Mục lục
ĐẾ QUỐC ĐẠI PHẢN TẶC (BẢN DỊCH) - Trương Vân Xuyên
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Tổng bộ đầu, chúng ta cùng sơn tặc Cửu Phong sơn không đội trời chung, đó là tuyệt đối sẽ không cấu kết với bọn họ.” Có đại lão lập tức mở miệng, phủi sạch quan hệ với bản thân.

“Đúng vậy, sơn tặc tiếng thối rõ ràng, chúng ta tránh còn không kịp, lại nào sẽ cấu kết bọn hắn giết hại huyện úy đại nhân chứ?”

“Tổng bộ đầu, ngươi lên tiếng đi, huynh đệ Mã bang chúng ta lập tức xuất động, giúp đỡ nha môn truy bắt hung thủ!”

“Đệ tử Tam Hà bang chúng ta cũng bằng lòng giúp tổng bộ đầu ngài một tay!”

“Chúng ta bằng lòng xuất động nhân thủ, giúp đỡ đuổi bắt hung thủ!”

Các đại lão cũng đều mồm năm miệng mười tỏ thái độ bằng lòng giúp đỡ nha môn, sợ Lưu Trường Thanh chụp cho bọn họ một cái tội danh thông đồng với giặc.

Bọn họ ở trên địa phương có một chút thực lực, một ít bang phái thậm chí có quan hệ thượng tầng.

Nhưng bọn họ cũng rõ một đạo lý, nha môn là không đắc tội nổi.

Tổng bộ đầu Lưu Trường Thanh chuyên môn quản chính là truy bắt đạo phỉ, duy trì trị an địa phương các công việc.

Bọn họ lại đều là một ít bang phái hoành hành địa phương, ngày thường không thiếu làm một ít hoạt động giết người cướp của.

Nếu là tổng bộ đầu Lưu Trường Thanh thật sự muốn nhằm vào bọn họ, vậy bọn họ liền phiền toái rồi.

Cho nên bọn họ không đắc tội Lưu Trường Thanh vị tổng bộ đầu này.

Lưu Trường Thanh thấy bọn họ biết điều như thế, cũng khẽ gật đầu.

Nuôi quân ngàn ngày, dụng binh nhất thời.

Hắn ngày thường không thiếu chiếu cố những bang phái này, đối với rất nhiều chuyện bọn họ làm cũng đều mở một mắt nhắm một mắt.



Bây giờ huyện lệnh hạ tử lệnh cho hắn, dựa vào mấy chục bộ đầu kia trong nha môn, bộ khoái muốn bắt hung thủ đào tẩu, có thể nói là khó như lên trời.

Hắn bây giờ triệu tập đại lão các bang phái này, mục đích cũng chỉ có một, đó chính là bảo bọn họ phái người giúp đỡ mình bắt hung thủ.

Các bang phái này môn nhân đệ tử đông đúc, trên địa phương cũng rất có năng lượng.

Bọn họ có thể sử dụng hết, vậy chuyện bắt Trương Vân Xuyên liền dễ dàng hơn nhiều.

Lưu Trường Thanh nhìn đại biểu Vương gia cùng Phùng gia phái tới trong đại sảnh một lần, trên mặt cũng lộ ra nụ cười lạnh.

Chỉ phải bắt được bọn Trương Vân Xuyên, vậy hắn liền có biện pháp khiến bọn họ đi cắn Vương gia cùng Phùng gia, chụp mũ cho hai gia tộc này một cái tội danh thông đồng với giặc, nhổ bọn họ tận gốc.

Hai gia tộc này đều là dựa lưng vào Giang Châu Lưu gia.

Bọn họ làm ăn cũng là làm ăn buôn muối tư không thể lộ ra ngoài ánh sáng.

Lưu huyện úy là người chủ sự Giang Châu Lưu gia phái đến huyện Tam Hà.

Hắn toàn quyền phụ trách làm ăn buôn muối tư cảnh nội huyện Tam Hà, phụ trách nhắc nhở bảo vệ ở phương diện quan phủ, Vương gia và Phùng gia là phụ trách âm thầm bán.

Đám quan văn thượng tầng như huyện lệnh đã sớm bất mãn đối với huyện Tam Hà lan tràn việc làm ăn buôn muối tư.

Dù sao muội lậu giá rẻ bán dễ, muối quan phủ giá đắt đỏ lại càng khó có thể bán ra.

Muối quan phủ không bán được, vậy thu nhập của quan phủ liền không có cách nào cam đoan, thu nhập của các quan văn cũng không cách nào cam đoan.

Huống hồ Giang Châu Lưu gia dựa vào làm ăn muối tư cướp lấy lượng lớn tài phú, bọn họ chiêu binh mãi mã, mở rộng thực lực, đã uy hiếp đến quyền thế địa vị của đám quan văn.

Nếu có thể chặt đứt thu nhập muối tư của Giang Châu Lưu gia, vậy Giang Châu Lưu gia cũng liền không có bạc nuôi quân, cũng có thể ngăn chặn thực lực của bọn họ bành trướng.



Huyện lệnh sau khi nhận chức cũng trung thực chấp hành mệnh lệnh của tập đoàn quan văn thượng tầng, tiến hành mấy lần đả kích đối với việc làm ăn muối tư của huyện Tam Hà.

Nhưng huyện Tam Hà từ trên xuống dưới đều bị huyện úy xuất thân Giang Châu Lưu gia kinh doanh tựa như cái thùng sắt.

Rất nhiều người thậm chí dựa vào làm ăn muối tư làm giàu phát tài rồi, cho nên bọn họ cũng gắt gao đoàn kết lại ở chung quanh Giang Châu Lưu gia, đối kháng với huyện lệnh.

Bọn họ đối với mệnh lệnh chèn ép muối tư của huyện lệnh bằng mặt không bằng lòng, điều này làm hành động đả kích muối tư nhân mỗi một lần đều là không bệnh mà chết.

Kết quả như vậy, huyện lệnh rất tức giận, khiến thượng tầng của hắn cũng rất không hài lòng, lại không làm gì được.

Nhưng hắn lại không dám dễ dàng xuống tay đối với các thế lực kinh doanh làm ăn muối tư kia.

Dù sao đánh rắn không chết, có khả năng bị rắn cắn ngược.

Những người này có ngàn vạn mối liên hệ với Giang Châu Lưu gia.

Nếu không thể trong một lần đánh ngã bọn họ, Giang Châu Lưu gia ra mặt, mình một tên huyện lệnh không chịu nổi áp lực lớn như vậy.

Một lần này huyện úy đã chết, huyện lệnh cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt hảo.

Chụp cho bọn họ một cái mũ thông đồng với giặc, nhổ tận gốc bọn họ, cũng có thể chặt đứt làm ăn muối tư của Giang Châu Lưu gia ở huyện Tam Hà.

Dù sao Giang Châu Lưu gia trong quân tuy rất có thế lực, còn chưa tới trình độ một tay che trời, cũng không gánh vác nổi tội danh thông đồng với giặc này.

Mình nếu có thể chặt đứt làm ăn muối tư của Giang Châu Lưu gia ở huyện Tam Hà, vậy thượng tầng cũng nhất định hài lòng.

Đối mặt áp lực của Giang Châu Lưu gia, thượng tầng cũng nhất định sẽ toàn lực ủng hộ mình, bảo hộ mình.

Mình không chỉ sẽ không bởi vì huyện úy chết mà bị liên lụy, ngược lại sẽ bởi vậy càng thêm được thượng tầng trọng dụng, thăng chức rất nhanh cũng là điều sắp tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK