• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Edit: Hạnh – Beta: mei, Hạnh



Giang Thừa ngẩng đầu nhìn tòa nhà đối diện, anh dừng xe bên đường, rep lại: “Cô ấn giữ công tắc mấy giây rồi bật lại xem.”

Anh nghiêng người lấy chiếc laptop ở ghế phó lái rồi mở cửa xe ra.

Ôn Giản làm theo lời anh, cuối cùng cũng được.

Cô cầm điện thoại nhắn cho anh: “Tôi bật được rồi, cảm ơn anh nhiều nhé, làm phiền anh rồi.”

Giang Thừa định tới nhà cô rồi lại thôi, anh rep: “Không có gì.”

Giang Thừa về nhà mình.

Anh vào phòng sách, đặt laptop lên bàn, khom lưng bật laptop lên.

Laptop của Lưu Văn Tinh cài mật khẩu nhưng khá đơn giản.

Anh chạy chương trình hack mật khẩu rồi vào trình duyệt xem lịch sử.

Trong lịch sử, Giang Thừa thấy trang web phát sóng trực tiếp, tên trang web là Tống Hội, giao diện chính giống hệt với các nền tảng live stream phổ biến hiện nay.

Giang Thừa đăng nhập tài khoản của Lưu Văn Tinh, vào phòng stream mà cậu ta hay xem, phòng này tên là ‘Giám sát máy bay’, không có ai phát trực tiếp nhưng lại được nhiều người chú ý, toàn là thanh thiếu niên mười mấy tuổi.

Anh dựa lưng vào ghế, lẳng lặng nhìn màn hình laptop, điện thoại có thông báo tin nhắn.

Giang Thừa nhìn qua, Trình Lâm gửi tin nhắn tới: “Cậu đang bận à?”

Lúc chiều hai người add Wechat.

Giang Thừa nhớ lúc trưa, Trình Lâm hỏi anh có phải vẫn đang đợi cô hay không.

Anh chưa từng suy nghĩ vấn đề này.

Anh nghĩ mình đã từng đợi Ôn Giản.

Có lẽ ranh giới giữa thiên đường và địa ngục rất mong manh, đêm trước ngày thi đại học, anh và cô gần như chọc thủng tờ giấy cuối cùng, hôm sau, anh chỉ nhìn thấy sợi dây cảnh báo màu vàng dài và một mớ hỗn độn.



Anh nghĩ mình từng thích cô, Ôn Giản tựa như lông vũ khẽ cọ vào người anh, hồi đó còn nhỏ tuổi, chiếc lông vũ chạm vào lòng dạ anh, ngứa ngáy khó yên. Nhưng tình cảm ấy không quá sâu nặng, nửa năm sau, chuyện lớn thế nào cũng có thể buông xuống được.

Giang Thừa nghĩ, có lẽ đây gọi là tiếc nuối, tiếc nuối vì chưa bắt đầu đã phải kết thúc.

10 năm qua, anh chưa từng nghĩ tới chuyện tình cảm, chỉ là vô thức chờ đợi một điều gì đó.

Anh từng nghĩ, chờ mãi chờ hoài cũng sẽ đợi được một kết quả.

Bất luận anh là ai, có thân phận gì, 10 năm qua, anh chưa từng bỏ số điện thoại mình từng dùng.

10 năm dài đến mức có thể buông xuống tất cả.

Giang Thừa thở dài, anh cầm điện thoại, gõ một chữ “Ừ.” Tin nhắn còn chưa kịp gửi đi, anh khựng tay lại.

Anh nhìn quyển lịch trên bàn, hôm nay là ngày 2 tháng 2, mùng 6 tháng Giêng.

Giang Thừa nhớ sinh nhật của Ôn Giản, là ngày 8 tháng Giêng, ngày 25 tháng 2 Dương lịch. Chiều hôm ấy, cô ngồi trên xe đạp, thấp thỏm hỏi anh có thể đón sinh nhật cùng cô không, ánh mắt cẩn thận dè dặt, vừa trẻ con lại mang nét thiếu nữ mới lớn.

Anh không ấn gửi tin nhắn nữa, trở lại khung chat.

Khách thuê nhà nhắn tin cho anh, gửi ảnh chiếc lò vi sóng, hỏi anh cái này thế nào. Ngữ khí thân mật tự nhiên, chẳng quan tâm anh chỉ là người xa lạ.

Không hiểu sao Giang Thừa lại nhớ tới Ôn Giản.

Lâu lắm rồi anh không nhớ cô, lại có lúc anh nghĩ lúc nào mình cũng nhớ cô, nhất là khi màn đêm buông xuống, căn phòng trống vắng chỉ có mình anh.

Anh rep lại: “Tự cô quyết định là được.”

“Được.” Cô gửi anh bill đặt hàng.

Giang Thừa chuyển tiền cho cô.

Cô không nhận, ngại ngùng nhắn: “Chuyện đó… Cũng không tốn nhiều tiền lắm, mà tôi lại dùng, cứ để tôi trả.”

Giang Thừa: “Không sao đâu, dù gì cũng là tiền thuê nhà của cô.”

Ôn Giản: “…”

Cô vội vàng rep: “Tôi phát hiện anh rất giống bạn tôi.”

Giang Thừa: “Thật à?”

“Ừ.” Cô nhắn một đoạn dài: “Là kiểu mặt mày lạnh nhạt nhưng thật ra lại rất tốt bụng ấy.”



Anh nhìn tin nhắn của cô, lại nhìn ảnh đại diện, sau đó vào trang cá nhân của Ôn Giản.

Trang cá nhân của cô chẳng có gì nhiều, phần lớn là liên quan tới chó, thỉnh thoảng có ảnh chụp cận cảnh cái cốc hay trang sách kèm theo caption kiểu: ‘cuộc sống’, ‘thơ và phương xa’, cô là kiểu người thích chó, lại còn văn vở.

Không thấy anh nhắn lại, Ôn Giản hơi xấu hổ, cô không biết mình có lỡ lời hay không, cô lại nhớ hôm mời Giang Thừa đi ăn sinh nhật, cô cũng bảo: “Anh giống lúc còn nhỏ ấy… cái gì cũng đâu ra đấy.”

“Xin lỗi, tôi không có ý gì khác đâu, chỉ là muốn nói anh rất tốt thôi.” Cô giải thích, “Hai ngày nay làm phiền anh rồi.”

Giang Thừa rep lại: “Không sao.”

Lời ít ý nhiều giống hệt nhau.

Ôn Giản nhìn tin nhắn của anh chằm chằm, cô không rep lại, cầm điện thoại nằm trên giường, cô nhớ năm đó, hơi thở của Giang Thừa quanh quẩn bên người cô, ánh mắt sâu thẳm lại dịu dàng, lúc ấy cô tưởng Giang Thừa sẽ hôn mình, tim cô đập loạn xạ, vừa căng thẳng vừa mong chờ, bây giờ nghĩ lại, cô vẫn còn cảm thấy ngọt ngào xen lẫn cả chua xót. Cô nghĩ, cả đời này mình sẽ không thể tìm lại cảm giác rung động đó nữa.

Trưởng thành chính là như thế.

Ngay từ đầu đã bỏ lỡ nhau, sau này cũng chẳng liên lạc.

Sáng hôm sau, Ôn Giản tới công ty.

Ôn Giản làm ở bộ phận tài vụ, liên quan tới sổ sách thu chi của công ty.

Tập đoàn Hà Kiến có tòa nhà riêng gồm 4 tầng, dãy làm việc nối tiếp nhau được xây theo hình chữ Hồi.

Bộ phận hành chính và tài vụ ở tầng 1, tầng 2 và tầng 3 là của các bộ phận khác, tầng thứ 4 của nhân viên cấp cao.

Khu vực bộ phận tài vụ rất lớn, mỗi nhóm nhỏ đều có vách ngăn, tính bảo mật rất cao.

Đồng nghiệp thì nhiệt tình, ai cũng tốt cả.

Ngày đầu tiên đi làm, Ôn Giản thấy không tệ lắm, nhưng mà ngày đầu chẳng có việc gì làm, tới giờ tan làm, mọi người đều về nhà.

Uông Tư Vũ tới đón cô, anh ta đi xe máy, đội chiếc mũ to đùng, đứng chờ cô ở cửa sau, suýt nữa cô không nhận ra Uông Tư Vũ, anh ta cởi mũ xuống, vẫy tay với cô.

Sau năm ấy, Uông Tư Vũ không làm cảnh sát nữa, anh ta không ở Tùng Thành, trà trộn ở nhiều nơi khác, dạo gần đây mới về Tùng Thành.



------oOo------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK