Mục lục
ĐẾ QUỐC ĐẠI PHẢN TẶC (BẢN DỊCH) - Trương Vân Xuyên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa mới bắt đầu hò hét muốn báo thù, hô một lúc lại gào khóc, đến cuối cùng là cả người mềm nhũn, đôi mắt vô thần ngồi ở nơi đó, không nói một lời.

Nhìn thấy thiếu gia Vương Lăng Vân giống như bị kích thích mà điên rồi, đám gia đinh cũng luống cuống chân tay.

Bọn họ cũng không ngờ Vương gia trước giờ thế lớn, thế mà bất ngờ gặp biến cố như vậy.

Cái này không chỉ làm Vương Lăng Vân chết mất người thân, không còn nhà, cũng làm bọn họ những người này không có kế sinh nhai cùng nơi dừng chân nữa.

Bọn họ trước kia đều là một ít người lưu lạc giang hồ, ăn bữa hôm lo bữa mai.

Vương gia cho bọn họ đãi ngộ hậu hĩnh, làm bọn họ có chỗ đặt chân.

Nhưng bây giờ Vương gia không còn nữa, bọn họ cũng không biết nên đi về đâu.

“Thiếu gia, Vương gia cũng không còn nữa, vậy tình cảm của ta cùng Vương gia cũng chỉ đến đây là dừng thôi.”

“Thiếu gia bảo trọng.”

Có gia đinh lo lắng mình bị liên lụy, cho nên rất nhanh đã cáo từ với Vương Lăng Vân, đầu cũng không quay lại rời khỏi.

“Thiếu gia, vậy ta cũng đi đây.”

Đám gia đinh ùn ùn cáo từ rời khỏi, Vương Lăng Vân một mình ngồi yên ở trên tảng đá, giống như không nhìn thấy.

“Cừu thúc, ngươi cũng muốn đi sao?”

Khi một gia đinh cuối cùng đứng ở trước mặt hắn, Vương Lăng Vân lúc này mới ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn sưng đỏ, thoạt nhìn tiều tụy không chịu nổi.

Cừu thúc ngồi xuống ở bên cạnh Vương Lăng Vân.

“Thiếu gia, yên tâm đi, ta sẽ không đi.”

Cừu thúc nhìn mặt trời ló dạng ở chân trời nơi xa, hắn mở miệng nói: “Lúc trước nếu không phải lão gia cho ta cơm ăn, ta đã sớm thành một đống xương trắng ven đường.”

“Lão gia là ân nhân cứu mạng của ta.”

“Ta phải lưu lại báo thù cho hắn.”

Sau khi nghe xong lời của Cừu thúc, vẻ mặt Vương Lăng Vân cũng là chịu một tia xúc động.

“Nhà không còn, người cũng chết rồi, gia đinh cũng tan rồi.” Vương Lăng Vân lẩm bẩm: “Ta có thể báo thù sao?”

Hắn trước kia tuy tự xưng là có vài phần thông minh tài trí, nhưng chung quy vẫn là trưởng thành ở dưới cánh chim gia tộc.

Cho dù làm sai chuyện gì, vậy cũng đều có gia tộc làm hậu thuẫn.



Nhưng bây giờ khác rồi, lão Vương gia bị diệt môn rồi.

Một mình hắn cảm giác được cô độc lại vô lực.

“Chỉ cần ngươi còn sống, còn có một hơi, ai nói không báo được thù!”

“Thiếu gia, ngươi phải chấn chấn lên!”

“Ngài chính là dòng độc đinh của lão Vương gia, ngươi nếu bỏ cuộc, vậy lão gia bọn họ sẽ chết không nhắm mắt!”

Cừu thúc nhìn Vương Lăng Vân nản lòng nói: “Chúng ta có thể đi Giang Châu Lưu gia!”

“Chúng ta thay Giang Châu Lưu gia làm nhiều chuyện như vậy!”

“Lưu gia không có khả năng mặc kệ.”

Vương Lăng Vân nghe vậy, trong lòng cũng có một tia tin tưởng.

“Lưu gia sẽ giúp chúng ta báo thù sao?”

“Đi thử trước một chút đi.” Cừu thúc cũng có chút không xác định.

Bọn họ tuy là thế lực phụ thuộc của Lưu gia, nhưng Lưu gia gia nghiệp lớn, ở nơi cao không khỏi bị lạnh, làm mỗi một sự kiện đều có người nhìn chằm chằm.

Bọn họ có thể ra tay hay không còn không nhất định.

“Cừu thúc, đi, chúng ta đi Giang Châu!”

Vương Lăng Vân lau đi nước mắt trên gương mặt đứng lên, quyết định vô luận Lưu gia hỗ trợ hay không, hắn đều phải thử một phen.

“Được.”

Cừu thúc nhìn thấy Vương Lăng Vân không còn bộ dáng mất hồn mất vía mới vừa rồi, trong lòng cũng an tâm một chút.

Trương Vân Xuyên một lần này giết huyện úy, cũng dẫn tới bên trong huyện Tam Hà liên tục rung chuyển.

Vương gia gặp phải đả kích mang tính hủy diệt, cũng là một trong những hậu quả phản ứng dây chuyền lần này dẫn tới.

Chỉ là Trương Vân Xuyên cũng không muốn gây ra động tĩnh lớn như vậy, hắn chỉ là muốn sống mà thôi.

Bây giờ cảnh nội huyện Tam Hà đã thần hồn nát thần tính.

Huyện lệnh mượn cơ hội đang thanh tẩy khắp nơi thế lực đối địch mình.



Trương Vân Xuyên người khởi xướng dẫn phát một loạt sự kiện này trốn đông trốn tây, ở sau khi trải qua một phen hung hiểm, cũng rốt cuộc đến nhà Tam thúc mình ở nông thôn dừng chân.



Bọn Trương Vân Xuyên mấy ngày qua vẫn luôn trốn đông trốn tây, mệt mỏi chạy trối chết.

Hôm nay đến sơn thôn nhỏ này Tam thúc của hắn ở, rốt cuộc có thể dừng lại để thở rồi.

Sơn thôn nhỏ đều là nhà đơn độc, phòng ốc của Tam thúc tọa lạc trên sườn núi.

Một hộ sơn dân cách bọn họ gần nhất cũng cách một khe suối.

Nhà tam thúc cũng không giàu có, chỉ ba gian phòng cỏ tranh cùng vài mẫu đất cằn.

Ngày thường đều là dựa vào lên núi săn thú miễn cưỡng duy trì kế sinh nhai.

Nhưng đối mặt ba người bọn Trương Vân Xuyên đến tìm nơi nương tựa, Tam thúc vẫn nhiệt tình tiến hành chiêu đãi.

Trong nhà làm thịt một con gà, lại lấy một miếng thịt khô nấu, còn làm một nồi cháo lớn.

“Ngon, ngon!”

Đại Hùng mấy ngày qua ăn bờ ngủ bụi, ăn đầy một bụng quả dại rồi.

Giờ phút này đối mặt đồ ăn nóng hổi, cũng cắn miếng lớn, ăn tới mức đầu đầy mồ hôi.

Trương Vân Xuyên và Trương Vân Nhi cũng đói rồi, cho nên ăn cũng bất chấp hình tượng.

“Tam thúc, còn có cơm không?”

Đại Hùng sau khi ăn ba bát cháo to cùng nửa con gà, vẫn như cũ chưa hết thèm.

“Có, có.”

Tam thúc lập tức cười đứng lên nói: “Ta đi xới cho cháu một bát nữa.”

“Đa tạ Tam thúc.”

Đại Hùng lau vết nước khóe miệng, đưa bát cho Tam thúc.

Tam thúc xoay người ra khỏi phòng.

“Múc một bát nữa.”

Tam thúc đi tới phòng bếp, nói với Tam thẩm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK