• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: NAI HỒNG TÀ RĂM

(Đã beta)

*******************

Mọi người cùng đi đến phòng Quý Ngư và An Thạch Hà ở, muốn lên được tầng ba bọn họ cần phải tìm ra lối đi ẩn hoặc cầu thang.

Nhưng tìm rất lâu cũng không tìm được đường lên tầng 3.

Cuối cùng chỉ có Quý Ngư và Đường Lê ở lại tiếp tục tìm kiếm, còn những người khác xuống tầng một điều tra thêm manh mối.

Quý Ngư nhìn trần nhà lâm vào trầm tư, nếu tầng 3 thật sự tồn tại có lẽ lối đi ẩn sẽ không thiết kế ở phòng này, phòng của cậu và An Thạch Hà quá gần, trần nhà trong phòng cả hai đều bị gõ.....

Quý Ngư bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, cậu bước nhanh ra khỏi phòng, ánh mắt khoá chặt đoạn hành lang giữa phòng của cậu và phòng Thạch Hà, tiếp theo cậu bắt một cây thang, Đường Lê biết Quý Ngư lại phát hiện manh mối mới nên đứng dưới đỡ thang, phòng ngừa cậu trượt té.

Sau khi Quý Ngư leo tới gần trần nhà, cậu dùng tay bắt đầu gõ, không ngoài dự đoán mặt sau trống rỗng.

Trần nhà tầng hai được lợp bằng các tấm ván gỗ hình chữ nhật, cậu chú ý thấy khe hở giữa hai tấm ván gỗ rất sâu, lập tức móc dao găm ra cạy.

Quả nhiên, tấm ván gỗ đã bị cạy ra.

Đường Lê thấy Quý Ngư đã tìm được lối vào, nhanh chóng thông báo cho những người khác, vẫn chưa biết tầng 3 có nguy hiểm nào ẩn nấp, đông người thì sức chiến đấu sẽ tăng thêm một phần đảm bảo.

Thời điểm đám người An Thạch Hà lên tầng 2, Quý Ngư đã kéo cây thang xuống, mấy tấm ván gỗ thiết kế nối liền nhau hình thành một cái thang xếp, sau khi tấm ván gỗ kéo xuống đặt trên sàn nhà, rốt cuộc lối vào tầng 3 cũng hiện ra.

Mọi người thấy tầng 3 thực sự tồn tại, vừa mừng vừa sợ, An Thạch Hà và Quý Ngư giữ đạo cụ vì thế hai người được đề cử làm quân tiên phong.

Tầng 3 không có ánh sáng, ngọn nến lại dễ tắt, cho nên Quý Ngư dùng đèn pin soi đường.

Ánh sáng đèn pin bắn ra chiếu sáng con đường phía trước, cậu cẩn thận quan sát vị trí gần lối vào phòng ngừa có quỷ tập kích bất ngờ.

Nhưng đến khi tất cả mọi người đặt chân lên tầng cũng không bị thứ gì tấn công.

Không gian tầng này tương đối nhỏ, bên phải lối vào có một chiếc giường và một ít thùng chất đống ven tường, bên trong đựng đồ vật linh tinh.

Trên sàn nhà bên trái vung vãi vài món đồ chơi, xem ra Đậu Bé Con rất thường xuyên lên đây.



Đột nhiên Quý Ngư nghe thấy có người đang khóc, cậu cẩn thận lắng tai nghe, phát hiện tiếng khóc truyền đến từ bên trong những thùng chứa đồ, những người khác cũng nghe được, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.

Quý Ngư một tay cầm đèn pin, một tay nắm chặt dao găm, từng bước tiến tới gần nơi phát ra âm thanh, vòng ra sau mấy thùng đựng đồ mới phát hiện kẻ đang khóc nức nở là một đứa bé.

Đứa bé kia cảm ứng được ánh sáng lập tức ngẩng đầu lên, nhìn về phía Quý Ngư.

Đó là một bé trai với quả đầu dưa hấu, mắt to đen nhánh trong veo, trên mặt nước mắt tèm nhem, mắt và mũi đỏ hoe, trề môi đầy ủy khuất.

Quý Ngư cũng không dám lơ là cảnh giác, đứa bé này không giống sinh vật phi nhân loại, nhưng một đứa bé vẫn sống sót dưới tình huống có hai con quỷ lãng vãng trong biệt thự rõ bất thường, hơn nữa manh mối về chìa khoá có lẽ đang ở đây.

Cậu chậm rãi tới gần bé trai, cố gắng khiến bản thân trông như một anh trai hàng xóm hiền lành, nhưng cậu chưa từng dỗ trẻ con, khóe miệng cứng nhắc nở nụ cười, nhẹ giọng hỏi: “Em là Tiểu Đậu hả?”

Bùi Đình phụt cười nói: “Vẻ mặt của ngươi doạ thằng bé sợ rồi kìa.”

Quý Ngư không để ý đến hắn, chăm chú nhìn bé trai trước mặt, cậu bé giống như bị biểu cảm gượng gạo của cậu doạ sợ, vội gật đầu đáp lại: “Dạ, em là Tiểu Đậu.”

“Nhất định mày biết chìa khóa ở đâu, mau nói cho bọn tao biết đi.” Trương Quân núp phía sau hỏi.

Khuôn mặt Đậu Bé Con lộ ra chút ý cười quỷ dị, “Chỉ cần mấy chú giết chết dì nhỏ, con sẽ nói chỗ cất chìa khóa.”

Quý Ngư không lên tiếng, trầm ngâm suy nghĩ.

“Giời, chuyện nhỏ, có anh Quý và anh An ở đây, xử con quỷ hôm qua một phát một ấy mà.” Lý Triệu không để bụng nói.

“Khoan đã, bên ngoài biệt thự vẫn còn một....”

Quý Ngư chưa nói dứt câu, Đàm Thi Thi đã hoảng sợ chỉ ra bên ngoài nói: “Mọi, mọi người ơi, có thứ gì kìa!”

Mọi người quay đầu nhìn theo hướng ngón tay cô bé chỉ, kinh dị phát hiện một con quỷ nằm bò trên cửa sổ, mái tóc dài che khuất gương mặt, làn da bóng loáng dính nhớp, trên mặt nhiễu nước, nhìn chằm chằm người trong phòng.

..........

Đại sảnh livestream.

“Đ* má, còn một con quỷ nữa, độ khó của phó bản thử nghiệm này cũng quá cao rồi đó, xuất hiện tận hai con!”

“Mày ngây thơ lắm, còn thằng bé nữa kà.”



“Êi Quý Ngư phát hiện trước rồi hay sao í, nãy thấy ổng đang nói giữa chừng thì bị bé kia cắt ngang.”

“Haiz, cái khó của phó bản biệt thự ở chỗ có nhiều quỷ mà.”

Mọi người hưng phấn chau đầu thảo luận, người của một vài hiệp hội cài vào cũng liệt Quý Ngư vào danh sách đối tượng quan trọng cần theo dõi, nhưng đại đa số vẫn xem trọng thanh dao găm đen cậu đang giữ hơn, lực công kích của nó khiến không ít kẻ thèm nổ mắt.

..........

Tầng 3.

Nữ quỷ phẫn nộ nhìn người bên trong biện thự, nó đập cửa sổ muốn chui vào, nhưng cửa sổ giống như tấm khiên kiên cố, đập phá cỡ nào vẫn không hề nứt mẻ.

Mọi người tức khắc cảm thấy may mắn, xem ra chỉ cần đóng cửa sổ, nó sẽ không vào được.

Đậu Bé Con bình tĩnh nhìn nữ quỷ ngoài cửa sổ, trên mặt vẫn treo nụ cười quái dị, khiến người khác không thể đoán được con quỷ ngoài kia có phải đối tượng cậu bé muốn giết hay không.

Nữ quỷ phát hiện không vào được phẫn nộ rời đi, những người khác yên tâm thở phào một hơi.

“Dựa theo phỏng đoán lúc trước, nữ quỷ bên ngoài chính là cô em bị chết đuối, nhưng hiện tại chúng ta không hiểu rõ về nó, vậy thì làm cách nào giết nó đây.” Đường Lê niết đuôi tóc xoăn, vẻ mặt ngưng trọng nói.

“Không sao, rồi chúng ta sẽ nghĩ ra cách thôi.” An Thạch Hà nhìn ngoài cửa sổ nói.

Thời điểm người chơi đang thảo luận Đậu Bé Con cười nhìn bọn họ.

Quý Ngư cảm thấy có vài manh mối không khớp lắm, quyết định ở lại tầng 3 tiếp tục tra thêm manh mối mới. Những người khác hơi sợ Đậu Bé Con nên rời đi trước.

Thật ra An Thạch Hà cũng muốn ở lại thu thập manh mối nhưng những người khác không muốn cả hai người giữ dao găm ở hết trên tầng 3, mà giao đạo cụ cho người khác An Thạch Hà cũng không yên tâm, bất đắc dĩ anh chỉ có thể xuống lầu, cùng bọn họ bố trí bẫy rập dụ nữ quỷ bên ngoài vào biệt thự.

Trước khi đi An Thạch Hà nhắc nhở Quý Ngư cẩn thận đề phòng Đậu Bé Con, quỷ bọn họ gặp đều có hình dạng rất đáng sợ, chỉ có cậu bé vẫn giữ nguyên dáng vẻ con người, chuyện này rõ ràng không bình thường.

Cậu gật đầu cảm ơn ý tốt của anh.

Cuối cùng tầng 3 chỉ còn lại Quý Ngư và Đậu Bé Con, hai người đối mặt: “Kẻ ngoài cửa sổ khi nãy là dì nhỏ của em sao?”

Bé cười nghiêng đầu nhìn cậu, miệng lộ hàm răng trắng bén nhọn như hàm cá mập nói: “Tiểu Đậu cũng không biết, cho nên mới muốn các anh giúp em giết dì nhỏ đó, anh ơi, mọi người nhất định sẽ thành công đúng không ạ?”

************

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK