Mục lục
Truyện Anh Trai Trúc Mã Quá Hung Hãn (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cố Hoàn xuất thân gia thế, cha là một thương nhân có sức ảnh hưởng không phải tầm thường trong giới thương trường. Mẹ là tổng biên của một trang tạp chí lớn nhất nhì thành phố.

Nhưng vì ba mẹ hắn sớm bị bũa quanh trong công việc nên từ rất sớm Cố Hoàn đã tự lập,từ nhỏ đến lớn cha mẹ chưa bao giờ phải phiền lòng về việc học tập của hắn. Hơn nửa hắn như là đứa con mà trời ưu ái, xuất thân danh giá lại thêm vẻ ngoài soái khí, mới cuối cấp 3 mà đã cao hơn 1m8. Chẳng những được ông trời ưu ái vẻ ngoài lịch lãm, còn hào phóng ban cho hắn trí thông minh hơn người. Vì vậy trong mắt đám nữ sinh hắn càng được thể trở thành mục tiêu theo đuổi.. Ngược lại hắn hơi hàn lãnh, chán ghét việc bị những nữ nhân bám theo..



Cố Hoàn ngồi ở thư phòng chuẩn bị làm bài tập,

"Hoàn ca ca."


Giọng 1 nữ sinh từ dưới cửa sổ truyền đến, cùng Cố Hoàn cong môi cười cười, thò người ra ra bên ngoài xem, phía dưới nữ sinh còn mặc đồng phục, áo sơ mi màu trắng áo kèm váy ngắn màu xanh biển. Gương mặt nhỏ nhắn, hồn nhiên điểm chút son môi càng thêm vạn phần đáng yêu, ngửa đầu híp mắt nhìn hắn.

"Trực tiếp đi lên đi, chìa khóa phía dưới chậu hoa ngoài cửa lớn"

Hắn ngồi không yên, không biết vì cái gì, thời điểm hắn vừa mới thấy nàng thì tim đập không tự giác - rõ ràng nhảy rộn.. rõ ràng nửa giờ trước bọn họ mới cùng nhau tan học trở về.

Chỉ chốc lát, tiếng bước chân lộc cộc càng ngày càng gần, cô gái nhỏ đẩy cửa tiến vào,

"Hoàn ca ca, em tới tìm anh làm bài tập." - Nghi Thường tự nhiên nói, tay quơ quơ mấy quyển bài tập.

" Mẹ em hôm nay không ở nhà, bảo em tới nhà anh ăn cơm?! Nói nếu là em đêm nay không kịp trở về thì ngủ lại nhà anh."

Hai nhà bọn họ là hàng xóm mười mấy năm, ba của Cố Hoàn và ba Nghi Thường là bạn bè thân thiết từ thuở sinh viên, nặng tình nghĩa lại sống gần nhau nên tình cảm rất gắn bó. Từ khi còn nhỏ thì chuyện Nghi Thường đến ăn không ở không nhà Cố Hoàn đã là chuyện thường, thậm chí còn như 1 nếp quen, trong mắt nàng nhà của hắn cũng chẳng khác gì nhà của mình.



Cố Hoàn cùng lên tiếng, tỏ vẻ bản thân đã biết mọi việc

"Ngồi chỗ này đi?" - hắn Chỉ chỉ vị trí bên cạnh:

" Có gì thắc mắc cứ hỏi"

Hai người là học cùng lớp, bởi vì ý muốn của mẹ hắn nên 3 năm đi học bọn họ vẫn cùng nhau ngồi cùng bàn.

An tĩnh viết một chút, Cố Hoàn cùng duỗi một cái lười eo.

"Tê!" Nghi Thường che lại ngực, trong ánh mắt đôi đầy nước mắt.

" Em làm sao vậy?"

Cố Hoàn lo lắng hỏi, thời điểm hắn vừa mới duỗi tay dường như đụng tới nơi nào đó của nàng, chỉ là còn không phải là chạm vào một chút mà thôi sao, có như vậy nghiêm trọng?



Nghi Thường lắc đầu, không dám nói hắn đụng tới ngực mình,Nghi Thường có một thói quen, mỗi khi kỳ sinh lý sắp đến, bộ ngực sẽ trướng đau, đến nỗi khi mặc áo lót đều phải để tâm tới, đừng nói chi bị bàn tay to lớn chạm vào.Hắn không thuận theo:

"Có phải anh đã quá mạnh tay." - Hắn trên dưới đánh giá một chút,

"Để anh xem một chút xem có nghiêm trọng không!"

Nghi Thường đỏ bừng mặt, chẳng lẽ phải cho hắn xem bộ ngực sao?

Thấy Nghi Thường mặt đỏ, hắn càng là xác định cô nguyên mãn có chuyện gạt hắn, mỗi lần nha đầu đối hắn nói dối luôn là sẽ không tự giác mặt đỏ.

"Nghi Thường em có nghe anh nói hay không vậy?! Cho anh kiểm tra một chút"

Hắn cường ngạnh lên, biết nguyên mãn nhất ăn hắn này một bộ,

"Về sau đừng nghĩ anh cho em xem đem đề vật lý, đề toán."

Thấy hắn thật sự nổi đóa, Nghi Thường cắn môi, nguyên bản liền đỏ mặt hiện tại càng như là một quả táo.,

"Anh thật sự muốn xem sao?"

Hắn vẻ mặt " Em cho rằng anh giỡn, anh làm điều vô nghĩa...!! "

"Chính là, Hoàn ca ca, anh vừa mới......"

Nàng thanh như ruồi muỗi,

" vô ý đụng vào ngực em....."

Cái này đến phiên thiếu niên mặt đỏ, nhưng hắn rốt cuộc vẫn là ngạnh nổi lên cổ,

"Nếu là bị thương làm sao bây giờ?" Ánh mắt lại không tự giác liếc liếc nơi gò bồng đào của Nghi Thường

Hắn từng nghe đám nam sinh nói qua, ngực Nghi Thường là lớn nhất trong các nữ sinh.

Sau lại hắn tìm cơ hội đem nói lời này mấy cái nam sinh đều tấu một đốn. Bất quá lúc sau, hắn luôn là sẽ phá lệ tiểu tâm không cho chính mình ánh mắt dừng lại ở trên bộ vị mẫn cảm của nữ nhân này.


Không biết nghĩ tới cái gì, Cố Hoàn cùng hầu kết trên dưới lăn lộn vài cái, lặng lẽ xiết chặt nắm tay.


"Mau để anh xem một chút."



P/s: Truyện mới mn ơi, vote cho em có động lực editt...❤❤❤❤

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang