ta đi qua xem một chút đi."

Hạ Lâm Phong nói.

Vừa mới tiến lên một bước, một bóng người trẻ tuổi xuất hiện bên cạnh Lục Kỳ.

Khi Lục Kỳ nhìn thấy Lý Hiên xuất hiện, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ vui mừng, trong lòng bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lý Hiên lấy khăn giấy từ trong túi ra và giúp Đóa Đóa lau vết rượu trên quần áo, sau đó ngẩng đầu nhìn Hứa Khiết.

"Cô vừa nói cái gì? Tôi nghe không rõ."

Hứa Khiết còn chưa kịp nói chuyện, một giọng nói có chút hoảng sợ truyền đến.

"Tiền bối, để cô chủ nhỏ chịu ấm ức rồi, là do tôi thiếu trách nhiệm." Hoàng Giang Thái vội vàng bước tới. Khi đến chỗ Lý Hiên, ông ấy cúi đầu xin lỗi Lý Hiên.

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, toàn bộ hội trường đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Chẳng bao lâu, Hoàng Bản Sơ và một số nhân vật quan trọng của Giang Nam cũng xuất hiện, ánh mắt sắc

bén của họ nhìn thẳng vào Hứa Khiết.

Sắc mặt Hứa Khiết đột nhiên tái nhợt, hô hấp trở nên gấp gáp, thân thể khế run lên.

Cô ta biết mình đang gặp rắc rối rồi.

Tuy cô ta là người tình của Hoàng Bản Sơ, nhưng một người trí dũng kiệt xuất như Hoàng Bản Sơ thì phụ nữ vây quanh cũng đủ thành lập một công ty.

Cô ta cùng lắm chỉ là một món đồ chơi mà thôi.

"Dám mạo phạm tiền bối, đánh cô ta gãy xương rồi ném ra đường cho tôi."

Trong mắt Hoàng Bản Sơ lóe lên tia dữ tợn, ông ấy lạnh giọng ra lệnh.

Vừa dứt lời, một số thành viên của ẩn vệ mặc đồ đen đã đi ra từ phía sau ông ấy.

"Phịch”

Lần này, Hứa Khiết ngã phịch xuống trước mặt Hoàng Sản Sơ.

Ngay khi cô ta định mở miệng cầu xin sự thương xót, một thành viên của ẩn vệ đã bịt miệng và kéo cô ta ra ngoài.

Đương nhiên, họ sẽ không để cô ta la hét ảnh hưởng đến tâm trạng của các nhân vật lớn trong một ngày như thế này.

Lý Hiên nhìn tất cả những điều này với đôi mắt lạnh lùng, cúi xuống bế con gái lên rồi bước ra khỏi hội trường mà không ngoái đầu lại.

"Cha, Lý tiền bối…"

Hoàng Bản Sơ vô thức hỏi.

Khoảnh khắc tiếp theo.

"Bốp!"

Ông ấy đã bị Hoàng Giang Thái tát một cái vào mặt.

"Đây là khách do mày mời à?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK