Mục lục
ĐẾ QUỐC ĐẠI PHẢN TẶC (BẢN DỊCH) - Trương Vân Xuyên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy đội trưởng cũ kia trong trại nhìn thấy có nhiều người như vậy bằng lòng đầu nhập dưới trướng Trương Vân Xuyên người mới này, cũng cảm thấy bất ngờ.

Nhưng bọn họ cũng không nói được cái gì.

Dù sao đây đều là những lưu dân này tự mình lựa chọn, cũng không phải Trương Vân Xuyên chủ động chọn lựa, cho nên bọn họ cũng không trách đến trên đầu Trương Vân Xuyên.

Ngược lại bọn họ cảm thấy Trương Vân Xuyên vẫn rất biết làm người, rất có hảo cảm với Trương Vân Xuyên.

Trương Vân Xuyên thành công làm đội trưởng Đinh đội Sơn tự doanh của tiền trại Cửu Phong sơn, coi như là trở thành một tiểu đầu mục trong trại.

Đại đương gia Trấn Sơn Hổ muốn nâng đỡ hắn, cho nên nhân viên Đinh đội cũng đủ số.

Hắn tiểu đầu mục này cũng là ở tiền trại được chia một căn nhà độc lập, chừng ba gian phòng.

Trương Vân Xuyên cũng không khách khí, lập tức dẫn theo muội muội Trương Vân Nhi chuyển tới căn nhà được phân phối.

So với lúc trước cùng nhiều người như vậy chen chúc trên giường chung lớn, nhà cỏ tranh độc lập tính riêng tư cùng độ thoải mái đều mạnh hơn không hề ít chút nào.

“Ồ, Trương gia.”

“Ngài bây giờ chính là đội trưởng Đinh đội chúng ta, việc này nói một tiếng, các huynh đệ liền giúp ngài dọn, sao có thể nhọc ngài tự mình ra tay chứ.”

Trương Vân Xuyên còn chưa tới nhà cỏ tranh độc lập, một huynh đệ dưới trướng liền chủ động đi lên đón, tiếp nhận hành lý trong tay Trương Vân Xuyên.

“Ngươi rất hiểu chuyện đó.”

Trương Vân Xuyên đánh giá cao thấp tên nhỏ thó này một lần, cười ha ha.

“Trương gia, ta bây giờ chính là người dưới trướng ngài, ngài tùy tiện sai sử là được.” Tên nhỏ thó vỗ ngực nói: “Ngài bảo ta hướng đông, ta tuyệt không dám đi hướng tây.”

“Ngài bảo ta đi bắt chim, ta tuyệt đối không dám đi bắt gà.”

“Ha ha.”

Trương Vân Xuyên vừa đi vừa hỏi: “Ngươi tên gì?”

“Bẩm Trương gia, tiểu nhân họ Tiền, tên Phúc Quý.”

“Hề hề, trước kia ta ở tửu lâu lớn của Tần Châu làm tiểu nhị, nhưng loạn binh vừa tới, tửu lâu liền bị một mồi lửa đốt sạch sẽ, cho nên ta cũng chỉ có thể chạy tới bên này lánh họa.”



“Ca, hắn cũng rất thê thảm.” Trương Vân Nhi có chút đồng tình nói.

“Tiểu thư, ngài nói đúng, ta là rất thê thảm nha, ta từ nhỏ đã không có cha mẹ.” Tiễn Phú Quý nói xong, nước mắt cũng sắp rơi xuống rồi.

“Dừng lại dừng lại.” Trương Vân Xuyên cũng mở miệng ngăn cản hắn bán thảm, “Ta cũng không có thời gian nghe những chuyện đó của ngươi.”

Tiễn Phú Quý cũng thu phóng tự nhiên, lại lập tức thay đổi đề tài.

“Trương gia, phòng ta đã quét tước sạch sẽ từ trong ra ngoài rồi.”

“Nước trong vại ta cũng đã múc đầy.”

“Ta hỏi thăm rõ ràng rồi, ngài là đội trưởng Đinh đội, có thể đi tiền trại chúng ta hưởng thụ ưu đãi riêng.”

Trương Vân Xuyên nhìn thấy tên nhỏ thó vẻ mặt nịnh nọt này, thật sự không sinh ra tâm lý chán ghét gì.

“Ngươi tên Tiền Phú Quý phải không?”

“Trương gia, ngài trí nhớ thật tốt.”

“Ngươi đi gọi Lâm Hiền, Lương Đại Hổ, Hoàng Khánh ba người bọn họ tới, ta có việc tìm bọn họ.” Trương Vân Xuyên phân phó.

“Tuân lệnh!”

Tiền Phú Quý phát hiện có chuyện, ôm quyền lĩnh mệnh, sau đó lon ton chạy đi truyền lệnh.

Trương Vân Xuyên dẫn theo muội muội mình Trương Vân Nhi đến một gian nhà cỏ tranh độc lập được chia cho bọn họ.

Quả thật giống như Tiền Phú Quý nói, trong trong ngoài ngoài đều quét tước sạch sẽ, ngay cả nước trong vại cũng đã múc đầy.

Trương Vân Xuyên nhìn thấy những thứ này, cũng mỉm cười.

Quyền thế quả thật là thứ tốt.

Mình vừa lên làm đội trưởng, đã có người cố ý đón ý nịnh bợ mình.

Vậy nếu làm Đại đương gia của sơn trại, vậy chẳng phải là sướng ngã người?



Khó trách có người một lòng một dạ muốn leo lên trên, dù sao vị trí càng cao, người tâng bốc nịnh hót cũng càng nhiều, tự nhiên cũng càng thoải mái.

Không bao lâu, mấy hán tử dắt tay nhau tới.

“Trương gia, ngài tìm chúng ta?”

Mấy người bọn họ đứng ở cửa, tỏ ra có chút gò bó.

“Đừng đứng ở bên ngoài, vào ngồi đi.”

Trương Vân Xuyên cũng mời mấy người tiến vào.

“Trương gia, ta đi nấu nước.”

Tiền Phú Quý cũng rất tự nhiên, mang theo ấm trà đi ra ngoài, Trương Vân Xuyên cũng không ngăn cản.

“Ta làm đội trưởng Đinh đội này, còn phải cảm kích mấy vị huynh đệ các ngươi cất nhắc ta.”

“Chút lòng thành, các ngươi cầm.”

Trương Vân Xuyên từ trong hành lý lấy ra mấy nén bạc, đẩy tới trước mặt bọn họ.

Nén bạc này vẫn là lúc trước hắn chém giết với gia đinh Vương gia, từ trên thân mấy người chết móc ra được.

“Trương gia, không được, không được.”

Nhìn thấy Trương Vân Xuyên phát bạc cho bọn họ, bọn Lâm Hiền tuy thèm thuồng chỗ bạc này, nhưng vẫn nhịn xuống sự xúc động trong lòng.

“Chúng ta bằng lòng đi theo Trương gia, cũng không phải là vì bạc của Trương gia, mà là thật tâm thực lòng muốn theo ngài.” Lâm Hiền đẩy bạc về cho Trương Vân Xuyên.

“Chúng ta đều là một đám dân chạy nạn xa xứ, đi đến chỗ nào cũng bị người ta ức hiếp.”

“Giờ vào trại cũng tương tự, những người đó trong trại cũng ma cũ bắt nạt ma mới.”

“Đêm đó nếu không phải ngài ra mặt thay chúng ta, vài bộ quần áo cuối cùng của chúng ta nói không chừng cũng bị bọn họ cướp đi rồi.”

Điều Lâm Hiền nói, chính là một nhạc đệm nho nhỏ bọn Trương Vân Xuyên một đêm đầu đến nơi này xảy ra.

Có mấy sơn tặc cũ trong trại nhìn thấy có người mới lên núi, cho nên muốn từ trên thân những người mới này cướp đoạt một ít thứ đáng giá.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK