Mục lục
THÁI TỬ KHÔNG THÍCH BIẾN THÁI - tác giả Sercet
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Anh cố tình đẩy thầy Từ cho anh Lộ là ý gì?" Ngồi trên xe, Sử Hồng ngạc nhiên hỏi.

"Anh chỉ chiều ý của thầy Từ thôi. Em không thấy thái độ của anh ta rất mong muốn được tiếp cận gần hơn với Lộ Sinh Nguyên sao?"

"... Anh nói cho thật."

Tinh Húc hơi sững một chút rồi mỉm cười thở dài. Người yêu hiểu mình quá khiến mình muốn nói dối chút cũng không được.

"Anh là phòng xa thôi. Em không nhận ra đồng nghiệp họ Từ đó có ý với em à? Bây giờ anh ta đang có mối quan tâm khác, anh phải nhanh chóng mà tận dụng đẩy đi chứ."

"..." Vì thế mà anh không ngần ngại đem đẩy tình địch cho bạn của mình mà không thấy cắn rứt lương tâm à?

"Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Em thấy anh Lộ hình như không thoải mái."

"Xảy ra chuyện gì được. Anh ta không phải dễ bắt nạt đâu."

Sử Hồng liếc nhìn người đang lái xe kia. Trông bộ dạng anh ấy cứ như thể người đang hí hửng hóng kịch vui ấy.

"Anh đang đi đâu vậy?"

"Thời gian vẫn còn sớm. Anh muốn đưa em đến một nơi."

"Nơi nào cơ?"

"Khách sạn."

"Gì?"

Tinh Húc xoay vô lăng. Xe đột ngột rẽ trái chạy vào tầng hầm của một khách sạn năm sao gần đó. Giữa lúc Sử Hồng còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã bị Tinh Húc nắm tay kéo vào khách sạn. Tinh Húc nắm tay Sử Hồng rất chặt, mười ngón tay đan vào nhau nhìn như một cặp tình nhân. Sử Hồng không khỏi ngượng ngùng đỏ mặt. Đây là lần đầu tiên ở trước mặt người lạ Tinh Húc công khai thể hiện mối quan hệ của hai đứa như vậy.

"Cho tôi một phòng tình nhân." Tinh Húc đặt thẻ căn cước của mình lên quầy tiếp tân, dõng dạc nói như vậy khiến Sử Hồng hết hồn. Mặt đỏ gay như cà chua chín.

"Chìa khoá phòng của quý khách đây."

Tinh Húc cầm lấy khoá phòng rồi kéo Sử Hồng lên thang máy mặc kệ ánh mắt ngưỡng mộ của mấy cô gái tiếp tân kia dành cho hai người bọn họ.

"Anh định làm gì vậy?"

"Em thấy rồi đó. Đêm nay chúng ta sẽ ngủ ở phòng tình nhân."

"Hả? Nếu anh muốn làm thì về nhà làm cũng được mà, sao phải đến đây chứ?"

"Anh muốn thử trải nghiệm cảm giác làm ở phòng tình nhân. Ngay từ lúc bắt đầu có cảm giác với em, anh đã muốn hôm nào đó đưa em đến đây rồi. Nghe nói làm ở đây rất kích thích."

"Anh… trẻ con vừa thôi."

"Anh còn muốn làm thử trong xe, trong phòng bệnh, trên ghế dài, trên ưm…"

Sử Hồng bịt chặt miệng Tinh Húc trước khi anh thốt lên mấy nơi kỳ cục nữa. Mặt đã đỏ bừng đến muốn bốc khói.

"Anh… từ lúc nào trở nên biến thái như vậy hả?"

"Biến thái nhưng em vẫn thích đúng không?"

"Anh…"

Sử Hồng không phản bác được gì đành ngậm miệng. Tinh Húc mỉm cười, cúi người vác Sử Hồng lên vai. Đúng lúc này thang máy mở ra. Anh vác cậu đi phăm phăm về phía căn phòng của mình.



"Anh, bỏ em xuống! Anh làm gì vậy?"

Tinh Húc thả Sử Hồng xuống, ấn cậu vào tường và hôn nồng nhiệt.

"Em muốn tắm trước hay lên giường trước?" Tinh Húc thì thầm vào tai Sử Hồng, vừa liếm vừa cắn nhẹ vành tai cậu khiến cậu không kìm được rên rỉ.

"Ưm… Sao cũng được."

"Thế thì lên giường trước. Anh đã không thể nhịn được nữa rồi."

Tinh Húc bế Sử Hồng lên và đưa vào giường. Hai người lăn lộn một hồi quần áo ném lung tung trên nền đất.

"Anh… anh chỉ được làm một lần thôi ưm… Mai em phải đi làm… a ưm…"

"Làm trên giường tình nhân sao có thể làm một lần chứ?"

"Em không cần biết a… a… Mai em mà không đi làm được, anh đừng hòng ưm… lên giường lần nữa a…"

Chiếc giường tình nhân này to và rộng hơn cái giường ở nhà anh đến hai lần, đệm dày và độ nhún vừa phải. Mỗi lần rút ra đâm vào đều cảm thấy rất kích thích. Tinh Húc tự nhủ sau khi về nhà cũng phải sắm một cái giường giống như thế.

"Ưm… chậm… chậm lại a…"

Tinh Húc nhìn người nằm dưới thân. Vòng eo nhỏ không ngừng lên xuống theo nhịp, lồng ngực ẩm ướt phập phồng đầy gợi cảm. Đôi mắt mông lung long lanh ánh nước. Tiếng rên rỉ mê người nghe đã muốn cứng. Phong cảnh dụ hoặc đến thế này, bảo chỉ làm một lần sao có thể chứ.

"Không được làm nữa. Em đã nói chỉ được một lần."

"Bảo bối, một lần nữa thôi. Anh hứa anh sẽ kiềm chế. Mai em vẫn đi làm được."

"Ai mà tin anh chứ? Khoan! Đã nói đừng ưm… Bỏ ra a a…"

...***...

Lộ Sinh Nguyên chở Từ Khúc Dạ rời khỏi nhà hàng, chạy xe đến một bãi đất trống, xung quanh vắng người thì dừng lại. Khúc Dạ nhìn khung cảnh vắng vẻ bên ngoài, mỉm cười quay qua hỏi:

"Anh định giết người phi tang đó hả?"

"Vậy cậu nghĩ tôi đến đây làm gì? Tôi là kiểu người việc gì cũng dám làm, miễn là có thể thoả mãn bản thân. Giết người chỉ là chuyện nhỏ, dù sao cũng không ai biết."

Khúc Dạ thử mở cửa xe thì phát hiện nó đã bị khoá.

"Cậu có muốn chạy cũng muộn rồi. Hôm nay cậu không thoát được đâu."

"..."

Cũng khá thú vị đấy.

"Anh yên tâm. Tôi không có ý định trốn đi đâu. Còn chưa thanh toán hết nợ nần hôm qua mà."

"Tôi chẳng có nợ nần gì với cậu cả. Hôm đó tôi đánh cậu mục đích là vì muốn cứu Sử Hồng, vốn là việc bất đắc dĩ. Cậu không thể lấy cớ vì chuyện đó mà ghi thù với tôi."

"Vậy chuyện anh từ chối chở tôi về trường, đó cũng là bất đắc dĩ?"

Lộ Sinh Nguyên im bặt, một chốc sau lúng túng đáp:

"Ai bảo cậu cứ muốn tính toán với tôi. Tôi chỉ vì muốn bảo vệ bản thân thôi."

"Vậy ý anh là chúng ta xem như xí xoá, không có chuyện gì cả"?

"Nếu cậu hiểu được vậy thì tốt. Chuyện này vốn rất nhỏ, không cần thiết phải gây khó khăn cho nhau làm gì. Chúng ta cứ xem như là bị chó cắn đi. Từ nay xem như không nợ nần gì nữa hết."



"Đây là cái gì ấy nhỉ?"

Lộ Sinh Nguyên nhìn qua và giật mình. Trên tay Khúc Dạ là mấy thẻ game bản mới nhất. Nhìn chúng rất quen mắt. Lộ Sinh Nguyên vội đi tìm cái ví tiền của mình nhưng lại không thấy đâu. Anh nhìn kỹ lại thì thấy nó đang nằm trên đùi của Khúc Dạ. Anh trợn mắt.

"Cậu dám lấy cắp ví của tôi?"

"Tôi không lấy cắp. Là ví của anh bị rớt. Tôi nhặt lên thôi."

"Vô lý! Ví của tôi sao có thể rớt được chứ. Mà cứ cho là rớt thì cậu cũng không được quyền lục ví của tôi. Đó là phạm pháp."

"Rất tiếc. Nợ nần của chúng ta tôi thấy cứ vậy mà kết thúc rất không thoải mái. Lấy cái này trao đổi được chứ?"

Tinh Húc đã từng nói qua Lộ Sinh Nguyên có một nhược điểm lớn là nghiện game, đặc biệt là loại game săn tìm kho báu. Hiện tại anh ta có mười mấy cái thẻ chơi game của những bản game khác nhau. Lúc nào anh ta cũng mang theo chúng bên mình, cùng với máy chơi game ở trên xe, rảnh là lại lôi ra chơi. Khúc Dạ đã đoán mấy cái thẻ đó hẳn là đang nằm trong ví. Nhân lúc Lộ Sinh Nguyên không để ý, Khúc Dạ đã lấy trộm chiếc ví. Quả nhiên nhìn thấy mấy cái thẻ ở trong.

Lộ Sinh Nguyên nóng hết cả mắt. Anh vồ tới muốn lấy lại thẻ thì Khúc Dạ đã nhanh chóng giơ thẻ ra khỏi tầm với. Lộ Sinh Nguyên tiếp tục nhào tới muốn cướp lại thẻ. Khúc Dạ lại đem thẻ giấu sau lưng. Lộ Sinh Nguyên lại leo lên đùi, vòng tay ra sau lưng Khúc Dạ cương quyết lấy lại đồ bằng được. Khúc Dạ nhìn thấy gương mặt người kia áp sát mình, lướt qua lướt lại. Anh chộp ngay khoảng khắc gương mặt Lộ Sinh Nguyên áp sát trước mặt liền hôn chụt một cái vào môi anh ta.

Lộ Sinh Nguyên kinh ngạc giật bắn. Đầu cụng vào sàn xe đau điếng khiến anh kêu lên một tiếng. Lộ Sinh Nguyên về lại ghế lái, tay nỗ lực chùi miệng, trợn mắt nhìn Khúc Dạ.

"Cậu… cậu làm cái trò biến thái gì vậy hả?"

"Cái này anh không thể trách tôi a. Anh áp sát tôi như thế, còn leo cả lên người tôi, cứ như đang cố câu dẫn tôi vậy. Tôi không nhịn được. Anh biết tính hướng của tôi mà."

"Khốn…"

Lộ Sinh Nguyên vừa tức vừa xấu hổ, cảm thấy như mình bị hậu bối trêu đùa vậy. Anh rất muốn đấm cho tên này một trận nhừ tử.

"Tôi cảnh cáo cậu. Trả đồ lại cho tôi, tôi tức lên có thể sẽ không kiềm chế được mà giết cậu đấy."

"Vậy anh hành động nhanh tay chút. Tôi sợ mình sẽ lỡ tay mà làm gãy thẻ."

"Cậu…"

Không thể để tên kia làm hỏng thẻ game được. Mỗi cái thẻ ấy Lộ Sinh Nguyên phải đầu tư mấy tháng trời, giờ mà hỏng thì đi tong bao công sức, tiền bạc mình bỏ ra. Kiếm lại không dễ chút nào.

"Cậu muốn thế nào thì mới chịu trả thẻ lại cho tôi?"

"Nếu anh chịu thực hiện điều kiện của tôi, tôi sẽ suy nghĩ chuyện đó."

"Anh có hai sự lựa chọn. Một là anh làm ** li cho tôi một tuần. Hoặc là giả nữ đi dự một bữa tiệc với tôi."

"Cậu đừng có quá đáng!"

"Vậy tôi không chắc về cái tay của mình đâu a."

"Đợi đã!"

Khúc Dạ nhìn Lộ Sinh Nguyên cắn môi suy nghĩ mà mỉm cười đắc ý. Đối với một trai thẳng bị bắt giả gái ở trước mặt nhiều người có thể sẽ bị xem như một sự sỉ nhục, nhưng với kiểu người như Lộ Sinh Nguyên có lẽ chỉ giống như bị bêu xấu mà thôi. Dù vậy cũng chẳng phải chuyện dễ chịu gì. Khúc Dạ cảm thấy rất tò mò một người có gương mặt baby như Lộ Sinh Nguyên khi giả gái sẽ trông như thế nào.

"Anh quyết định nhanh đi. Tôi không chờ được lâu đâu."

Lộ Sinh Nguyên cắn môi suy nghĩ. Làm culi cho tên kia một tuần thì cũng tức là phải chịu nhục đến một tuần. Còn giả gái thì chỉ chịu nhục trong một bữa tiệc đó thôi nhưng mà… Cái chuyện này chẳng ra làm sao cả. Con trai vạm vỡ thẳng tưng thế này giả gái làm sao được. Nếu Tinh Húc biết chuyện kiểu gì cũng sẽ đem anh ra làm trò cười. Vậy thì nhục lắm.

"Bữa tiệc gì vậy? Không live stream đấy chứ? Có live stream là tôi không đi đâu."

"Thế thì làm culi một tuần đi."

* Có một thằng bạn quý hoá như thế Tiểu Lộ muốn tránh cũng tránh không được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK