Thân ảnh màu đen dần biến mất, trong điện lại yên tĩnh như chưa có việc gì xảy ra.
" Bãi triều , tất cả không có lệnh của ta không ai được đến làm phiền, người đâu gọi Bạch Linh đến"
Ngọc Hoàng đã nói thế thì các vị tiên nhân rối rít khấu tạ, nhanh chóng lui ra ngoài, nhìn là biết ngài đang tức giận còn lấn ná thêm thì chắc chắn không có kết quả tốt. Ngay cả Vương Mẫu cũng muốn nói thêm gì nữa nhưng nhìn sắc mặt khó coi của ngài cũng nhịn , lui ra ngoài điện.
Chắc chỉ có vị thượng quân Bạch Linh là trường hợp ngoại lệ mà thôi . Nghe nói vị thượng quân này nắm quyền lực to lớn trên thiên đình , dưới Ngọc Hoàng trên vạn người , cũng phải thôi thượng quân vốn là huyết mạch duy nhất của Bạch Đế một trong tứ đại đế, còn sót lại sau trận đại chiến trước kia. Thực lực của Bạch Linh sâu không lường, tính cách lại rất giảo hoạt là một người mà không vị tiên nhân nào muốn đắc tội vào nhất.
Sương mù tràn vào Diên Minh điện , một cụ già khuân mặt phúc hậu, bước đi tiên phong đạo cốt mang theo làn sương tràn vào trong điện, bước đến đâu gót chân đều bị che kín mờ mờ sương trắng. Ai nếu không biết, thì sẽ bị lừa bởi vẻ bề ngoài này nhìn sẽ tưởng gặp một ông bụt tiên trong tranh vẽ đi ra cứu giúp mình , nhưng người trước mắt chính là đỉnh đỉnh đại danh thượng quân Bạch Linh. Ông vuốt nhẹ chòm râu của mình , hướng về Ngọc Hoàng thưa:
"Ngọc đế , ngài gọi ta tới, không biết lão già ta có thể phân ưu gì thay người"
"Cô ta là hậu nhân của Xích đế" Ngọc Hoang trầm thấp nói
Nét mặt thong dong của Bạch Linh biến mất, ông cao giọng:
"Không thể nào thưa Ngọc đế, tứ đại đế đã chết trong đó có Xích đế là tiên đế duy nhất không có hậu nhân , cũng không có truyền thừa lại Xích Ngự thuật"
"Ta không chắc nhưng ta nhìn thấy con huyết rồng kia , đó là tượng trưng cho thân phận Xích Đế , trước đây cô ta chưa bao giờ để ta phát hiện ra nó, tàng đủ sâu"
Bạch Linh nghe vậy ánh mắt đổi đổi:
"Ngọc đế, chuyện loại bỏ cô ta đành gác lại, giờ tốt nhất chúng ta không nên chọc tới kẻ đó"
Nghe tới đáp án đã dự đoán trước này Ngọc Hoàng không khỏi thở dài:
" Vị trí này có biết bao nhiêu kẻ nhòm ngó, ta biết ngươi lo lắng ta vội vàng đối phó cô ta mà để ra cơ hội cho đám người đang che giấu thực lực trong tối xông vào. Ít nhất hiện tại cô ta chưa có ý định sử dụng sức mạnh kia để hại ta, nhưng bây giờ không có, không có nghĩa là tương lai không có. Hiện tại kẻ đó cố ý bộc lộ thực lực thật sự ra là muốn ta kiêng kị , cũng là đang cảnh cáo ta, cũng thật châm chọc là một người ngự trị mà lại bị kẻ thực lực kém hơn bó buộc tay chân ."
"Theo thần ngài nên phái người xuống trần , hạ giới bị thiên đạo ràng buộc không thể sử dụng tiên lực, càng có tiên lực mạnh càng bị áp chế mạnh , hơn nữa cô ta rất cẩn thận. Nên thần nghĩ chọn kẻ có thực lực yếu ngầm theo dõi cô ta"
Người ngỗi trên ngai vàng kia vẫn tỏa ra khí tràng lạnh lẽo như mọi khi , hắn trầm ngâm thật lâu rồi hạ lệnh:
" Được, theo đó mà làm"
***
Ở tiên giới có một hồ nước xanh như ngọc bích, quanh hồ đầy hoa tử đằng nở rộ , sắc tím huyền ảo vượt qua cả không gian và thời gian , tiên khí nồng đậm đến mức nhìn qua như là mờ mờ sương trắng phủ lên mặt hồ. Nhưng không phải vị tiên nhân nào cũng được phép bước vào đây để thưởng thức cảnh đẹp như vậy. Bởi ở đây có thần Thiên Lôi và hung thú Thiềm Ẩn canh giữ . Hồ nước này gọi là Thông Thiên , là nối đi duy nhất giữa Thiên Đình và Hạ Giới .
Mọi khi trừ người trấn giữ ở đây thì không có ai dám tới , đây là luật của Ngọc Hoàng đặt ra , không có lệnh thì không được phép tới hồ Thông Thiên . Nhưng mỗi năm vào dịp các vị Táo Quân lên trầu trời thì nơi đây rất náo nhiệt.
Buổi trầu năm nay kết thúc rồi, nhưng vẫn còn nhiều Táo chưa về Hạ Giới , cả năm có một lần lên đây , đương nhiên còn muốn ở lại ít hôm . Tuy vậy nhưng không có ai dám ở quá lâu , vẫn phải về phàm giới làm việc. Nên hiện tại ở hồ Thông Thiên các Táo Quân đang lục tục kéo nhau trở về .
Thiềm Ẩn là một viễn cổ thần thú , nguyên hình là một con cóc toàn thân sần sùi , tím ngắt, mắt đỏ ửng trông rất đáng sợ. Dáng dấp xấu xị cộng thêm tính khí khó chịu , có thần thú như vậy canh giữ là một trong những lý do khiến nhiều tiên nhân trừ khi bất đắc dĩ lắm mới chịu lại hồ Thông Thiên , hơn nữa nó cũng ghét ồn ào, ghét nhiều người ,lúc nào Thiềm Ẩn cũng thích ngủ . Hiện tại nó đang vô cùng bức bối nhìn đám Táo Quân trước mắt , độc mồm chửi:
" Hừ, lũ già lẩm cẩm trầu trời cũng người đến trước kẻ đến sau mất cả tháng trời , giờ buổi trầu kết thúc từ lâu rồi mà còn không mau mau trở về lại kéo thêm tháng nữa, giờ mới vội vàng tụ tập cả đám đến . Xem đi mấy lão rùa dưới kia còn bò nhanh hơn các ngươi, ộp"
"Ộp ộp ! Ngươi , ta nói ngươi đó , nói nói cái gì nữa nói lắm thế, còn không mau lĩnh thẻ cút xuống trần đi , dông dài quá!"
"Tất cả nhanh cái chân lên, ta còn đi ngủ, lãng phí thời gian với lũ ngu xuẩn này quá! Ộp ộp"
Mặc dù vị tổ tông này rất khó ưa, nhưng người ta là thần thú , hơn nữa năm nào cũng phải nhờ nó để vào Thiên Đình nên không ai dám ho he gì cả . Các Táo rất thức thời xếp hàng , từng người một thật nhanh chóng lấy thẻ thông hành rồi chạy nhanh tới bờ hồ thả thú cưỡi cá chép của riêng mình , tọa lên rối rít rời khỏi nơi này . Trong khi cái miệng của Thiềm Ẩn cứ bá bá chửi ra liên tục.
Thiên Lôi khuân mặt hung ác , da đen như vừa bị sét đánh xong, tóc trắng ngắn cũn dựng lên nhìn vào cũng thử thách ánh mắt không kém đồng nghiệp của mình là mấy, nhưng tính cách rất trầm lặng, tích chữ như vàng. Một con cóc cứ nói liên hồi, còn một người đen như cục than thì cứ lặng yên phát thẻ cho Táo Quân không nói một lời. Các Táo nhìn vào không khỏi thở dài , giá mà Thiềm Ẩn có một nửa à không một chút của Thiên Lôi cũng được ,là mọi mgười đã vui đến chảy nước mắt rồi. Nhìn khuân mặt hung ác của Thiên Lôi cũng cảm thấy dễ thương làm sao.
Thiềm Ẩn vô cùng hài lòng nhìn đám người chạy chối chết kia , nhanh thôi nó sắp hoàn thành công việc để đi ngủ rồi. Rồi nó nhìn thấy một vị Táo Quân mặc quan phục màu xanh thẫm đứng yên không chịu nhúc nhích như đang đợi ai đó . Nó nổi giận , đang định chửi ầm lên thì thần thức chợt dao động , nỗi sợ hãi lan tràn toàn thân.
Thần thú khi nãy dáng vẻ kiêu căng chửi bới không coi ai ra gì , giờ bỗng co rúm lại thành một đoàn run lẩy bẩy, miệng thì lẩm nhẩm :
" Nó đến , nó tới ... nó...tới rồi"
Thiên Lôi đang phát thẻ thì dừng lại, lo lắng nhìn sang, rốt cuộc chịu mở cái miệng tích chữ ra hỏi han :
" Ngươi sao vậy"
" Ộp ô ộp, nó tới, nó còn phóng uy áp hù dọa ta nữa" Thiềm Ẩn ủy khuất cáo trạng với Thiên Lôi, nhưng thân thể vẫn run run vì sợ hãi.
Thiên Lôi còn chưa kịp hỏi rõ ra sao, thì phía xa xa một người mặc trường bào đen , cưỡi con huyết rồng ngạo nghễ bay về phía hồ Thông Thiên , theo sau là đám vệ binh đang cố gắng đuổi kịp. Con rồng bay tới hồ thì dừng lại trong sự kinh ngạc của bao người.
Cô cùng lam bé nhỏ vừa đến là có bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào , vị thần tiên nào đó lại tự sướng cảm thấy mình thật oai phong, mình trâu nhất , nom xem bao nhiêu người ngưỡng mộ cô , vữa đến là ánh mắt không nhịn được khát khao dõi theo cô. Vậy không thể làm thất vọng mọi người được , cô từ trên lưng rồng nhảy xuống , tạo một cú đáp đất đầy phong cách , tiêu sái bước về chỗ Thiên Lôi phát thẻ . Lam bé nhỏ thấy thế , thu nhỏ thân hình , cuốn vào trên cổ của cô cọ cọ nhẹ như làm nũng muốn được khen thưởng . Cô buồn cười vuốt nhẹ nó , rồng ta thích ý lắc lắc cái đuôi nhỏ.
Thiên Lôi nhìn cô đầy ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi:
" Nguyệt Lão , sao tới?"
Cô cười doanh doanh nhìn về phía vệ binh đang hồng hộc chạy tới:
" Hì hì, than đá hỏi bọn họ đó, sẽ rõ. À mà quên ta không còn là Nguyệt Lão nữa nha, ta nghỉ hưu rồi"
Vệ binh chạy tới, một vị binh bước ra, thở hổn hển , lấy từ trong tay áo một lệnh bài hoàng kim, cung kính dâng về phía cô:
"Mời tiên nhân nhận lấy lệnh bài thân phận"
Cô vừa nhận lấy , thì vệ binh đồng loạt hô:
" chúng thần xin cáo lui!"
Đến như gió mà đi nhanh như gió, vệ binh lại cấp tốc chạy đi mất như phía sau có ai đuổi theo. Họ chỉ phụng mệnh đến đưa đồ vật , không phải đến nộp mạng, vị kia nhìn cười cười vậy thôi, chứ nhỡ đâu nổi điên nên giết hết bọn họ thì sao. Họ chỉ là đám tép riu , phải thật yêu quý mạng nhỏ của mình, xong việc chạy càng nhanh càng tốt.
" Ài ta trông dọa người vậy sao, chạy nhanh như vậy làm gì, ta có ăn thịt bọn họ đâu" Cô vừa xoa nhẹ lệnh bài đang cầm, vừa lắc đầu cười cười.
Thiên Lôi cùng đứng như trời trồng , há hốc mồm vì quá ngạc nhiên. Các Táo thì túm lại xì xào bàn tán, họ cũng đi dự buổi triều hôm nay, thấy tất cả , nên nhìn cô cũng không có phản ứng kịch liệt như Thiên Lôi.
Thiềm Ẩn co ro một chỗ, thỉnh thoảng liếc sang lam bé nhỏ. Nó cũng muốn chạy lắm, nhưng sợ quá nên chân không chịu nhúc nhích , nhìn vật nhỏ kia tò mò hướng nó nhìn lại thì càng co rúm vào hơn.
" Ta có như vậy dọa người sao , ngươi súc thành một đoàn như vậy làm gì?" Nó bắt trước chủ nhân nói . Lam bé nhỏ vô cùng thương tâm, nó là con rồng đáng yêu, mới không đáng sợ đến mức dọa con cóc kia.
Vị Táo Quân mặc áo xanh khi nãy thấy tiên nhân vừa cưỡi rồng đến thì mắt sáng lên . Thấy cô đứng đó, vội vàng bước lại , sùng bái nhìn :
. " Ân nhân , lâu rồi không gặp , người dạo này vẫn tốt chứ"
Cô ngạc nhiên nhìn lại:
" Ta quen biết ngươi à? Sao ta không nhớ nhỉ?"
" À người còn nhớ con cá chép cẩm lý người từng cứu không, thần chính là nó, nhờ ân nhân cứu mạng thần mới có cơ hội sống xót trở thành Táo Quân như hôm nay" Vị Táo nhìn cô đầy thiết tha, thậm chí khóc thút thít.
Cô ngớ người một lúc, từ trong trí nhớ lật qua. Đúng là mình từng cứu một con cá nhỏ. Vì cá đó là cẩm lý mang vận may nên bị người bắt đi giam giữ , lợi dụng nó để mưu lợi cho mình, nuôi cá trưởng thành để chờ đến ngày ăn thịt. Thịt cá cẩm lý trưởng thành mang vận may có thể khiến người đó cùng con cháu sau này hưởng muôn vàn vinh hoa phú quý. Lúc nó sắp trưởng thành bị người làm thịt thì cô đi ngang qua thuận tay cứu. Khi đó cô có việc xuống Hạ Giới , vì còn vội có chuyện khác nên thả con cá đó xuống một cái hồ sen có linh khí nồng đậm làm một cái ẩn thân trận rồi đi mất, vì qua lâu rồi đến nay cũng quên luôn ba vạn năm rồi thì phải.
"Ân nhân , người nhớ lại chưa , khi đó người đi vội thần chưa kịp tạ ơn , thần tên Bạch Cẩm. Qua bao nhiêu năm thần mới tìm được người . Biết hôm nay ân nhân có việc xuống Hạ Giới nên cố ý đợi ở đây tiễn người một đoạn . Hi vọng ân nhân không chê thú cưỡi cá chép của thần ." Bạch Cẩm nói đầy kích động, nước mắt rưng rưng rơi xuống.
Cô nhìn mà trợn tròn mắt, Bạch Cẩm mang hình dáng một người trung niên mặc áo xanh , giờ nhìn hắn khóc lóc cảnh tượng trông thật kỳ quái . Cô cố nén cảm giác muốn cười to, nghiêm túc đáp lại:
"Ừm ý tốt của ngươi ta nhận, dù sao ta cùng lam bé nhỏ xuống kia sẽ bị áp chế nên không thể bay được . Thú cưỡi cá chép chỉ là linh thú nên áp chế không lớn , vừa lúc ta muốn ngắm cảnh Hạ Giới hiện tại, ba ngàn năm rồi không xuống không biết thay đổi thành cái bộ dáng gì rồi"
Bạch Cẩm vui mừng vô cùng. Hớn hở đến chỗ Thiên Lôi lĩnh thẻ rồi lấy từ trên hông giựt xuống một miếng ngọc bội hình cá chép màu trắng ngà ném xuống hồ.Tức thì một đạo bạch quang hiện lên , ở hồ Thông Thiên xuất hiện thêm một con cá chép sáng bóng như ngọc , dài tới năm mét. Các vị Táo Quân xung quanh thầm ghen tị, thú cưỡi đẹp như vậy chưa bao giờ bọn họ thấy lão già Bạch Cẩm chịu bỏ ra cho mọi người chiêm ngưỡng, quả là keo kiệt.
Bạch Cẩm bỏ qua những ánh mắt oán thầm của các Táo , như hiến vật quý cẩn thận nói:
" Ân nhân người thấy thú cưỡi này trông được không, đây là con đẹp và tốt nhất thần có. Nếu người trông không vừa mắt thần có thể chọn con khác đẹp như vậy"
Các Táo xunh quanh âm thầm hít khí lạnh, còn nhiều con đẹp như vậy , Bạch Cẩm rốt cuộc tìm cách gì sưu tầm nhiều thú cưỡi đẹp thế . Thú cưỡi của các Táo có được nhờ con người thờ cúng dâng lên cá chép , càng kính ngưỡng cao thì cá chép dâng lên càng đẹp mắt, nhưng rất hiếm có những con cá chép thực sự đẹp như con cá trắng trước mắt. Nhìn cá chép tỏa ra bạch quang giữa hồ, các Táo quay mặt đi sang chỗ khác, quá đỏ mắt, quá đau lòng, nhìn về phía thú cưỡi của mình ngán ngẩm thở dài : cùng Táo nhưng không cùng mệnh haiz~
Cô nhìn thú cưỡi trước mắt vui vẻ vô cùng, thật đẹp, rất hợp với cô:
" Được, chúng ta mau xuất phát"
Cô trèo lên lưng cá, toàn thân cá tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ, thân sờ vào rất ấm áp, cô thực thích cứ sờ tới sờ lui. Cá ta rất ngoan không hề phản ứng gì, thậm trí cô còn thử giật cái đuôi mềm mềm của nó .
" Ân nhân, Bạch Qủa rất hiền lành, nếu người thích , thì cứ cầm lấy nuôi nó"
"Hì hì. Được vậy ta sẽ cẩn thận chăm sóc nó" Cô vui sướng đáp
Lam bé nhỏ u oán nhìn chủ nhân của mình, cái đầu rồng nhỏ đâm nhẹ vào tay cô:
" Chủ nhân , ta đẹp như vậy người còn cần con cá đó làm gì"
" Nhưng ngươi xuống đó không bay, được nha. Ta muốn ngắm cảnh làm sao bây giờ"
Hu hu nó phải thất sủng, chủ nhân có chó mới , không thèm quan tâm nó nữa. Lam bé nhỏ chìm đắm trong suy nghĩ : Ta không bay được, chủ nhân không quan tâm ta nữa, xuống đấy phải học bay, bay bay ...đúng nhất định phải biết bay vượt mặt con cá đó
Cô thấy con rồng nhà mình lại tự lẩm bẩm , kệ nó suy nghĩ phiêu đi phương nào.Cô cười vẫy tay về phía Thiên Lôi:
"than đá ta đi đây, tự bảo vệ tốt bản thân hì hì"
Bạch Cẩm nhường cho cô ngồi ở đầu cá chép , hắn ngồi phía sau hô nhẹ:
" Bạch Qủa đi nào"
Cá nhận được mệnh lệnh lặn xuống Thông Thiên hồ
Thiềm Ẩn thấy họ đã đi thở phào nhẹ nhõm, còn Thiên Lôi nhìn theo bóng cá đang dần chìm xuống hồ , mãi cho đến khi nó biến mất , lòng dâng nên một nỗi buồn, hắn khẽ thì thào nói :
" Đi, tất cả đều đi hết, chỉ còn lại ta"
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK